ảo hắn.
Ta khụ khụ, nói: “Ninh khanh có tội gì?”
Ninh Hằng nói: “Thái Hậu, thai nhi trong bụng người là
của vi thần.”
Lời này không thể nghi ngờ chính là thiên lôi từ trên
thiên đình đánh thẳng xuống đầu ta, lòng ta run rẩy, rồi run run hỏi: “Ninh
khanh khanh nói gì thế?”
Vẻ mặt Ninh Hằng xấu hổ nói: “Ngày mùng mười tháng
sáu, trên đường đi ngang qua Tô phủ, vi thần thấy Thái Hậu có vẻ uống không ít
rượu, xông lên xe ngựa của vi thần. Vi thần giúp Thái Hậu nương nương lên xe.
Lúc ở trong xe ngựa, người ra lệnh cho vi thần thoát y. Vi thần không dám kháng
chỉ, vi thần cũng không ngờ, lúc vi thần cởi áo, Thái Hậu người lại nhảy lên
người vi thần, sau đó…” Trên mặt hắn vẻ xấu hổ lại tăng thêm, “Vi thần nhất
thời không kìm được lòng đã cùng Thái Hậu người làm chuyện đó trong xe ngựa.”
Ta cố gắng hít một hơi.
Ninh Hằng ngẩng đầu nói với ta: “Vi thần làm chuyện sơ
suất như thế, vi thần không dám hy vọng xa vời được Thái Hậu tha thứ. Chỉ cầu
Thái Hậu giáng tội.”
Có lẽ hai ngày qua, ngất nhiều lần, lần này muốn ngất
cũng chẳng ngất được nữa. Ninh Hằng nổi tiếng là người chính trực không nói dối
bao giờ, nay thấy vẻ mặt hắn rất nghiêm túc có lẽ là không nói dối. Thẩm Khinh
Ngôn cũng nói là vào ngày mùng mười tháng sáu, Thẩm Khinh Ngôn chắc chắn sẽ
không gạt ta. Nói như thế, chẳng lẽ đêm hôm đó sau khi ta cùng với Thẩm Khinh
Ngôn ái ân, rời khỏi Tô phủ lại cùng Ninh Hằng ái ân tiếp?
Ta bị ý nghĩ của mình làm hoảng sợ tới độ sắp hít thở
không thông.
Ninh Hằng lại nói: “Khẩn cầu Thái Hậu giáng tội, vi
thần nguyện ý tự hạ quan chức lưu đày biên cương.”
Phạt như thế là quá nặng nề, Ninh Hằng là trụ cột của
Đại Vinh, nếu vì chuyện phong lưu của ta mà tổn thất một nhân tài, đúng là lợi
bất cập hại (lợi thì ít mà hại thì nhiều). Huống
chi da mặt ta cũng không dày tới mức nói với hắn, haizz, Ninh khanh, có thể thai
nhi trong bụng không phải của ngươi, trước ngươi, ai gia cũng cùng Thẩm tướng
ân ái một lần rồi.
Ta xoa xoa thái dương, nói thật dịu dàng với Ninh
Hằng: “Ninh khanh, việc này đợi thai nhi sinh ra rồi hẵng quyết định. Khanh
không cần phải nhọc lòng, ai gia cũng rất phân minh. Trước tiên khanh cứ lui
xuống đi. Ai gia có chút mệt mỏi.”
Ninh Hằng nhìn ta, vẻ mặt kỳ quái. Chắc hắn cũng chẳng
đoán được Đại Vinh lại có một vị Thái Hậu hồ đồ như thế. Cùng người khác ái ân
cũng không biết, lại cùng một người khác ái ân tiếp cũng không biết… Nếu lại có
người thứ ba chạy tới, ta chắc chắn sẽ ngất xỉu.
Việc này, ta phiền não, huyệt thái dương cũng đau âm
ỉ.
