XtGem Forum catalog
Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323543

Bình chọn: 9.5.00/10/354 lượt.

đầy ý

cười mà nói với ta: "Chúc nàng mọi chuyện như ý, từ nay về sau luôn tươi

cười."

Từ lúc đó về sau, ta biết Thẩm tướng chính là tình

kiếp không thể tránh khỏi trong cuộc đời ta.

Ta nhẹ nhàng quơ quơ túi như ý trong tay, tiếng chuông

thanh thuý ở hai đầu dây buộc miệng túi vang lên, làm tâm tình ta cũng vui vẻ

hơn. Ta cười truyền lệnh gọi Như Họa, chẳng biết có phải vì có hỉ mạch hay

không, mà ta ăn thấy rất ngon miệng, đồ ăn trên bàn thoáng chốc đã trở thành hư

không.

Như Họa Như Ca Như Thi Như Vũ nhìn mà tròng mắt sắp

rớt ra ngoài.

Tới khi ta ăn no ngồi xoa bụng, thái giám Tào Võ tiến

vào bẩm báo Thẩm tướng cầu kiến bên ngoài. Tuy nữ quyến hậu cung không thể gặp

mặt ngoại thần, nhưng ta buông rèm chấp chính mấy năm qua, mấy quy củ này, ta

chưa bao giờ tuân thủ.

Nghe được hai chữ Thẩm tướng, trong lòng ta thấy vui

vẻ, lập tức hỏi: "Thẩm tướng đến đây bao lâu rồi?"

Tào Võ đáp: "Bẩm Thái hậu, một lúc sau khi lâm

triều xong Thẩm tướng tới đây, nghe nói Thái hậu đang dùng đồ ăn sáng, thì bảo

tiểu nhân đợi khi nào Thái hậu ăn xong hẵng bẩm báo."

Ta nghe xong, trách cứ: "Về sau nếu Thẩm tướng

tới, ngươi lập tức vào thông báo."

Như Họa Như Ca các nàng dù sao cũng đã theo ta nhiều

năm, cũng khôn khéo biết đối nhân xử thế. Tâm tư ta hướng về Thẩm tướng, các

nàng ít nhiều cũng đoán ra. Thấy Thẩm tướng muốn gặp, các nàng biết điều lui ra

ngoài.

Thật ra, các nàng lui hay không lui cũng chẳng sao, dù

sao ta cũng chỉ là phát hồ tình chỉ hồ lễ (phát

ra từ tình, dừng lại ở lễ nghĩa)
với

Thẩm Tướng thôi, thật ra ngay cả ngón tay của Thẩm Tướng ta cũng chưa từng chạm

qua.

Thẩm Khinh Ngôn một thân triều phục, áo bào tím thắt

lưng vàng, vẫn anh tú như mọi hôm làm tim ta đập nhanh như hươu chạy. Ta cố làm

ra vẻ bình tĩnh nói: "Thẩm tướng tới đây có chuyện gì?"

Hắn khom vai cúi chào, tiếng nói vững vàng: "Vi

thần có tội."

Ta sửng sốt.

Hắn lại nói: "Ngày mùng mười tháng sáu, Thái hậu tưởng

nhớ người đã khuất, say rượu tại Tô phủ, vi thần nhất thời không nhịn được,

cùng Thái hậu làm chuyện phạm thượng."

Ta nhìn chằm chằm, Thẩm Khinh Ngôn quỳ xuống đất nói:

"Thỉnh Thái hậu giáng tội."

Ta cuối cùng cũng hiểu ra, giờ khắc này cấp độ khiếp

sợ của ta so với việc nghe hỉ mạch ngày hôm qua còn cao hơn gấp vài lần, ta lắp

bắp nói: "Ngươi... ý của ngươi là... ta... ta... cùng ngươi...

ngươi..."

Thẩm Khinh Ngôn gật đầu thật mạnh.

