nghĩ là nam hầu, ta cũng không phản đối.
Ta sống đã hai mươi năm, lần đầu tiên gặp được người
thú vị thế này, ta thật sự không muốn buông tay. Nếu ở đây cá nước thân mật với
Ninh Hằng, có lẽ Ninh Hằng sẽ hoàn toàn thuận theo ta. Nghĩ như thế, miệng cũng
nói luôn.
Ta nói: "Ai, đầu gỗ, chàng đã ăn mặn chưa?"
Ninh Hằng cả khuôn mặt hồng lên, trầm mặc, trầm mặc,
lại trầm mặc.
Ta cười ra tiếng, bước về phía trước, "Nếu chưa,
ta sẽ không ngại làm người đầu tiên."
Bỗng chốc Ninh Hằng ngẩng đầu, ta thấy trong mắt hắn
có một tia sáng, cuối cùng cũng mở miệng, "Không được."
Ta nhíu mày, trong lòng có chút không thoải mái.
Hắn chua xót nói: "Quán Quán, nàng không nên vì
Thẩm Tướng không thích nàng, mà đã cam chịu."
Ta lạnh mặt, "Ninh Hằng, vừa rồi ta đã nói gì với
chàng? Ta nói Thẩm Khinh Ngôn là chuyện đã qua, người duy nhất ta muốn ghi
trong lòng chính là chàng. Huống hồ, hiện giờ ta đối với chàng cũng có tình
ý."
Trời đất minh giám! Ta với hắn dây dưa hôn môi lâu như
vậy, trong lòng trong đầu ngay cả đầu ngón tay cũng không nhớ tới Thẩm Khinh
Ngôn, trong đầu chỉ có đầu gỗ này! Sao mà hắn vẫn không rõ!
Hắn nhìn ta, nói: "Quán Quán, ta vẫn hy vọng nàng
nghĩ kĩ lại, ta không muốn sau này nàng sẽ hối hận."
Ta muốn nắm lấy tay hắn, hắn lại tránh được, ta liên
tục bị cự tuyệt, trong lòng không dễ chịu chút nào. Ngay lúc ta định nói nặng
với hắn, bên ngoài lại vang lên tiếng Nhạn Nhi——
"Thái hậu, bệ hạ phái người đến thúc giục người
với Ninh đại tướng quân hồi cung."
Ta lạnh lùng nói: "Ai gia biết rồi."
Trên đường hồi cung, ta ngồi trong xe ngựa, Nhạn Nhi
ngồi phía đối diện. Ta nhìn Ninh Hằng đang ngồi trên lưng ngựa, lại dời tầm mắt
về, bảo Nhạn Nhi đưa gương lăng hoa, ta nâng lên nhìn cẩn thận.
Ta vẻ ngoài cũng không kém, tuy không bằng Thường Trữ,
nhưng tốt xấu gì cũng là tiểu thư khuê các mặt mày thanh tú. Đã sống nhiều năm
như vậy, ta hiếm khi chủ động một lần cuối cùng lại thành kết quả như vầy, cái
mặt mo này của ta biết đặt ở đâu bây giờ. Người ta nói là tiểu nháo di tình,
lần này, ta quyết định nháo với Ninh Hằng một lần lại thành xích mích.
Sau khi về đến cung, từ cửa cung, ta ngồi trên xe kéo
đã chuẩn bị từ trước, Ninh Hằng tiến lại gần nói phải đi phục mệnh (báo
cáo lại sau khi chấp hành mệnh lệnh) với Hoàng đế, ta cực kỳ
không tự nhiên nhìn sang chỗ khác, không nhanh không chậm nói: "Ninh khanh
tất nhiên phải lấy công sự làm trọng."
Sau đó, ta không liếc qua Ninh Hằng một cái, đã bước
lên xe kéo. Đến lúc trở lại Phúc cung, đã là giờ Thìn một khắc, bên ngoài đèn
thắp lên hết rực rỡ, từng đốm nhỏ như những vì sao ở khắp nơi, hôm phải ta phải
lặn lội đường xa, nên thân thể mệt mỏi không còn chút sức lực, chỉ tắm rửa qua
loa rồi đi ngủ. Hôm sau lúc đang ăn sáng, ta giả bộ lơ đãng hỏi: "Ninh
Hằng đêm qua có quay về Bắc các không?"
Như Ca trả lời, "Bẩm Thái hậu nương nương, Ninh
đại tướng quân đêm qua cũng không quay về, Như Ca nghe mấy cung nữ hầu hạ ở chỗ
Bệ hạ nói là, đêm qua Ninh đại tướng quân và Bệ hạ thắp đèn bàn chuyện suốt đêm
cho đến bình minh."
Thắp đèn bàn chuyện suốt đêm? Cho đến bình minh? Hoàng
đế cùng Ninh Hằng? Hai người? Cô nam quả "nam"? **? Trong đầu ta lập
tức hiện ra một hình ảnh kiều diễm, Hoàng đế nhi tử cùng người trong lòng ta
hai mắt nhìn nhau nở nụ cười tình tứ, rồi sau đó cùng ngã lên giường, Hoàng đế
ở trên, Ninh Hằng ở dưới, Hoàng đế gặm cắn đôi môi mềm mại ta từng cắn qua...
Ta rùng mình, cảnh tượng như vậy đúng là không thể
tưởng tượng được. Lúc trước ta không để bụng chuyện này với Ninh Hằng, Hoàng đế
có đối xử thế nào với Ninh Hằng, ta cũng không để ý, thậm chí còn cố ý tác hợp
cho bọn họ. Nhưng bây giờ không giống với lúc trước, Ninh Hằng là của ta, ta đã
cắn môi của hắn, hắn cũng cắn qua môi của ta, bây giờ Hoàng đế nếu lại cùng hắn
làm những việc ta đã làm qua, ta khẳng định mình sẽ phát điên luôn.
Mà theo tính cách Ninh Hằng, Hoàng đế muốn hắn chết
khẳng định hắn sẽ không chút do dự, nếu Hoàng đế muốn hắn thị tẩm, hắn nhất
định cũng sẽ cởi sạch quần áo, ngoan ngoãn chờ Hoàng đế tới sủng hạnh...
Ta trong lòng có chút khó chịu, nên cháo trong miệng
cũng thấy khó nuốt.
Ta và Ninh Hằng thật ra có quá nhiều ngăn cách, Hoàng
đế chỉ là một trong số đó thôi. Ta sai người dọn đồ ăn đi, bảo Như Ca thổi một
khúc nhạc, rõ ràng là một bản nhạc rộn ràng vui vẻ, mà ta nghe xong trong lòng
lại sinh ra cảm giác lo âu.
Lúc này, Hoàng đế không ngờ lại đến, vẻ mặt vui vẻ như
được tắm trong gió xuân vậy. Hắn cười tủm tỉm thỉnh an ta, rồi ngồi xuống bên
cạnh, nói: "Thái hậu rất có tinh thần."
Hoàng đế càng... như vừa tắm gió xuân, làm cho lòng ta
lại càng đắng chát mà nổi lên lửa giận, cực kỳ không thoải mái. Ta chậm rãi
nói: "Chỉ là nhàn hạ quá nên tìm niềm vui thôi."
"Thái hậu qua thời gian dưỡng bệnh, vẻ mặt đúng
là tốt hơn nhiều. Dù sao trời đông giá rét cũng sắp tới, Thái hậu cũng nên chú
ý nhiều hơn đến thân thể." Dừng lại một chút, hắn nhìn ta, nhẹ giọng nói:
"Trẫm vẫn rất quan tâm tới Thái hậu."
Ta