u chọc ta
một câu, "Thái hậu, ngươi đừng quên trong bụng ngươi còn có hài tử, cẩn
thận đừng để động thai khí."
Ta lại đưa tay lên lau mồ hôi, Như Ca đã chuẩn bị xong
thiệp mời, hỏi ta mời những người nào. Ta trầm ngâm một lát, rồi lần lượt đọc
tên các triều thần ra, đến ba chữ Thẩm Khinh Ngôn, tâm tư ta lại nhộn nhạo như
lá cây bị gió thổi.
Cuối cùng, Như Ca hỏi: "Nương nương, lần này có
gửi thiệp mời tới Ninh đại tướng quân không?"
Từ trước đến giờ cứ là thiệp mời của ta, Ninh Hằng đều
không hề nể mặt, chưa một lần tới tham dự. Mà ta cũng không giận, Ninh Hằng
càng cứng rắn ngang ngạnh như thế, ta càng thấy thú vị. Hiện giờ ta với hắn đã
có quan hệ kia, không mời hắn không được.
Như Họa bóc vỏ một quả nho đưa cho ta, sau khi ăn
xong, ta mới chậm rãi nói: "Mời đi."
Gió đêm thổi qua, ánh trăng toả sáng, trăng hôm nay tròn
đẹp, ta ngồi trên kiệu, hai mươi tư cung nữ xinh xắn ở Lưu Ly Cung đi theo hai
bên. Trước khi đi, ta để cho Như Thi sơn móng tay, lúc này từng ngón đang ẩn
dưới tay áo dài, đợi đến khi ta cùng Thẩm Khinh Ngôn nói chuyện, tay áo dài lay
động, sẽ lộ ra bộ móng tay sơn đỏ, có lẽ sẽ làm hắn rung động.
Khi đến Sướng Thính Các, Tào Võ hô một tiếng
"Thái hậu tới", mọi người đều hành lễ, ta đi thẳng đến ghế chủ vị,
sau khi Như Ca đỡ ta ngồi xuống, Tào Võ lại hô một tiếng "Bình thân",
mọi người mới lục tục ngồi vào vị trí riêng của mình.
Thường Trữ ngồi bên trái, đêm nay nàng ấy thật không
làm mất thể diện ta, trang phục rất quy củ, nhưng lại dẫn theo vài lang quân
tuấn tú đến, thể hiện rõ tác phong anh dũng của nàng ấy làm ta mồ hôi lạnh chảy
ròng ròng. Nàng liếc mắt thấy bộ móng tay sơn đỏ, trong mắt hiện lên ý cười,
nàng nói nhỏ bên tai, nhẹ giọng nói: "Khà khà, Thẩm tướng ngồi phía sau
ngươi, ta với hắn đổi ghế ngươi thấy thế nào?"
Ta vừa định nói nàng chớ làm bừa, nàng đã xoay qua
Thẩm Khinh Ngôn nói: "Hì hì, Thẩm tướng, bản cung với ngươi đổi ghế được
không? Lang quân nhà ta hôm nay hơi cảm mạo, ghế này gió lại lớn."
Công phu bịa chuyện của Thường Trữ từ trước đã rất
cao, ta thấy vị lang quân kia của nàng ấy cũng rất phối hợp, Thường Trữ vừa dứt
lời, đã ho khụ một tiếng như thật.
Giọng nói Thẩm Khinh Ngôn từ từ truyền đến, đem theo
sự nho nhã, "Công chúa mời."
Thường Trữ cười nói: "Thẩm tướng đúng là rất
phóng khoáng."
Thẩm Khinh Ngôn ngồi xuống bên trái ta, nụ cười mỉm
dưới ánh trăng sáng, tâm can phổi phế của ta lại nhộn nhạo lên, ta rụt rè gật
đầu một cái, Thường Trữ ở phía sau cười lớn.
Ta coi như không nghe thấy, vỗ tay ý bảo gánh hát có
thể bắt đầu diễn.
Trên sân khấu bắt đầu diễn kịch, kịch bắt đầu diễn mà
ta hoàn toàn không có hứng thú xem, trong đầu ta chỉ toàn nghĩ nên bắt chuyện
thế nào với Thẩm Khinh Ngôn. Một ý nghĩ xẹt qua, ta với hắn thân thể cũng động
chạm rồi, nói chuyện còn e ngại gì nữa?
Ta như được khai sáng, mắt long lanh thoáng nhìn Thẩm
Khinh Ngôn, hắn lại rất chăm chú xem kịch. Ta cũng nhìn lên trên sân khấu, chỉ
nhìn một cái mà lục phủ ngũ tạng suýt nữa phọt hết ra ngoài.
May mắn ta định lực cao, nặng nề khụ một tiếng, Thẩm
Khinh Ngôn quay lại nhìn ta, ta mở môi chậm rãi nói: "Người diễn vở Công
chúa chim sẻ này chọn thật kém, vừa nhìn, ai gia còn tưởng là đang cãi nhau. So
với gánh hát lần trước xem, đúng là thua xa."
Thẩm Khinh Ngôn khẽ cười một tiếng.
Lòng ta ngứa như bị lông vũ phe phẩy, ta giả bộ lơ
đãng nói: "Quá chán, người nhìn xem, cũng là cùng một màn diễn chim sẻ bị
trúng tên, lúc trước gánh hát kia diễn lay động lòng người, còn người hát này
hát như sấm đánh ngang tai, thật là làm cho người ta... làm cho người
ta..."
Thẩm Khinh Ngôn bỗng nhiên nở nụ cười, khuôn mặt tràn
đầy ý cười, "Thái hậu rất hài hước."
Ta đột nhiên cảm thấy gánh hát diễn tuyệt đối không
bằng nụ cười tao nhã của Khinh Ngôn, ta che miệng cười nói: "Khinh Ngôn
nói chuyện cũng rất thú vị."
Mắt hắn dừng lại trên tay ta một lúc, "Màu đỏ
thật tương xứng với Thái hậu."
Ta nghe xong mà lòng vui rạo rực, nhưng trước mặt
chúng thần không thể biểu hiện ra, đành cười cất lời khen ngợi vở diễn. Thấy ta
nói thế, một đống người phía sau cũng vội vàng khen lấy khen để. Lúc ấy ta cảm
khái, thế gian này, hay hay không hay cũng là do bề trên định đoạt.
Ta len lén nhìn Thẩm Khinh Ngôn, hắn mỉm cười tiếp tục
xem diễn, trong lòng ta cảm thấy gánh hát này diễn hay hay không hay cũng như
nhau hết, chỉ cần thấy hắn cười, tức là rất hay rồi.
Thẩm Khinh Ngôn mặc dù từng nói ngưỡng mộ ta, nhưng
chung quy ta vẫn cho rằng hắn vì thể diện của ta nên mới nói thế. Cảnh Chi là
một người tuyệt vời, làm sao lại thích một goá phụ như ta chứ?
Lập tức, lòng ta biến thành thật lạnh thật lạnh. Ta
chẳng còn tâm tư vui vẻ nữa, trong lòng chỉ muốn sớm kết thúc, không ngờ gánh
hát này lại tệ đến thế, diễn một màn lại một màn nữa, ta thấy không có tẹo thú
vị nào, cũng may chủ gánh hát là người biết xem sắc mặt, thấy sắc mặt ta không
tốt, vội vàng kết thúc vở diễn.
Lúc tan cuộc, Thẩm Khinh Ngôn như có như không nhìn
lướt qua bụng ta, ta cười, nói với
