Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326151

Bình chọn: 9.5.00/10/615 lượt.

ột đám vũ kỹ(vũ nữ) chân

đeo chuông bạc tươi đẹp như những đoá sen, chân nhẹ nhàng như lông vũ, lướt qua

giữa đám đại thần.

Như Ca và Như Hoạ hầu hạ

ta dùng bữa, ta nâng chén rượu nhấp một ngụm, cũng nhân lúc này liếc nhìn Ninh

Hằng. Bên cạnh Ninh Hằng có một vũ kỹ, ánh mắt như làn nước mùa thu eo thon

nhỏ, đang rót rượu cho Ninh Hằng. Ta híp mắt, Ninh Hằng tự giác tăng khoảng

cách với vũ kỹ kia, ta vui vẻ thu lại ánh mắt, lại uống một ngụm rượu.

Lúc này, lại nghe thấy

Vương quân An Bình kia cười nói cởi mở: "Thái hậu sao lại cứ nhìn chằm

chằm Ninh đại tướng quân thế kia?"

Ta suýt nữa thì sặc, nuốt

xuống ngụm rượu trong miệng, ra vẻ tỉnh bơ nói: "Ai gia thấy vũ kỹ sát bên

cạnh Ninh khanh tươi đẹp như hoa như ngọc, nên mới nhìn thêm vài lần."

Hoàng đế cười nói:

"Thái hậu có tâm yêu cái đẹp không phân biệt nam nữ, đã như thế, ngươi qua

hầu hạ Thái hậu đi." Hoàng đế lại bảo vũ kỹ bên cạnh Ninh Hằng qua đây,

nàng ta thu lại ánh mắt trong như nước, nũng nịu hành lễ với ta.

Từ trước đến giờ ta ghét

nhất là những nữ nhân nũng nịu, thấy nàng ta đã rời khỏi Ninh Hằng, ta lạnh

nhạt khoát tay, để nàng ta hầu hạ một bên. Như Ca Như Hoạ theo ta nhiều năm, ít

nhiều cũng hiểu được tính nết ta, sau đó hai người không biết lấy lý do gì mà

đuổi vũ kỹ này đi chỗ khác.

Thường Trữ nhìn ta, nháy

mắt cười cười, có lẽ là cũng hiểu được tâm tư của ta, ta cũng quay sang cười

với nàng ấy. Lúc này Thường Trữ nói với Vương quân An Bình: "An Bình Vương

Quân ở kinh thành đã hơn nửa tháng, không biết đã chọn được lang quân nào như ý

chưa?"

Ta nhớ lại mấy ngày trước

Hoàng đế có nói mấy điều kiện của An Bình Vương Quân để chọn lang quân, ta nhìn

Vương quân An Bình, lại nhìn Hoàng đế đang cười nhẹ uống rượu, càng nhìn càng

thấy bọn họ hai người cực kỳ xứng đôi. Bọn họ mà ở cùng một chỗ, thì Ninh Hằng

sẽ an toàn, ta sau này cũng đỡ phải lo âu.

Cho nên, ta khụ một

tiếng, mở miệng nói: "Nghe nói Vương quân An Bình thích nam nhân môi hồng

răng trắng, mắt đẹp mày ngài?"

Vương quân An Bình vui vẻ

đáp lời, "Đúng vậy."

Ta vừa định nói đùa là Bệ

hạ vương triều Đại Vinh chúng ta rất thích hợp với điều kiện của nàng, thì

Vương quân An Bình lại nói thêm một câu, "Nhưng mà, gần đây ta đổi khẩu

vị."

Ta sững sờ, Vương quân An

Bình nhìn Ninh Hằng nói: "Gần đây ta rất thích võ tướng, tốt nhất giống

như Ninh đại tướng quân đây."

Hoàng đế cười tủm tỉm

nói: "Ninh khanh đúng là trụ cột của triều đình ta."

Có thâm ý, tất cả mọi

người đều hiểu. Ninh Hằng là tướng quân giỏi Đại Vinh, sao có thể hứa cho Vương

quân nước láng giềng đem về làm lang quân, mà lại còn không phải là chính phu.

Nếu mà truyền ra ngoài, chẳng phải là làm cho người khác cười đến rụng răng

sao. Huống hồ, Ninh Hằng là của ta, Vương quân hám sắc này muốn chết sao mà

tranh đoạt với ta.

"... Nhưng mà nếu

Ninh khanh nguyện ý, trẫm cũng không thể nói gì."

Ta vừa nghe xong, lập tức

cất lời: "Không được! Vạn lần không được!"

Câu này của ta nói ra hơi

kích động, ánh mặt mọi người đồng loạt chiếu đến, sau đó lại đồng loạt thu hồi

lại. Ninh Hằng nhìn ta muốn nói gì đó lại thôi, ta nhìn hắn thật sâu, Hoàng đế

nhẹ hỏi: "Ồ? Thái hậu nói xem?"

Lúc này sắc mặt Hoàng đế

nhìn qua có chút không tốt lắm, ta ở chung với Hoàng đế nhiều năm như vậy, lúc

này tâm tình hắn không vui ta tất nhiên cảm nhận được. Nhưng mà ta làm Thái hậu

lâu năm như vậy, trường hợp thế này vẫn dễ dàng ứng phó.

Ta hờ hững nói: "Bệ

hạ vừa rồi cũng nói, Ninh khanh là trụ cột triều đình ta, sao lại có thể hứa

cho Vương quân An Bình đơn giản như vậy? Huống hồ, theo ai gia biết, Đông Cung

của Vương quân An Bình đã có không ít lang quân. Nếu Vương quân An Bình thật

sự thành tâm thành ý thích Ninh khanh, dù sao cũng nên giải tán hết lang quân ở

Đông Cung, mà phải đối xử như chính phu mới không phụ thanh danh của Ninh

khanh. Mà Bệ hạ đã từng nhận lời ai gia..."

Ta nâng mắt lên nhìn

Hoàng đế, "Không biết Bệ hạ có còn nhớ không?"

Hoàng đế đã từng nói Ninh

Hằng là nam hầu của ta, điều này, Hoàng đế dù diễn kịch thế này chắc cũng không

quên được chứ.

Hoàng đế nói: "Trẫm

tất nhiên là nhớ."

Lúc này ta có dự cảm

không tốt lắm, vừa rồi không nên xuất đầu vội vã như thế. Mặc kệ Ninh Hằng có

phải người trong lòng Hoàng đế hay không, thì Hoàng đế nhất định cũng không để

Vương quân An Bình mang Ninh Hằng đi.

Ta đúng là hấp tấp vội

vàng quá rồi.

Trong lòng ta có chút oán

trách Vương quân An Bình.

Nữ nhân dị quốc đúng là

phiền toái, không có việc gì tới Đại Vinh chọn lang quân làm chi, hại ta suýt

nữa thì lỡ lời.

Sau đó, ta có ý niệm nói

nhiều tất sẽ nói hớ, nên trong yến tiệc, một mực yên lặng lặng yên ăn món ngon

uống rượu ngon, thỉnh thoảng mới nhàn nhạt mở miệng đáp lời.

Sau khi yên tiệc kết

thúc, ta thấy hơi chóng mặt. Cũng chẳng biết có phải do uống nhiều rượu quá hay

không, mà chân đi cũng không vững, vừa đứng dậy là thấy bay bổng, nếu không vịn

vào Như Ca Như Hoạ, thì có khi ta đã lăn xuống hồ Hàm Quang luôn rồi.

Đường ra tới xe kéo cũng

dài hơn, ta m


Old school Easter eggs.