ấy nàng tuy không nói ra, nhưng ta cũng có
nghe qua, chủ đề được thảo luận nhiều nhất trong cung là ta Thái hậu này, ngay
cả việc ta đến núi Trọng Quang dưỡng bệnh cũng bị nói thành đi dưỡng tổn thương
tình cảm. Bốn cung nữ không dám nói với ta, chắc là sợ ta đau lòng.
Hiện giờ quả thật chút tình cảm của ta với Thẩm Khinh
Ngôn đã chẳng còn gì, mấy người trong cung có bàn tán thế nào cũng chẳng tổn
thương đến ta, cùng lắm thì trong lòng có chút cảm khái mà thôi. Nhưng mà mấy
ngày này vẻ mặt của ta quả thật ảm đảm chán nản, không phải vì Thẩm Khinh Ngôn
mà là vì Ninh Hằng.
Hoàng đế cùng hắn thắp đèn bàn chuyện suốt đêm cũng
được, đêm thứ hai tiếp tục thắp đèn suốt đêm ta cũng nhịn, đêm thứ ba cuối cùng
Hoàng đế cũng buông tha Ninh Hằng , ta để đèn ngồi trong Phúc cung chờ hắn đỏ
cả mắt, kết quả của việc chờ đợi là Ninh đại tướng quân đưa Vương quân Bình
quốc đi du thành qua đêm.
Ta tức giận đến cả đêm không ngủ được, nửa đêm lần mò
tới Bắc các ngồi khoảng một khắc, rồi sau đó lôi toàn bộ quần áo của Ninh Hằng
ra ném hết xuống đất. Đợi đến lúc hết giận, ta lại nhặt quần áo lên cất về chỗ
cũ. Đêm thứ tư, Ninh Hằng vẫn không thấy bóng dáng đâu, ta tắt đèn, nằm trên
giường trằn trọc một lúc lâu, mới nhận ra một việc, mấy ngày nay ta đều nhớ tới
Ninh Hằng, căn bản không nghĩ ngợi gì đến hôn sự của Thẩm Khinh Ngôn. Ta nói là
thử thích Ninh Hằng, nhưng qua mấy ngày nay xem ra, biểu hiện của ta đã thành
oán phụ ở khuê phòng rồi.
Việc gặm cắn miệng lại gặm ra lắm tình ý thật.
Ta nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó gặm cắn lẫn nhau với
Ninh Hằng, mặt lại bắt đầu nóng lên, ta sờ sờ mặt, lại sờ sờ môi, từ giường bật
dậy, phủ lên người tấm áo choàng màu xanh lam thêu phượng, đi vào đôi hài gấm,
đi tới bên cửa sổ. Ta đẩy cửa sổ ra, đón lấy cơn gió lạnh mang theo tuyết thổi
tới, mấy ngày nay tuyết rơi, dưới mặt đất đã phủ một lớp tuyết mịn.
Hai má được gió lạnh thổi tới mà không bớt nóng đi, ta
đang định đóng cửa sổ lại, thì cách đó không xa lại một hiện bóng người với tấm
áo choàng màu đen, không cần nhìn rõ ta cũng biết đó là Ninh Hằng. Chỉ có hắn
mới nửa đêm xuất hiện ở cung điện của ta.
Lập tức, lòng ta mừng như điên, nhưng mà phong thái nữ
nhi khuê các đã kiềm chế sự xúc động lại, vẻ mặt bình tĩnh nhìn Ninh Hằng càng
lúc càng tới gần. Hắn nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Quán Quán."
Ta phụng phịu không nói lời nào.
Hắn nhìn ta, nhỏ giọng nói: "Quán Quán đang tức
giận sao?"
Ta mặt cười nhưng trong lòng không cười, "Chàng
cũng thật tinh mắt."
Sắc mặt Ninh Hằng lập tức biến đổi, hắn nhìn ta, nói:
"Quán Quán đang tức giận chuyện gì?"
"Giận chàng."
Vẻ mặt Ninh Hằng lại biến đổi, lúc này ta nghe thấy có
tiếng bước chân vang lên cách đó không xa, có lẽ là cung nữ nửa đêm đi nhà xí,
ta lo Ninh Hằng bị người khác nhìn thấy, vội vàng nói: "Chàng vào đi, nhảy
cửa sổ mà vào."
Ninh Hằng làm theo, nhảy vào, quay người, đóng cửa sổ
lại, lại quay người, động tác như mây bay nước chảy, liền mạch nhanh chóng,
nhìn rất đẹp mắt. Ta híp mắt hỏi: "Có phải chàng thường nhảy cửa sổ vào
phòng các cô nương không?"
Ninh Hằng nói: "Nàng là người đầu tiên."
Ba chữ người đầu tiên, ta nghe xong thấy khá là thoải
mái. Ta đúng là người dễ bị dụ, ngay lúc này, oán khí tích tụ mấy ngày nay lập
tức hóa thành bông tuyết bên ngoài, rơi xuống đất lập tức tan ra. Ta kiễng
chân, hai tay phủi đi những bông tuyết còn vương trên tóc hắn, lúc rút tay về,
Ninh Hằng hai mắt trong suốt sáng long lanh nhìn ta.
"Quán Quán, nàng không tức giận nữa?"
Ta bật cười, "Chàng muốn ta tức giận sao?"
Ninh Hằng lắc đầu.
Ta kéo Ninh Hằng ngồi xuống cạnh bàn trà, ta rót một
chén Quân Sơn ngân châm, nói: "Uống vào cho ấm người." Hắn uống một
ngụm, cầm lấy tay ta ở trên bàn, "Quán Quán không tức giận nữa?"
Ta nói: "Chàng nói xem?"
Ninh Hằng đột nhiên tiến lại gần, hôn môi ta, ta sững
sờ, đầu lưỡi Ninh Hằng nhẹ nhàng tiến vào, lướt qua, rồi hắn mới buông ta ra,
ta kinh ngạc nói: "Sao chàng tự dưng lại hôn ta..."
Ninh Hằng cười hắc một tiếng, "Ta chỉ cần hôn
nàng, nàng sẽ không tức giận nữa."
Đầu gỗ này! Lá gan càng ngày càng lớn! Ta trừng mắt
với hắn, "Ai nói!"
Ninh Hằng nắm chặt tay ta, "Đêm qua Vương quân
Bình quốc nói thế."
Hắn không nói tới Vương quân Bình quốc còn đỡ, vừa
nhắc tới ta lại thấy tức. Ta buông tay hắn, giận dữ: "Đừng có nghe nàng ta
nói bậy. Chàng với nàng ta ở cùng một chỗ qua đêm, học được mấy cái thứ này đấy
hả. Ta nói cho chàng biết, ta tức là tức chàng với nàng ta ở cùng nhau cả một
đêm! Chàng tên đầu gỗ này! Gỗ mục đúng là không thể khắc được!"
Ninh Hằng im lặng một lúc lâu, trong lòng ta lại càng
tức giận, quay mặt đi không thèm nói chuyện.
Giây lát sau, Ninh Hằng từ trong vạt áo lấy ra một cây
trâm gỗ, nhẹ nhàng cẩn thận đưa tới trước mặt ta, hắn nói: "Ta không ở
cùng một chỗ với Vương quân Bình quốc một đêm, ta đưa nàng ta xuất cung, cùng
nàng ta đi vào phiên chợ, còn chưa đến một khắc, nàng ta đã không cho ta đi
cùng rồi. Rồi sau đó ta nghĩ trước giờ chưa từng tặng quà gì cho Quán Quán
