ời áo bào thêu rồng thoáng thấy đêm qua, trong lòng lại càng sầu lo
hơn. Có lẽ là thấy ta rầu rĩ không vui, An Bình mới hỏi ta có muốn tới Tần lâu
sở quán (lầu xanh) không.
Ta vừa nghe xong, kinh ngạc không ngừng.
Ta hỏi: "Ngay cả cô nương ngươi cũng không tha
sao?"
An Bình dở khóc dở cười nói: "Trong Tần lâu sở
quán cũng có tiểu quan (lầu xanh toàn nam kỹ) mà...
Chẳng lẽ ngươi chưa tới bao giờ?"
Tuy rằng thanh danh ta khá là bừa bão, nhưng trong
lòng thật sự là một cô nương thanh bạch, Tiểu quan lâu nghe thì cũng có nghe
nói, nhưng mà chưa tới bao giờ, hơn nữa nam nhân duy nhất ta từng cắn qua cũng
chỉ có mỗi đầu gỗ kia thôi.
Lúc An Bình nói lời này, xe ngựa đã dừng ở gần Tần lâu
sở quán.
Ta vốn không muốn đi, nhưng vô tình nhìn thấy Thẩm
Khinh Ngôn đi vào. Thẩm Khinh Ngôn từ trước đến giờ đều thanh danh trong sạch,
mà trong cung có quy định rõ ràng quan viên triều đình không được tới Tần lâu
sở quán tìm niềm vui. Mà Thẩm Khinh Ngôn quang minh chính đại đi vào như thế,
rốt cuộc là vì sao?
Ta nhanh chóng nhìn khắp xung quanh, không nhìn thấy
Lâm Ngự sử mới thay Thẩm Khinh Ngôn thở phào nhẹ nhõm. Theo ta được biết, Lâm
Ngự sử có một sở thích, thích cải trang canh ở gần Tần lâu sở quán, cứ nhìn
chằm chằm nếu thấy có quan viên đi vào lập tức viết tấu sớ vạch tội.
An Bình đột nhiên nói: "Ồ? Người đó không phải là
Thẩm tướng sao?"
Cuối cùng ta cũng không kiềm chế được lòng hiếu kỳ,
thay y phục cải trang rồi cùng An Bình tiến vào Tần lâu sở quán. Tú bà vẫn còn
dáng vẻ thuỳ mị lắc mông tròn lẳng cầm quạt tròn ưỡn ẹo đi tới, vừa định mở
miệng đã bị An Bình ngắt lời, "Vị công tử áo trắng vừa vào muốn cô nương
nào?"
Tú bà được An Bình đưa bạc, lập tức nói hết toàn bộ
chi tiết. Ta thật sự không ngờ, Thẩm Khinh Ngôn lại gọi một tiểu quan, chẳng lẽ
thực tế Thẩm Khinh Ngôn là một người đoạn tay áo?
An Bình biết ý ta, lập tức bao luôn căn phòng sát vách
với phòng Thẩm Khinh Ngôn, nhân tiện kêu thêm vài tiểu quan.
An Bình là một người thông minh, nàng mỉm cười nói với
ta: "Đại Vinh của ngươi hình như không chấp nhận được chuyện nữ nhân đến
Tần lâu sở quán, nhưng ngươi vẫn đồng ý đi cùng ta, có thể kết giao được bằng
hữu như ngươi, đúng là chuyện tốt nhất khi đến Đại Vinh. Ở phòng trong có
giường, ngươi có thể vào nghỉ tạm, mà gian phòng trong sát với phòng bên cạnh,
chỉ cách có một tấm ván gỗ."
Nàng ấy đã ám chỉ như thế, ta sao mà không hiểu được,
nên cũng cười đáp lời "Được". Kết quả là, An Bình cùng mấy tiểu quan
uống rượu ở gian phòng bên ngoài, ta ở phòng trong làm chuyện không quang minh
chính đại —— nghe lén.
