không nhọc Thái
hậu phiền lòng."
Ta nghĩ mãi cũng chẳng
nghĩ ra Hoàng đế vì sao lại tối sầm mặt như thế, dù sao tâm tư của Hoàng đế
không phải người bình thường nào cũng có thể đoán được, cho nên ta cũng chẳng
nghĩ nữa, cứ thế cho qua thôi.
Đêm trước yến tiệc mùa
đông, ở trong tẩm cung, ta đang chọn xiêm y để mặc vào yến hội, ta đang làm
Thái hậu, đương nhiên là phải mặc long trọng một chút. Nhưng mà Như Ca Như Hoạ
chọn xiêm y hết bộ này đến bộ khác, ta chung quy vẫn không thấy hài lòng. Canh
ba giờ Hợi, Ninh Hằng lại tới hẹn hò với ta.
Ta hỏi hắn ta nên mặc gì
cho đẹp, hắn không cần nghĩ ngợi đã nói luôn: "Quán Quán mặc gì cũng đẹp
hết."
Ta nhìn hắn, phát hiện
hắn đeo dương chi ngọc bội ta tặng ở đai lưng, ta mỉm cười, trong nội tâm có
cảm giác vui vẻ tràn đầy, giống như từ nay về sau Ninh Hằng đã có ấn ký (đóng
dấu) của Tô Hoán ta.
Ta buông mấy bộ xiêm y
trong tay xuống giường, bước tới gần ôm chặt cổ hắn, sau khi cùng hắn thân mật
một lúc lâu, ta cảm khái nói: "Đầu gỗ, nếu như có ngày ta không làm Thái
hậu nữa, chàng cũng không làm tướng quân, chúng ta đi tìm một nơi non nước hữu
tình ẩn cư, chàng thấy sao?"
Ninh Hằng nói:
"Được."
"Haizz, tuy là đêm
nào cũng hẹn hò lén lút rất thú vị, nhưng mà về lâu về dài lại thấy khó chịu.
Tiếc là chuyện của chúng ta không thể để Bệ hạ biết được." Dừng lại một
chút, ta nhìn Ninh Hằng, lúc này trong lòng ta có đấu tranh tư tưởng. Ta vốn
cũng không muốn nói cho Ninh Hằng biết, nhưng mà chuyện Hoàng đế thích Ninh
Hằng, vẫn nên cho Ninh Hằng biết thì tốt hơn. Bằng không một ngày nào đó Hoàng
đế gọi hắn đi, hắn lại cứ ngốc nghếch để Hoàng đế làm...
Ta thật sự không thể
tượng tượng ra được cảnh hương diễm đó, ta nghiêm túc lại, nói: "Đầu gỗ,
ta muốn nói với chàng một chuyện. Chàng có biết Bệ hạ vì sao vẫn chần chừ chưa
lập hậu không?"
Ninh Hằng suy nghĩ, nói:
"Bệ hạ tuổi còn trẻ, mà lấy quốc sự làm trọng, cho nên đến giờ vẫn chưa
lập hậu."
Ta nói: "Cũng không phải.
Bệ hạ có người trong lòng rồi."
Ninh hằng sững sờ.
Ta nghiêm túc nhìn hắn,
"Chàng có biết là ai không?"
Ninh Hằng lắc đầu.
Ta thở dài, "Đầu gỗ
ngốc, chính là chàng đấy." Ninh Hằng biến sắc, ta tiếp tục cảm khái:
"Chàng không biết đó thôi, ánh mắt Bệ hạ nhìn chàng hoàn toàn khác với khi
nhìn những người khác, mà mỗi lần nhìn thấy chàng và ta thân mật hơn một chút,
hắn sẽ mất hứng. Mấy người trong cung nói, chàng với Bệ hạ dùng tư thế cưỡi
ngựa..."
Sắc mặt hắn lập tức xanh
mét.
"Ta với Bệ hạ chỉ là
tình cảm quân thần, mà Bệ hạ lại..." Ninh Hằng nắm chặt tay ta, "Quán
Quán, Bệ hạ thích nữ nhân, chắc chắn là nàng hiểu lầm rồi."
Đây là lần đầu tiên ta
thấy Ninh Hằng có vẻ mặt nghiêm trọng như thế, nhất thời không biết phải nói
gì. Chẳng lẽ từ trước đến giờ ta đã hiểu lầm? Thế nhưng mỗi lần Hoàng đế thấy
ta với Ninh Hằng thân mật, cả khuôn mặt sẽ biến thành màu đen. Nếu nói trong
lòng Hoàng đế không phải Ninh Hằng, như vậy chẳng lẽ là... ta?
Ta rùng mình.
Hoàng đế tuyệt đối không
có khả năng thích ta, ta là mẫu hậu của hắn, hắn là nhi tử của ta, mặc dù không
phải ruột thịt. Không bàn tới tình cảm, bất kể thế nào ta cũng không tiếp nhận
được. Cho nên, Hoàng đế dù không thích Ninh Hằng, thì cũng tuyệt đối không phải
là ta.
Yến tiệc mùa đông được tổ
chức ở Noãn điện, đến dự tiệc đều là những triều thần từ tam phẩm trở lên,
Thường Trữ đến từ sớm, nàng mặc một váy màu vàng nhạt như màu khói sương che
đi vòng eo to, búi tóc vấn cao, thêm bụng bầu cũng không chút ảnh hưởng tới sự
xinh đẹp của nàng. Hôm qua ta chọn tới chọn lui, cuối cùng hôm nay chọn bộ váy
áo màu đỏ thẫm thêu mây, viền váy thêu chỉ vàng, trên búi tóc cao là trâm
Phượng tôn lên sự sang trọng rạng rỡ.
Ta vừa mới bước vào Noãn
điện, mọi người hành lễ, sau lưng vang lên tiếng hô của thái giám——
Bệ hạ đến ——
Vương quân điện hạ Bình
quốc đến ——
Ta quay đầu, chạm phải
ánh mắt của Hoàng đế, Hoàng đế mỉm cười nhìn ta, phía sau lại vang lên tiếng
chúng thần hành lễ. Lúc này một giọng nói trong trẻo truyền đến, "Vương
quân Bình quốc Cơ An Bình bái kiến Thái hậu."
Ta nhìn sang.
Một đại mỹ nhân, không phấn son trang điểm đã khuynh
quốc thế này, Vương quân Bình quốc so với Thường Trữ đúng là mỗi người một vẻ,
một chín một mười.
Ta lại cười nói:
"Vương quân An Bình hữu lễ."
Sau khi chào hỏi ngắn
gọn, mọi người ngồi xuống. Hoàng đế ngồi cao nhất, ta ngồi bên phải Hoàng đế,
Thường Trữ ngồi bên trái, Vương quân An Bình ngồi đầu tiên hàng bên trái. Võ
tướng bên phải, văn thần bên trái, ta lơ đãng nhìn xuống dưới, Thẩm Khinh
Ngôn ngồi sát bên cạnh Vương quân An Bình.
Thoáng cảm nhận thấy ánh
mắt của ta, Thẩm Khinh Ngôn nâng mắt mỉm cười. Ta nhớ lại những lời Thẩm Khinh
Ngôn nói đêm hôm đó, ánh mắt lập tức dời đi, ta buông mắt xuống giả bộ như chưa
từng nhìn thấy.
Yến tiệc diễn ra như bình
thường, Hoàng đế mở miệng nói mấy câu chúc cát tường cũ rích, rồi sau đó cung
nữ bưng vào đủ loại món ăn cùng rượu ngon, đặt lên bàn từng khách mời. Đợi sau
khi các cung nữ lui hết, m
