nói một câu: “Chuẩn tấu.”
Tiếng nói còn chưa mất đi vẻ thiếu niên non nớt, nhưng
chung quy vẫn có uy nghiêm mà Hoàng đế nên có. Ta cảm khái, ta buông rèm nhiếp
chính đã năm năm, Hoàng đế bây giờ cũng là một thiếu niên mười sáu tuổi.
Mấy lời đồn đại trong cung cũng thật là thái quá, trên
danh nghĩa ta cũng được coi là mẫu thân Hoàng đế, đối với Hoàng đế xanh non mơn
mởn này, dù cho ta kẹo ngọt ta cũng chẳng muốn gặm.
Lúc bãi triều, ta vẫn còn đang cảm khái trí tưởng
tượng phong phú của con người, không để ý giẫm chệch khỏi bậc ngọc, hơn nữa Như
Họa Như Ca Như Thi Như Vũ cũng không nghĩ bậc ngọc cao từng ấy có thể làm Thái
Hậu ngã, vì thế không ai kịp đưa tay ra đỡ.
Dưới nền đất trải thảm lông rất êm, nên ta ngã cũng
không đau, chỉ có mũi hơi đỏ lên. Tất cả văn võ bá quan đứng dưới triều không
hẹn mà cùng quay mặt ra chỗ khác, ra vẻ chưa từng nhìn thấy dáng ngã kỳ dị của
ai gia. Như Họa vội vàng nâng ta dậy, Hoàng đế nói: “Truyền Thái y.”
Ta vội vàng nói: “Ai gia không sao, không cần truyền
Thái y.”
Hoàng đế lại nói: “Thái Hậu phượng thể làm trọng, vẫn
nên để Thái y bắt mạch xem sao.”
Trước mặt các triều thần, ta cũng không muốn làm trái
ý Hoàng đế, đành chấp nhận. Ta đi tới Noãn các (phòng
ấm) phía sau điện, Như Họa đỡ ta nằm xuống ghế quý phi,
lúc Quách Thái y bắt mạch cho ta, Hoàng đế đứng bên cạnh, vẻ mặt quan tâm nhìn
ta, ta thuận tiện nói: “Bệ hạ cứ yên tâm, ngã một chút thế cũng không nghiêm
trọng lắm.”
Vừa nói xong, ta thoáng thấy sắc mặt Quách Thái y biến
đổi. Hắn đổi tay xem lại mạch cho ta, sau đó, trên trán hắn mồ hôi lạnh chảy
ròng ròng. Hoàng đế hỏi: “Quách Thái y, sao rồi?”
Quách Thái y sợ hãi liếc nhìn ta, cả người đều lạnh
run. “Thỉnh bệ hạ giáng tội, vi thần hổ thẹn mang chức Thái y, chẩn không ra
chứng bệnh… chứng bệnh của Thái Hậu.”
Hoàng đế giận đến tái mặt, hắn cũng không giáng tội
Quách Thái y, ngược lại chỉ nhìn chằm chằm Quách Thái y, rồi truyền Ngụy Thái y
đến, sau khi Nguỵ Thái y bắt mạch cho ta, lại quỳ phịch một tiếng xuống đất,
lặp lại mấy lời Quách thái y vừa nói.
Cứ như vậy, ta thấy kinh hãi. Xem bộ dáng hai người
bọn họ, chẳng lẽ bệnh của ta là bệnh nan y? Từ trước tới giờ, ngoại trừ thân
thể béo ra một chút, thì toàn thân ta thật sự thấy khoẻ mạnh, cũng chẳng thấy
không ổn chỗ nào.
Ta khụ một tiếng, cho hai vị Thái y đứng lên, “Các
ngươi cứ việc nói, ai gia sẽ không trách cứ các ngươi.”
Quách Thái y cùng Ngụy Thái y nhìn nhau, lại ùm một
tiếng quỳ xuống.
Giọng nói Hoàng đế rất bình tĩnh hỏi: “Thái Hậu rốt
cuộc bị bệnh gì?”
Quách Thái y run run môi, từng chữ từng chữ từ đôi môi
dày run run thốt ra, “Thái Hậu nương nương có… hỉ mạch.” (có
thai)
Hai chữ hỉ mạch, giống như tiếng sấm sau cơn mưa nổ
vang trong đầu ta. Ta kinh hoảng vỗ bàn, tức giận nói: "Hoang đường! Đúng
là hoang đường!"
Mấy tin đồn trong cung đúng là không chịu nổi, nhưng
trời biết đất biết, ta Tô Cán một thân trong trắng, thân thể tuyệt đối chưa
từng bị người khác nhúng chàm qua. Ta mười hai tuổi đã tiến cung, tiên đế thấy
ta tuổi còn nhỏ cũng không chạm qua ta, cho tới bây giờ thân phận Thái hậu tôn
quý, thiên hạ này làm gì có ai dám ngắt đoá hoa cúc vàng trong khuê phòng chứ.
Sắc mặt Hoàng đế cũng cực kỳ khó coi, ánh mắt dò xét
của hắn đảo qua người ta, rồi sau đó lại rơi xuống trên người Ngụy Thái y,
"Ái khanh, lời nói Quách Thái y là thật?"
Ngụy Thái y dập đầu không ngừng, "Từng chữ từng
chữ của vi thần đều là thật, tuyệt không dám khi quân."
Quách Thái y quỳ xuống liền nói: "Vi thần nguyện
lấy đầu ra bảo đảm."
Giọng điệu của bọn họ như chém đinh chặt sắt, ta vừa
nghe, hôn mê bất tỉnh ngay tại chỗ. Khi mở mắt ra, đã ở bên trong tẩm cung, Như
Vũ thấy ta tỉnh lại, giọng nói kích động run run.
"Nương nương rốt cục đã tỉnh, vừa rồi người suýt
hù chết Như Vũ."
Ta nâng tay, Như Vũ đỡ ta ngồi dậy, cũng để gối mềm
sau lưng ta, Như Ca cầm quạt quạt nhẹ, ta liếc thấy ánh mắt các nàng như đang
phiêu phiêu về nơi xa, ta xoa xoa thái dương, hỏi: "Thái y nói thế
nào?"
Như Ca đáp: "Bẩm nương nương, Quách Thái y nói
nương nương vừa rồi là bị động thai."
Mấy lời này thật là hoang đường, ta lại xoa xoa thái
dương, "Các ngươi đã thấy có người nào nằm trên giường của ai gia
chưa?"
Như Ca cùng Như Vũ nói: "Chưa."
Ta lại nói: "Vậy có thai là sao?"
Như Ca ngẩng đầu nhìn ta, "Nương nương, Như Ca
từng nghe qua một chuyện xưa..."
Như Ca là cung nữ chăm đọc sách nhất trong số bốn
người, ta gật đầu ý bảo nàng tiếp tục nói. Giọng nói Như Ca rất êm tai: "Ở
một nơi gọi là huyện An Lăng có một gia đình họ Trương, nhà có ba người. Sau đó
xảy ra chiến sự Nam Bắc, con trai duy nhất của Trương gia bị bắt đi phục dịch,
Trương gia chỉ còn lại Trương mẫu cùng con dâu Trương thị. Sau đó không lâu,
chiến trường truyền đến tin dữ, Trương lang quân chết trận ở sa trường. Nương
tử Trương thị quá bi thương, chỉ trong một đêm bạc trắng đầu, ban đêm nằm mộng,
nương tử Trương thị gặp được Trương lang quân, cá nước thân mật. Mấy ngày sau, nương
tử Trươ
