a rồi
lời Thẩm Khinh Ngôn nói ra làm ta động tâm, nhưng ta lại có cảm giác lời hắn
nói không thật. Đêm hôm đó, nhất định là ta uống rượu rồi thuận tiện cường bạo
hắn. Mà hắn ngại thân phận Thái Hậu của ta, nên mới không nói ra. Nay lại nháo
ra chuyện này, vì để ta thoải mái, hắn đã bẻ cong sự thật.
Ta càng nghĩ càng thấy có lý. Thẩm tướng là chính nhân
quân tử, làm sao lại mượn rượu để ái ân cùng ta? Mà chuyện ân ái này, khẳng
định là lỗi của ta. Ta không còn mặt mũi nào để gặp Thẩm Khinh Ngôn, nên sai
Như Ca đi nói với hắn: “Việc này ai gia sẽ xử lý. Thẩm tướng không cần lo lắng,
cũng không cần thỉnh tội với bệ hạ.”
Khi Như Ca quay lại, Như Họa đang hầu hạ ta uống thuốc
dưỡng thai, ta uống một ngụm, thật đắng. Nhưng khi nghĩ tới cha hài tử là người
trong mộng của mình, thì ta hơi cảm thấy, ngọt ngào.
Có lẽ là ông trời chiếu cố ta, biết ta với hắn không
thể kết thành phu thê, nên ban thưởng cho ta một đêm xuân phong, sinh ra một
hài tử, thỏa mãn ước mộng bao năm của ta.
Sau khi uống xong thuốc dưỡng thai, Tào Võ lại tiến
vào, “Bẩm báo nương nương, Ninh đại tướng quân cầu kiến.”
Ninh Hằng tới tìm ta, đúng là hiếm thấy. Ta với Ninh
Hằng cũng không phải là quen biết, mà ta khá thích Ninh Hằng. Lúc mới buông rèm
nhiếp chính, Ninh Hằng mới là một quan ngũ phẩm. Mấy năm nay Ninh Hằng từng
bước từng bước một lên chức, ta cũng nhìn thấy. Nay hắn tới được chức tướng
quân nhất phẩm cao quý, lập bao nhiêu công trạng, không người nào không phục.
Mà Ninh Hằng này rất chính trực, năm đó tiên đế ra
chiếu để ta trợ giúp thái tử đăng cơ, mấy ngày sau, Như Ca cùng Như Thi mỗi
ngày đều phải dành ra ba canh giờ để sắp xếp lễ vật của triều thần, trong đó
không thiếu kỳ trân thế bảo. Sau đó, Như Ca lại điểm qua danh sách, trong đám
văn võ bá quan, duy nhất không có tên Ninh Hằng.
Sau đó, ta gặp lại hắn trên triều, ánh mắt hắn nhìn ta
mang theo trách cứ, từ lúc đó ta đã biết Ninh Hằng không coi trọng ta, hắn cùng
với dân chúng đều nhất trí cho rằng ai gia là tai họa của Đại Vinh. Nhưng xét
theo phương diện khác, Ninh Hằng lại là một trung thần.
Trong đó quan hệ của hắn với Hoàng đế, cũng rất đáng
để tìm tòi nghiên cứu. Trong cung từng có lời đồn đại, Hoàng đế đến nay vẫn
chưa nạp phi, nguyên nhân chỉ có thể là có Ninh Hằng bên cạnh. Lúc ấy nghe
xong, ta bật cười. Nhân tài trong cung đúng là nhiều vô kể, mới nghĩ ra được
một câu chuyện đoạn tay áo chi phích (nam yêu nam) này. Cứ
những lúc nhàn hạ ta lại ra ngự hoa viên ngắm hoa, chợt thấy thái giám của
Hoàng đế cùng một cung nữ chụm đầu nói chuyện, ta nín thở tập trung tinh thần
lắng nghe, lập tức thấy kinh hãi.
Bọn họ nói nửa đêm ở tẩm cung Hoàng đế nhìn thấy Ninh
đại tướng quân cùng bệ hạ tư thế cưỡi ngựa thở dốc không ngừng, lúc đó kiều
diễm không tả hết được. Ta cảm khái, lời đồn đại trong cung đúng là không có gì
là không thể.
Khi Ninh Hằng tiến vào, tâm trí ta vẫn đang bay bổng
với suy nghĩ của riêng mình, lúc hắn hành lễ, ta dùng ánh mắt không gì là không
thể nhìn hắn từ trên xuống dưới. Nhìn toàn thân thể hắn, đánh giá triều phục từ
dưới lên trên, đúng là rất thú vị.
Lúc Ninh Hằng cùng Hoàng đế tư thế cưỡi ngựa cá nước
thân mật, có lẽ Ninh Hằng ở trên. Nhưng mà nhìn ánh mắt sâu không thấy đáy của
Hoàng đế, lúc trên giường chắc cũng không chịu ở dưới người khác.
Ta cười rất sâu xa, vội vàng miễn lễ cho Ninh Hằng
đứng dậy.
Sau khi Ninh Hằng đứng lên, ánh mắt lướt qua đám người
Như Ca Như Họa bên người ta, ta hiểu ý, liếc mắt bảo các nàng lui ra.
Trong lúc Như Ca Như Họa lui ra, vẻ mặt Ninh Hằng khá
rối rắm. Ta nghĩ chắc là Ninh Hằng không kiềm chế được tình cảm với Hoàng đế,
nên Ninh Hằng tới tìm ta để tâm sự. Nhớ lại hôm qua lúc Hoàng đế đoán rằng hài
tử trong bụng ta là của Ninh Hằng, vẻ mặt có chút đau lòng.
Chậc chậc, xem ra giữa bọn họ đúng là có gian tình
không muốn cho ai biết. Cho tới khi xung quanh không còn người khác, ta hiền
lành nhìn về phía Ninh Hằng, “Ninh khanh, không biết khanh đến đây có chuyện
gì?”
Ninh Hằng mở miệng, nói một câu “Vi thần” sau đó ngừng
lại, trong lòng ta sốt ruột như có mèo cào, “Ninh khanh có chuyện gì cứ nói
thẳng.” Dừng lại, ta lại nói: “Ai gia là một người rất tân tiến, chuyện kinh
hãi thế tục gì trong cung ai gia cũng chấp nhận được.”
Có vẻ câu nói này của ta như liều thuốc trợ tim cho
Ninh Hằng, hắn quỳ mạnh xuống, gằn từng tiếng: “Vi thần có tội.”
Ta cười nói: “Thật ra ai gia rất tân tiến, chuyện
lưỡng tình tương duyệt (tình yêu không thể chia cắt), cũng
không phân chia thân phận nam nữ. Chỉ cần là thật tâm, sao còn phải e ngại thế
tục?”
Trên mặt Ninh Hằng lộ vẻ kinh ngạc, “Thái Hậu không
trách tội vi thần?”
Ta nói: “Không trách tội, Ninh khanh có can đảm phá
tan thế tục, ai gia vui mừng còn chẳng đủ.”
Sắc mặt Ninh Hằng biến đổi, “Tội vi thần vạn lần đáng
chết. Tất cả đều là lỗi của vi thần.”
Ta nghe xong, đánh giá hắn vài lần. Không ngờ hắn chấp
nhận gánh hết toàn bộ trách nhiệm, có con dâu như vậy ta cũng vui mừng. Ta
quyết định khuyên b