phía sau,
"Như Vũ mỹ nhân, đi lấy cho bản cung mấy đồ ăn giải nhiệt đi."
Như Ca yên lặng trả lời "Dạ" .
Thường Trữ lại quay sang Như Vũ đang lau bình hoa nói:
"Như Thi mỹ nhân, ngươi cũng đi cùng Như Vũ mỹ nhân đi."
Như Vũ yên lặng nhìn ta một cái, rồi yên lặng đi ra
ngoài.
Thường Trữ này trí nhớ không tốt lắm, luôn nhớ nhầm
tên bốn cung nữ thân cận của ta, bất kể ta nói đi nói lại bao nhiêu lần, nàng
ấy chung quy vẫn không thể sửa được. Sau đó nghe nói nàng ấy ngay cả mấy người
hầu trong phủ cũng không nhớ nổi, ta mới bỏ qua vấn đề này.
Thường Trữ là Hoàng tỷ của Hoàng đế, nàng họ Lý tên
Khuynh Thành, Thường Trữ là phong hào (tước hiệu) của
nàng. Thường Trữ Khuynh Thành hai tên này đều đẹp như nhau. Thường Trữ chính là
đệ nhất mỹ nhân của Đại Vinh, từng có người thấy vẻ đẹp của Thường Trữ mà cam
nguyện tự thiến để được vào cung làm thái giám. Nhưng mà tác phong Đại công
chúa Thường Trữ cũng rất dũng mãnh, trong phủ nàng ấy không biết có bao nhiêu
nam hầu, ta từng khuyên nhủ nàng ấy vài lần là bớt phóng túng đi một chút, nàng
ta lại chỉ miễn cưỡng cười nói: "Con người chỉ sống có một đời, vì sao lại
không nên tận tình hưởng lạc chứ?"
Thường Trữ cũng xấp xỉ tuổi ta, lúc ta mới tiến cung,
quan hệ với Thường Trữ rất tốt, nàng thường che chở ta. Trước sau đều đối xử
với ta như một mặc dù ta bị gọi là lòng dạ độc ác, bao nhiêu lần mệnh ta treo
lên sợi chỉ, đều là Thường Trữ cứu trở về. Tới nay, ta với nàng ấy cũng có thể
nói là tri kỉ chốn khuê phòng.
"Hài tử trong bụng ngươi là của ai?"
Câu hỏi này cũng quá thẳng rồi, ta lại sặc lần nữa,
"Thật ra... ta cũng không biết."
Thường Trữ gật gù, có vẻ vui mừng nói: "Tác phong
hiện giờ của ngươi tốt hơn trước nhiều rồi, giống ta hơn. Ta vốn định khuyên
bảo ngươi tìm vài nam hầu về để mua vui, chẳng ngờ ngươi bình thường chẳng hé
miệng một câu, vừa đánh tiếng đã biến thành thiên lôi, đến mức còn có luôn cả
hài tử." Nàng đột nhiên tiến tới gần tai ta, "Hay là ngươi không biết
biện pháp phòng tránh trong phòng the hả?"
Ta cảm khái: "Một lời khó nói hết."
"Thôi thôi, đợi ngươi sinh hài tử xong ta sẽ
truyền bí quyết cho." Thường Trữ khép lại quạt trong tay, "Lần này ta
tới đây, chính là có chuyện tốt muốn nói với ngươi."
"Ừ?"
"Ngươi có nhớ từ năm trước ngoài cung rất thịnh
hành một vở hí kịch?"
Ta thoáng nghĩ ngợi, "Là công chúa chia sẻ?"
Thường Trữ gật đầu, "Đúng rồi. Vở hí kịch đó tới
nay vẫn rất phổ biến, ta vẫn chưa được xem. Ta nhớ tới ngươi, nên mời gánh hát
Phiên Quả giờ Tuất đêm nay tới biểu diễn."
Ta cầm lấy một quả nho trên bàn, chậm rãi bóc vỏ,
"Gánh hát Phiên Quả này mấy hôm trước ta cũng nghe kể qua về vở diễn, nói
về một nữ nhân ở dị giới xuyên qua tới Hoàng cung phát sinh một thiên tình cảm
với Hoàng tử. Chuyện đó thật là vớ vẩn, trong Hoàng cung làm gì có chuyện cung
nữ nhàn hạ thoải mái làm bậy bạ như thế được, hay là Thái tử phi nói hưu là hưu
luôn được? Nếu Thường Trữ ngươi muốn hưu Phò mã, còn phải qua bao nhiêu trình tự."
Ta bỏ quả nho đã bóc sạch vỏ vào miệng, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói:
"Gánh hát Phiên Quả này đúng là không đáng tiền bỏ ra."
Lúc này Như Ca và Như Vũ bưng nước nho cùng chè hạnh
vào, Thường Trữ thích nhất là hai đồ giải nhiệt này, ngọt ngọt thanh thanh.
Thường Trữ bưng lên một chén, sau khi uống một ngụm, lại hưởng thụ mà cảm thán
buông tiếng thở dài: "Thái hậu, hai cung nữ này bên người ngươi đúng là
trình độ rất cao, đầu bếp nổi tiếng trong phủ ta làm nước nho cũng không có nổi
mùi vị này."
Ta cười nhưng không nói.
Thường Trữ lại nói tiếp: "Thật ra cũng không phải
không đáng tiền như ngươi nói. Dù sao ngươi đang phải dưỡng thai không nhàm
chán thì cũng là vô vị, chi bằng đi xem gánh hát Phiên Quả kia xem có thật
không đáng tiền hay không? Hơn nữa, bốn cung nữ hầu cận của ngươi chắc hẳn cũng
thích vở 《Công chúa chim sẻ》 này."
Ta nhìn Như Ca, Như Ca nói: "Công chúa nói cũng
đúng, Như Ca từ nhỏ đã rất thích xem gánh hát diễn. Nghe nói gánh hát Phiên Quả
đã đổi tên vở diễn thành 《Chim sẻ bay lên cao 》."
"Hoá ra ngươi là Như Ca, không phải Như Vũ, ngươi
nắm bắt thông tinh nhanh thật." Thường Trữ đột nhiên cười với ta,
"Mời gánh hát vào trong cung diễn, ngươi sẽ có cơ hội gặp Thẩm tướng, tại
sao không làm?"
Ta liếc mắt nhìn Như Ca cùng Như Vũ, các nàng hai mắt
nhìn mũi, mũi nhìn chân, chỉ cúi đầu không nói. Tâm tư của ta với Thẩm tướng
vốn tưởng rằng là chuyện bí mật, nhưng ta lại tính sai, trong cung này làm gì
có chuyện gì bí mật.
Ta buông tiếng thở dài: "Như Ca Như Họa, chuẩn bị
thiệp mời, tối nay ai gia muốn mời tất cả các triều thần tới Sướng Thính các
nghe hí kịch."
Thường Trữ cười ra tiếng, "Vậy là được rồi, đời
người là phải hưởng thụ, Như Họa mỹ nhân, khi sắp xếp ghế ngồi ngươi cũng cần
phải khôn khéo một chút."
Ta lau mồ hôi trên trán, Thường Trữ này mồm miệng đúng
là chẳng bao giờ giữ được. Ta khoát tay, "Thường Trữ, ngươi mau về nhà đi.
Nếu không lát nữa Phò mã nhà ngươi lại tới đây tìm."
Trước khi đi Thường Trữ cũng không quên trê