Polly po-cket
Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323970

Bình chọn: 9.5.00/10/397 lượt.

g,

vậy mà nói ra những lời này thật là trôi chảy. Nghĩ thấy hắn đối với Hoàng đế

thật trung thành, vì Hoàng đế, giả bộ tình thân thắm thiết với ta, thật là vất

vả.

Dù sao hắn diễn phần hắn, ta diễn phần ta, diễn qua

diễn lại, người trong Hoàng cung này tất cả đều là diễn viên hết. Đời người như

một vở kịch, lời này quả nhiên có lý. Ta cười tủm tỉm nước hồ gợn sóng ánh long

lanh, qua một hồi lâu có tiếng vang lên từ xa, ta nhẹ giọng nói một câu:

"Hạ triều rồi."

Ninh Hằng phụ họa một tiếng.

Ta xoay người nhìn từ xa xa, bên ngoài Kim Loan Điện

văn võ bá quan nối đuôi nhau đi ra. Lúc vào triều có trình tự, lúc bãi triều

tất nhiên cũng có trình tự đi ra, cứ theo cấp bậc mà sắp hàng, chức quan cao

nhất thì đi đầu.

Mà bọn họ muốn xuất cung, cũng phải đi qua hồ Hàm

Quang, cũng chính là phải đi qua đình ta đang ngồi.

Hoàng đế đem Ninh Hằng đến làm phiền ta, ta sẽ làm

Ninh Hằng phải tức giận, trong lòng ta thấy khó chịu, trong lòng hắn tất nhiên

cũng không thể dễ chịu. Nếu hắn luôn miệng nói được ở cùng ta là phúc ba đời,

thì ta sẽ để đồng sự của hắn nhìn xem hắn có phúc ba đời thế nào.

"Trí Viễn, xoa bóp vai cho ai gia, nhẹ tay một

chút."

Ninh Hằng yên lặng đáp ứng.

Ta ngồi trên ghế đã, Ninh Hằng đứng phía sau bắt đầu

xoa bóp, ta hé mắt nhìn văn võ bá quan tới càng ngày càng gần, Thẩm Khinh Ngôn

đi đầu. Ta thấy Thẩm Khinh Ngôn, trong lòng lại bắt đầu nhộn nhạo không thôi.

Thẩm Khinh Ngôn cùng các địa thần làm lễ với ta, sau

khi làm lễ xong ngẩng đầu lên như có như không đảo mắt nhìn Ninh Hằng phía sau

ta, Ninh Hằng tay run run.

Ta cười nhẹ, "Chư vị khanh gia muốn ở đây thưởng

thức nam hầu của ai gia?"

Ninh Hằng tay lại run run.

Tất cả các đại thần đều cười một tiếng, chỉ duy nhất

có Thẩm Khinh Ngôn nhìn thật sâu vào ta. Ta không hiểu ánh mắt kia của hắn có

hàm nghĩa gì, nhưng cũng nhìn thật sâu vào mắt hắn.

Sau khi mọi người rời đi, Ninh Hằng lại hỏi ta:

"Vừa rồi Thẩm Tướng có vẻ rất khó chịu?"

Ta che miệng cười nhẹ, "Cũng có khả năng."

Tới tối, Hoàng đế tới chỗ ta, ánh mắt trách cứ, chắc

là đau lòng Ninh Hằng sáng nay khổ sở chịu không ít sỉ nhục đây mà. Nhưng cũng

chẳng nói thêm câu nào, chỉ nhìn thoáng qua Ninh Hằng đứng sau ta.

Thẩm Khinh Ngôn liên tục mấy đêm không tới Phúc Cung

ta, ta mới dần dần nhận ta. Hoàng đế đúng là có nghi ngờ ta với Thẩm Khinh

Ngôn, nên mới để cho Ninh Hằng ngày ngày đêm đêm giám thị ta, còn Thẩm Khinh

Ngôn thì lấy việc công vụ điều hắn là, làm hắn không còn thời gian tới chỗ ta.