Chỉ tiếc giọng nói Thẩm Khinh Ngôn rất nhỏ, ta có dựng
đứng lỗ tai nín thở tập trung lắng nghe cũng chỉ nghe được vài từ lõm bõm, lại
lẫn thêm âm thanh khác. Dù sao điều duy nhất có thể xác nhận chính là căn phòng
bên có ba người.
Lúc ta đang chán nản thất vọng, thì giọng nói bọn họ
lại lớn hơn, hình như là đang cãi nhau tranh luận gì đó.
Ta lại tập trung lắng nghe, cuối cùng cũng nghe được
một câu đầy đủ, là Thẩm Khinh Ngôn nói ——
"Bất kể kết quả ra sao, đều phải bảo đảm sự an toàn của Tô Cán, ta phụng
chỉ lấy tiểu thư Hồng gia, đã là phụ bạc nàng rồi, ta không muốn lại tổn thương
nàng tiếp."
Ta giật mình ngây người, thật sự là giật mình. Lời vừa
rồi của Thẩm Khinh Ngôn, ít nhiều ta vẫn có thể nghe ra ý của hắn là muốn bảo
vệ ta.
Sau đó, giọng nói của Thẩm Khinh Ngôn bọn họ lại nhỏ
lại, ta rốt cuộc cũng chẳng nghe được thêm gì.
.
Sau khi về cung, ta tâm sự nặng nề. Không biết là vì
Ninh Hằng, hay là vì Thẩm Khinh Ngôn, mà cũng có thể là vì Hoàng đế. Dường như
là sau khi bị Hoàng đế sắp đặt thiết kế vụ hỉ mạch, ta cứ như bị rơi vào một
vòng luẩn quẩn kỳ quái không thoát ra được.
Ba nam nhân này từng giờ từng khắc đều tiêu tốn tinh
thần cùng tâm trí ta, lúc đầu là Thẩm Khinh Ngôn, rồi sau đó là Ninh Hằng. Về
phần Hoàng đế, hình như ngay từ lúc ta tiến cung đã tiêu tốn tinh thần ta rồi.
Ta nhớ lại vẻ mặt Ninh Hằng hôm nay, lại nhớ lời nói
của Thẩm Khinh Ngôn, lại nhớ tới bóng người nhìn thấy đêm hôm đó, đầu lại bắt
đầu đau nhức. Ta xoa xoa, ấn ấn, rồi hạ quyết định không nghĩ nhiều nữa.
Canh ba giờ Hợi sắp đến, có lẽ lát nữa gặm gặm cắn cắn
đầu gỗ kia, trong lòng sẽ thoải mái dễ chịu ngay thôi. Ta nhớ lại tình cảnh hồi
còn ở chùa miếu trên núi Trọng Quang, nên sai người chuẩn bị khá nhiều bánh
ngọt và nước trà, chuẩn bị đợi lát nữa ta với Ninh Hằng dùng phương thức đặc
biệt để ăn.
Không ngờ ta đợi rồi lại đợi, mí mắt sắp sụp xuống, ta
chạm vào chén trà lạnh ngắt, mở to mắt nhìn sắc trời bên ngoài đã thấp thoáng
có tia nắng.
Ninh Hằng tối nay không tới.
Hôm sau, ta bảo Nhạn Nhi đi hỏi thăm, lúc Nhạn Nhi
quay về nói với ta Ninh Hằng có tới triều sớm. Ta thoáng trầm ngâm, có lẽ đêm
qua Ninh Hằng không tới, là bị công vụ trì hoãn rồi.
Ta lúc này mới an tâm được.
Lại canh ba giờ Hợi, ta chờ đến trà lạnh ngắt, Ninh
Hằng vẫn không tới. Trong lòng ta bắt đầu sinh nghi, Ninh Hằng tuyệt đối không phải
là người thất trách