Sắc mặt của ta trắng bệch. Việc này ta không biết nên

cao hứng hay là nên khủng hoảng, ta thật sự thật không ngờ ta lại hồ đồ như

thế. Ngày mùng mười tháng sáu, chính là ngày Tô gia diệt môn. Mỗi năm vào ngày

này, ta đều xuất cung tới Tô phủ thắp hương tưởng nhớ người nhà. Ta nhớ rõ hôm

đó có chút thương tâm, nên uống rượu. Sau đó bị say, trong mông mông lung lung

hình như nghe thấy có người gọi tên ta, không ngờ ta lại mượn rượu cùng Thẩm

tướng làm nên chuyện phong lưu.

Ta nhớ mang máng hôm sau tỉnh lại, ta đã ở tẩm cung

của mình, cả người đau nhức, hình như đúng tình trạng sau khi cá nước thân mật.

Ta khiếp sợ nói: "Ngươi..."

Thẩm Khinh Ngôn xấu hổ nói: "Thỉnh Thái hậu giáng

tội."

Huyệt thái dương của ta đau nhức, "Thẩm tướng

trước tiên đứng lên đã, việc này ai gia cần cân nhắc lại." Ta là bề trên

của Thẩm Khinh Ngôn, nếu như việc này truyền ra ngoài, con đường làm quan của

hắn chắc chắn vì việc này mà chấm dứt. Ta nhìn hắn, lại nhìn ánh nắng rực rỡ

bên ngoài, trong lòng cảm thấy chuyện này thật hư ảo.

Trong lúc vô tình lại một đêm xuân phong cùng Thẩm

Khinh Ngôn, hơn nữa cuối cùng còn làm ra...

Ta buông tiếng thở dài, Thẩm Khinh Ngôn đứng lên nói:

"Việc này là ta sai, ta nguyện ý dốc hết sức nhận mọi hậu quả."

Bỗng dưng, ta nói: "Ngươi vừa mới nói nhất thời

không nhịn được?"

Thẩm Khinh Ngôn nói: "Nếu chưa từng phát sinh

chuyện Tô gia bị diệt môn, thê tử của ta hiện nay chính là trưởng nữ Tô gia Tô

Cán."

"Ngươi nói là ngươi đối với ta..."

Hắn thoải mái nói: "Vi thần thật sự có tâm ngưỡng

mộ với Thái hậu."

Lời

này quá bạo dạn làm ta khiếp sợ, ta thở ra một hơi, hai mắt trợn trắng, lại hôn

mê bất tỉnh Có lẽ là ngất nhiều, cho nên tốc độ tỉnh lại của ta cũng

nhanh hơn một chút. Tầm nửa canh giờ sau, ta đã tỉnh lại. Còn chưa mở mắt ra,

đã ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc.

Ta mở mắt, “Ôi” một tiếng, Như Ca cùng Như Họa vội

chạy tới, “Nương nương, người cuối cùng cũng tỉnh.”

Như Ca đỡ ta ngồi dậy, ta xoa xoa thái dương, “Lúc nãy

Ai gia lại động thai khí à?”

Như Họa đáp: “Bẩm nương nương, đúng vậy.”

Ta lại xoa xoa thái dương, nâng mắt nhìn khắp bốn

phía, Như Ca không thẹn là cung nữ hầu cận của ta, ta còn chưa hỏi nàng đã nói

luôn: “Nương nương, Thẩm tướng ở bên ngoài chờ.”

Lúc này trong lòng ta có chút thấp thỏm không yên. Tuy

rằng cha hài tử là hắn, người trong mộng của ta, đây đúng là may mắn trong bất

hạnh, nhưng hài tử này đến thật bất ngờ, ta không có chút ấn tượng nào với việc

ân ái.

Ta không biết phải đối mặt với Thẩm Khinh Ngôn thế

nào. Trong bao nhiêu giấc mộng, đều là mộng xuân của ta với hắn. Mới vừ