, nên
mới tới Lâm Lang các."
Lâm Lang các, đầu gỗ này đúng là không biết chọn rồi,
mặc dù ta ở trong cung cũng đã nghe tiếng cửa hàng đồ trang sức này, trang sức
thì bình thường, nhưng giá thì cao kinh khủng. Ta nhìn cây trâm gỗ trước mặt,
nói: "Chàng bỏ ra bao nhiêu bạc?"
Hắn nói: "Hai tháng bổng lộc."
Ta líu lưỡi, xem ra đầu gỗ này đã bị người ta coi như
cá trên thớt mà chém, nhưng mà chịu tốn bạc vì ta lại khiến ta vui vẻ lên rất
nhiều, ta chạm nhẹ lên cây trâm gỗ, là trâm gỗ màu đỏ hồng, bên trên khắc thành
hình một bông sen, kỹ thuật cũng khá tinh tế.
Ninh Hằng lúc này lại nhỏ giọng nói: "Ta khắc...
chữ trên trâm."
Ta cầm trâm gỗ để sát vào đèn lồng, nhìn nhìn phần
đuôi trâm, đúng là có một chữ, chính là chữ “Quán”. Ta chớp chớp mắt cảm động
đến mức muốn ôm hắn gặm cắn một lúc, hai tai Ninh Hằng đỏ lên, hắn nói:
"Nếu Quán Quán không thích, ta sẽ đi khắc lại."
"Chàng khắc bao nhiêu lần rồi?"
Ninh Hằng nói: "... Vài lần."
Ta híp mắt, "Đưa tay chàng ra đây."
Hắn đưa tay ra, mười đầu ngón tay đều đỏ, có cả vết
thương mới lẫn cũ. Theo sự linh hoạt của đầu gỗ này, có lẽ vài lần tức là cả
đêm ngồi khắc mất, trách sao đêm qua hắn không về Bắc các. Hai tháng bổng lộc
kia, nhất định là khắc hỏng không ít trâm gỗ của Lâm Lang các.
Lòng ta ấm áp như nước, "Đầu gỗ, ta rất
thích."
Ta làm Thái hậu lâu như vậy, nhận lấy đủ các loại trân
bảo, nhưng mà đồ vật có tâm ý thế này, cũng là lần đầu nhận được. Cảm giác được
người khác coi trọng, thật là làm người ta hạnh phúc.
Hắn lúc này lại hỏi: "Vậy... Quán Quán có tức
giận nữa không?"
Ta cười nói: "Không tức giận nữa."
Hắn lại nói: "Cũng không đau lòng?"
Ta sững sờ, "Đau lòng cái gì?"
Hắn không nhìn ta nữa, hai mắt nhìn vào đèn trên bàn, "Hôn
sự của Thẩm Tướng."
Ta túm lấy tay hắn, nhẹ giọng nói: "Trí Viễn, ta
thật sự không thích Thẩm Khinh Ngôn. Huống chi, chuyện hôn sự này là ta đáp ứng
đấy."
Hắn ngẩng đầu lên nhìn ta, ta lại đụng môi vào môi
hắn. Đợi sau khi gặm cắn chán chê, ta mới hỏi: "Chàng hiện giờ có tin
không?"
Hắn nhìn chằm chằm ta, rồi nói: "Tin."
Sau đó, ta lại cùng Ninh Hằng chàng chàng thiếp thiếp
một lúc lâu, cho đến canh ba hắn mới quay về Bắc các. Trâm gỗ Ninh Hằng tặng,
ta yêu thích không nỡ buông ra, sờ tới sờ lui, cuối cùng đặt nó bên cạnh gối.
