XtGem Forum catalog
Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325891

Bình chọn: 8.5.00/10/589 lượt.

ngày Hoàng đế bảo hắn giết ta, hắn có động thủ

hay không.

Dù sao vấn đề này thật là vô vị, ta cũng chẳng muốn

nghĩ sâu hơn, lại nở nụ cười cùng hắn hẹn hò như trước.

Hôm sau lúc dùng đồ ăn sáng, trong đầu đã nghĩ hết đủ

loại đối đáp. Sau đó ta bắt đầu thấp thỏm chờ Hoàng đế đến thỉnh an. Mấy ngày

gần đây, mỗi lần Hoàng đế đến thỉnh an, là mỗi lần ta như phải bước lên pháp

trường, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, trong lòng run sợ tất nhiên là không cần

phải nói rồi.

Không ngờ ta chờ rất lâu, bóng dáng Hoàng đế cũng

chẳng nhìn thấy, mà Tào Võ lại nhẹ nhàng tiến vào nói với ta: "Bẩm Thái

hậu nương nương, Vương quân điện hạ An Bình cầu kiến."

Ta thật sự ngạc nhiên, không ngờ Vương quân An Bình

người có ý đồ nhúng chàm đầu gỗ nhà ta lại đến. Cũng chẳng biết Vương quân An

Bình này được ngọn gió nào kéo đến chỗ ta.

Sắc mặt ta nghiêm trọng, Tào Võ lại thật to gan dám

uyển chuyển thúc giục một câu: "Thái hậu nương nương không muốn gặp Vương

quân điện hạ An Bình sao?"

Ta nhìn Tào Võ, hắn lúc này hai mắt sáng lên, giọng

nói lưu loát, hiển nhiên là bộ dáng vì mỹ nhân có thể làm bất cứ điều gì.

Ta phất tay, nói: "Để nàng ta vào đi."

Tào Võ mừng rỡ đáp lời "Dạ", sau đó vội vàng

chạy ra ngoài, Hoàng đế đến cũng chẳng thấy hắn khẩn trương như vậy. Xem ra mị

lực Vương quân An Bình này đúng là rất cao, ngay cả thái giám cũng không thoát

được.

Lúc Vương quân An Bình tiến vào, thản nhiên hành lễ

với ta, rồi nói: "Ta du ngoạn mấy ngày ở kinh thành, gặp không ít chuyện

hay việc lạ, còn kết giao được những bằng hữu thú vị. Vị bằng hữu này nói với

ta, Thái hậu rất đáng để kết giao."

Bỗng dưng ta nhớ lại mấy ngày trước Hoàng đế nói với

ta, Vương quân Bình quốc không tồi, nói ta cũng nên nói chuyện với nàng ta.

Nhưng mà Hoàng đế càng nói thế, ta lại càng cảm thấy Hoàng đế không có ý tốt.

Ta sờ sờ vòng ngọc trên cổ tay, lạnh lùng nói: "Ai gia dù sao cũng chỉ là

phụ nhân chốn thâm cung, ngày càng già rồi."

Vương quân An Bình sững sờ, nàng đột nhiên cười nói:

"Thường Trữ đúng là liệu sự như thần."

Ta chớp mắt mấy cái, nói: "Vừa rồi ngươi nói bằng

hữu thú vị là chỉ Thường Trữ?"

Vương quân An Bình cười nói: "Đúng vậy. Thường

Trữ bảo ta, nếu ta nói muốn kết giao với Thái hậu, Thái hậu chắc chắn sẽ dùng

lý do tuổi tác mà từ chối. Thường Trữ còn nói Thái hậu chắc chắn thấy ta không

thuận mắt, nguyên nhân là người tới đón tiếp ta là người trong lòng của Thái

hậu. Thật ra, những lời ta nói đêm qua cũng chỉ là thuận miệng nói thôi, mong

Thái hậu bỏ quá cho."