Ta nghĩ ngợi hồi lâu, cảm thấy trước mắt quan trọng

nhất đối với ta mà nói chính là tra ra đêm mùng mười tháng sáu hôm đấy, rốt

cuộc đã xảy ra chuyện gì, mà oa nhi trong bụng ta rốt cuộc là của ai.

Kết quả là, ta quyết định trước tiên bắt tay vào tra

ra oa nhi trong bụng là của ai.

Sau khi tắm rửa sơ qua, liền sai Như Vũ đi gọi Ninh

Hằng tới tẩm cung ta. Đêm mùng mười tháng sáu kia, ta một chút ấn tượng cũng

không có, như thể có người đánh cắp trí nhớ vậy.

Ta nhớ rõ lúc mình trở về Tô phủ, sau đó...

Ta thấy đầu đau nhức, đưa hai tay lên xoa xoa, sau khi

tiến vào Tô phủ thì những chuyện sau đó hoàn toàn không nhớ chút gì. Ta lại

nhíu mày, nâng mắt lên, giật mình phát hiện Ninh Hằng đứng yên lặng ngay trước

mặt rồi.

Ta sợ tới mức suýt nữa lục phủ ngũ tạng đều bay hết ra

ngoài, ta vỗ vỗ ngực, trừng mắt với hắn, "Ngươi đến từ lúc nào?"

Ninh Hằng nhìn ta, nói: "Trí Viễn thấy Thái hậu

có vẻ như đang trầm tư suy nghĩ, nên không dám lên tiếng quấy rầy, sợ làm quấy

nhiễu suy nghĩ của Thái hậu."

Ta híp mắt, "Như Vũ đâu?"

Ngày thường Như Vũ thấy có người đến đây đều thông báo

một tiếng mà, sao hôm nay lại để Ninh Hằng không một tiếng động tiến vào? Nếu

Ninh Hằng mang thù chuyện sáng nay, lúc này ở tẩm cung cũng không tiếng động

giải quyết ta luôn thì sao.

Ninh Hằng nói: "Như Vũ cô nương sợ quấy rầy Trí

Viễn cùng Thái hậu..."

Ta khoát tay, ngắt lời hắn. Xem ra giờ ta có nhảy sông

Hoàng Hà cũng rửa không sạch, thôi quên đi, dù sao oa nhi trong bụng ta cũng

chẳng biết là của ai, sự trong sạch của ta từ ngày thông báo có hỉ mạch đã rớt

đâu không biết rồi. Ta vỗ vỗ chỗ bên cạnh, "Ngồi xuống đi."

Ninh Hằng cứng đờ ngồi xuống cạnh ra, ta phát thường

ngày hình như rất thích khi dễ Ninh Hằng, thấy bộ dáng này của hắn thì muốn

trêu đùa tới khi mặt hắn đỏ lựng mới thôi.

Ta đứng lên, Ninh Hằng cũng vội vàng đứng lên theo.

Ta liếc mắt nhìn hắn, "Ngồi xuống."

Hắn ngoan ngoãn ngồi xuống.

Ta nhớ lại lúc xem kịch ác ba bắt nạt con gái nhà lành

như thế nào, liền nhấc tay lên, bàn tay chạm vào ngực Ninh Hằng, sau đó nhẹ

nhàng đẩy xuống.

Ninh Hằng đúng là chẳng nể mặt chút nào, cứ ngồi yên

trên giường, không nhúc nhích chút nào. Ta hơi dùng sức, lại đẩy lần nữa, hắn

vẫn như trước vững như núi Thái Sơn.

Ta nhíu mày, "Đầu gỗ, ngửa về phía sau."

Ninh Hằng sửng sốt.

Ta nói rõ ràng: "Hai tay giang ra, nằm thẳng trên

giường, không được nhúc nhích."

Chắc là mặt ta lúc đó rất dữ tợn, nên Ninh Hằng không

nói một lời ngửa ra phía sau, sau đó hai mắt long lan