Hôm sau tỉnh lại, ta vội vàng gọi Như Ca vào búi tóc,
rồi sau đó cài lên cây trâm gỗ này, ta nhìn mình trong gương, càng nhìn lại
càng yêu thích cây trâm này. Mặt mày rạng rỡ dùng đồ ăn sáng ở Thiên các, ánh mắt
Như Ca Như Họa Như Vũ Như Thi nhìn ta hơi quái dị, có lẽ các nàng cho là ta bị
hôn sự của Thẩm Khinh Ngôn kích thích quá độ, cho nên sáng nay bốn người các
nàng cũng không dám mở miệng nói chuyện liên quan tới Thẩm Khinh Ngôn nữa.
Sau khi dùng đồ ăn sáng xong, Thường Trữ đến.
Thường Trữ ôm bụng bầu năm, sáu tháng đến thỉnh an ta,
nàng vừa tiến vào, ánh mắt lập tức nhìn ta xem xét từ trên xuống dưới, rồi sau
đó cười tủm tỉm nói: "Xem ra Quán Quán đã nghĩ thông suốt rồi, rất tốt,
rất tốt."
Ta biết ngụ ý của nàng, liền nói tiếp: "Ừ, còn
phải đa tạ ngươi lúc trước đã chỉ điểm, ta mới hiểu thấu mọi chuyện."
Thường Trữ lại lôi kéo ta nói chuyện vụn vặt ở nhà,
rồi sau đó để ta cho lui các cung nữ bên người, nàng ngồi xuống bên cạnh, sờ sờ
bụng, thở dài: "Quán Quán này, cũng may ngươi tỉnh ngộ sớm, Thẩm Tướng
không phải là người tốt đâu."
Ta giật mình, lời này của Thường Trữ hình như... hơi
bất thường. Ta căng thẳng, hỏi: "Sao lại nói như vậy?"
Nàng lại sờ bụng, "Quán Quán ngươi không biết đấy
thôi, vài ngày trước Thừa Anh đến kinh thành thăm ta, ta mới tổ chức yên tiệc
tẩy trần cho hắn ở trong phủ, hắn uống nhiều, bị say rượu, lại nói muốn đánh
cược với ta, cược là không lâu sau sẽ có người tạo phản."
Trong lòng ta rập tức run lên.
Thường Trữ lại nói tiếp: "Hôm sau Thừa Anh tỉnh
lại, lúc ta hỏi chuyện đánh cược đó, hắn lại nói là không nhớ. Về sau ta tra
xét kỹ, phát hiện gần đây Thừa Anh hay qua lại với Thẩm Khinh Ngôn. Việc này
nhất định là có gì đó không ổn. Ta đã nói cho Thừa Văn đi điều tra rồi."
Ngừng lại, Thường Trữ hai mắt toả sáng nhìn ta, "Quán Quán, Thẩm Khinh
Ngôn có nói chuyện gì với ngươi không?"
Ta rủ mắt xuống, nhẹ lắc đầu.
Thường Trữ nhẹ thở phào, "Cũng may cũng may, Quán
Quán, ngươi trăm ngàn lần đừng bị Thẩm Khinh Ngôn hoa ngôn xảo ngữ (nói
lời đường mật) lừa đấy, bằng không đến lúc đó ta cũng không muốn phải
gặp ngươi ở nhà lao."
Ta
khẽ nhếch miệng tạo thành nụ cười nhẹ, xem như là đáp lại Sau khi Thường Trữ rời đi, ta hơi hoảng hốt. Nàng nói
đã kể cho Hoàng đế để đi điều tra, từ hôm đó đến giờ, đã qua mấy ngày, Hoàng đế
có lẽ đã tra ra dấu vết gì đó. Nhiệm vụ cấp bách hiện giờ, ta nên làm nhất là
tự bảo vệ bản thân.
Nếu Hoàng đế tra ra, ta chỉ còn hai con đường có thể
đi, thứ nhất là liều chết không thừa nhận, mỗi lần bí mật gặp Bình Trữ hoàng
thúc và Thẩm Khinh Ngôn, ta đều một mình tới, bọn họ cũng thế. Nếu ta một mực
nói là không biết, bọn họ cũng chẳng làm gì được. Thứ hai là nói hết tất cả