Cái miệng của Thường Trữ cũng lớn thật đấy, đem cả gốc

rễ trong lòng ta nói ra hết. Nhưng mà xem ra vị Vương quân An Bình này rất được

Thường Trữ yêu thích cùng tín nhiệm, mà được Thường Trữ tán thưởng, có lẽ ta

cũng sẽ thích.

Ta thả lỏng sự phòng bị trong lòng, cười nhẹ:

"Vương quân An Bình tặng cho Thường Trữ một lang quân mỹ mạo (tướng

mạo đẹp)
sao? Bằng không Thường Trữ sao lại hết cả chuyện sâu

kín trong lòng ta nói hết ra thế này."

Vương quân An Bình cũng bật cười.

Duyên phận giữa người và người đúng là rất kỳ diệu,

cùng lắm mới chỉ qua một canh giờ ngắn ngủi, mà trong lòng ta đã sinh ra cảm

giác hận không thể quen biết An Bình sớm hơn. Ta nói chuyện với An Bình rất vui

vẻ thoải mái, nên thời gian trôi qua rất nhanh, nháy mắt đã tới lúc dùng bữa

trưa.

Lúc này ta mới nhớ ra, Hoàng đế nhi tử của ta hôm nay

không đến thỉnh an. Cứ theo kinh nghiệm từ trước đến giờ, nếu Hoàng đế không

đến thỉnh an thì cũng sẽ sai người đến báo một tiếng, nhưng hôm nay chẳng thấy

gì cả. Nhưng mà cũng chẳng sao hết, Hoàng đế không đến ta còn len lén vui vẻ.

Ta giữ An Bình lại cùng dùng bữa trưa. Ăn trưa xong,

An Bình rủ ta xuất cung du ngoạn, ta vốn có chút băn khoăn về Hoàng đế, nhưng

nghĩ kỹ lại Vương quân nước láng giềng đã mở miệng mời, ta sao lại có thể vô lý

mà từ chối, nên vui vẻ gật đầu đồng ý.

Ta chỉ đem theo mỗi Nhạn Nhi, quang minh chính đại

cùng An Bình xuất cung.

Chúng ta đi tra ngoài từ cửa Nam, dùng lệnh bài Hoàng

đế ngự ban, An Bình ngồi cạnh ta ở trong xe ngựa vừa nói giỡn cười đùa vừa nhìn

cảnh sắc bên ngoài, đột nhiên, thấy mặt này vui vẻ, hét lên một tiếng: "Ninh

đại tướng quân." Nói xong, nàng quay đầu nhìn ta, nở nụ cười, "Thái

hậu, ta gọi người trong lòng ngươi đến rồi kìa."

Lúc này gặp Ninh Hằng, đúng là ngoài dự kiến. Nhưng mà

việc ngoài dự kiến này lại làm ta vui mừng, ta vui vẻ đưa mặt ra ngoài rèm,

đúng là Ninh Hằng.

Ta vẫy vẫy tay, nhẹ hô lên: "Trí Viễn."

Ninh Hằng cũng dừng bước, lúc này vẻ mặt hắn phức tạp,

ánh mắt còn có sự trốn tránh, hắn đi tới hành lễ với ta và An Bình, rồi sau

nhìn An Bình, nhìn cũng chẳng thèm nhìn ta.

Ta nghĩ thầm đầu gỗ này chắc là đang thẹn thùng, cho

nên chút lăn tăn dấm chua trong lòng cũng chẳng để tâm nữa.

Sau khi Ninh Hằng rời đi, An Bình nghiêm túc nói với

ta: "Theo kinh nghiệm của ta, ta có thể khẳng định người trong lòng của

ngươi có tâm sự, mà lại còn lại chuyện đại sự cực kỳ khủng khiếp."

An Bình vừa nói xong, ta bắt đầu thấy lo lắng. Ta nghĩ

lại bóng ngư