Sau khi Ninh Hằng rời đi, ta gọi Như Thi ấn huyệt. Thủ
pháp của Như Thi không tồi, bình thường chỉ ấn một canh giờ, là giảm bớt đau
đớn.
Như Ca ở bên cạnh cho chút ngải thảo vào ấm lô, ta
ngửi thấy, cũng thư thái đi nhiều.
Như Thi xoa bóp thật thoải mái, qua một lúc, ta đã
thấy buồn ngủ. Ta hắt xỳ một cái, tay chồng cằm bắt đầu ngủ gà ngủ gật. Khi mở
mắt ra, bên ngoài trời đã tối đen như mực. Xung quanh không thấy bóng dáng Như
Ca Như Họa. Ta cúi đầu nhìn xuống, trên người đã đắp một chiếc chăn mỏng, ấm lô
vẫn toả ra hương thơm ngải thảo.
Ta xoay xoay cổ tay đau nhức, nâng mắt nhìn lên, có
một bóng người được ngọn đèn chiếu bóng lên bình phong. Ta nhìn chăm chú, đúng
là Hoàng đế.
Ta ho nhẹ một tiếng, gọi: “Bệ hạ?”
Hoàng đế từ phía sau bình phong bước tới, trong mắt có
ý cười nhìn nhìn ta, “Quán Quán tỉnh rồi à?”
Ta thấy hắn gọi ta như thế, liền thì người trong tẩm
cung đã bị hắn cho lui hết rồi. Ta vân vê tay giọng nói có chút chua xót, nói:
“Thừa Văn sao lại ở đây?”
Ánh mắt của hắn thâm trầm, “Ta có lời muốn nói.”
Ta ngẩn người, bỗng dưng nhớ tới mấy lời kinh hãi của
Thẩm Khinh Ngôn cùng Ninh Hằng hôm nay. Ta cũng biết chỗ nào trong cung cũng có
tai mắt của Hoàng đế, mấy lời Thẩm Khinh Ngôn cùng với Ninh Hằng đã nói hôm nay
chắc chắn sẽ tới tai Hoàng đế không thiếu một chữ.
Sắc mặt của ta biến đổi, “Bệ hạ muốn xử phạt Thẩm
khanh cùng Ninh khanh?”
Hoàng đế cười tủm tỉm như cũ, “Không phải.”
Ta gần như đã hiểu ra, “Bệ hạ, việc này sai không chỉ
có hai người bọn họ. Ai gia lúc ấy không nên uống rượu, vừa uống rượu vào đã
làm hỏng việc.”
“Đúng thật.”
Rõ ràng Hoàng đế kém ta bốn tuổi, mà chức vị của ta
cũng cao hơn, hiện tại đối với hắn, trong lòng ta chung quy vẫn có chút kính
sợ. Có lẽ là do uy nghiêm thiên tử, ta là Thái Hậu cũng quá vô dụng rồi.
“Thẩm khanh cùng Ninh khanh đều là trụ cột nước nhà,
Thừa Văn đừng vì nhất thời tức giận mà huỷ luôn tiền đồ bọn họ.”
Hoàng đế nhìn ta thật sâu, hỏi ta: “Nếu vậy, Thái Hậu
có biết thai nhi trong bụng là của Thẩm khanh hay là Ninh khanh không?”
Ta quẫn bách lắc đầu.
Hoàng đế than một tiếng, sờ cằm, nói: “Trẫm nghĩ, có
lẽ trẫm cũng có tội.”
Mọi chuyện kinh hãi của ta hôm nay đều bắt đầu từ hai
chữ “có tội”, Hoàng đế vừa nói xong, ta đã dứt khoát hôn mê bất tỉnh.
Thật ra lần này là ta giả ngất, người đã ngất hơi
nhiều, giả bộ ngất tất nhiên là rất tự nhiên thành thục. Nếu nói cùng Thẩm Khinh
Ngôn một đêm xuân phong, ta vui vẻ chấp nhận, cùn
