tới
của Ninh Hằng, Hoàng đế lại nói: "Như vậy đi, trẫm để Ninh khanh nghỉ một
thời gian đến chăm sóc người."
Ta chẳng có cơ hội cự tuyệt, Hoàng đế đã quyết đoán
truyền lệnh xuống. Cuối cùng, Hoàng đế cười tủm tỉm nói với ta: "Hôm nay
Thái hậu bị kinh hách rồi, hãy nghỉ ngơi đi."
Nghĩ đến mấy ngày kế tiếp, phải ngày ngày đêm đêm đối
mặt với Ninh Hằng đầu gỗ kia, ta liền hận không thể để Nhạn Nhi bắt cóc thêm
lần nữa. Dù sao Nhạn Nhi cũng chẳng có cơ hội bắt cóc ta được, vì ngay ngày hôm
sau Ninh Hằng đã đưa nàng ta tới Phúc Cung.
Nhạn Nhi hôm nay mặc trang phục cung nữ màu sắc, sạch
sẽ, một đôi mắt đen óng nhìn cảnh vật tươi mới xung quanh. Ta nói với Ninh
Hằng: "Ninh khanh, trong phủ tướng quân của ngươi đang thiếu một phu nhân.
Ai gia nhận Nhạn Nhi làm nghĩa nữ, gả cho ngươi làm phu nhân ngươi thấy
sao?"
Ninh Hằng sắc mặt lập tức biến đổi, liền nói:
"Trí Viễn hoảng sợ."
Ta hừ một tiếng, "Ngươi hoảng sợ cái gì?"
Ninh Hằng nói: "Vi thần phụng chỉ Bệ hạ tới làm
bạn bên cạnh Thái hậu, không dám trái ý chỉ của Bệ hạ."
Đầu gỗ này lại dám lấy Hoàng đế ra ép ta, giỏi lắm.
Nhạn Nhi bỗng nhiên nói: "Thái hậu, ta không muốn làm phu nhân hắn."
Ta sửng sốt, Nhạn Nhi mắt đỏ vòng quanh: "Ta không thích hắn."
Ta thấy thú vị liền hỏi: "Tại sao ngươi không
thích hắn?"
Nhạn Nhi liếc mắt một cái xem xét Ninh Hằng, "Hắn
giống một tên đầu gỗ, ta không thích."
Lời này đúng ý trong lòng ta nha, ta nhìn Ninh Hằng,
nói: "Ai gia cảm thấy lời này của Nhạn Nhi nói không sai, Ninh khanh cảm
thấy thế nào?"
Ninh Hằng ủ rũ buông mắt xuống: "... Không
sai."
Ta lại nói: "Hôm khác để Bệ hạ ban thưởng cho
ngươi danh hào tướng quân đầu gỗ đi."
Ninh Hằng nói: "Tạ ơn Thái hậu."
Ôi chao, Ninh Hằng này quả nhiên là đầu gỗ rồi, mới
vừa rồi ta còn cảm thấy trêu đùa thú vị, bây giờ lại chẳng thấy thú vị nữa.
Cũng may là còn có Nhạn Nhi, Nhạn Nhi này có vẻ thú vị hơn Ninh Hằng.
Nàng bĩu môi nói: "Thái hậu, ta không muốn làm
phu nhân đầu gỗ."
Ta thoải mái cười, "Ai gia nói giỡn thôi mà,
ngươi không nên tưởng thật. Hơn nữa..." Ta ngoắc ngoắc ngón tay với Ninh
Hằng, hắn bước đến bên cạnh người ta, ta cầm tay hắn, "Đầu gỗ tướng quân
này là của ai gia, ai gia làm sao nhường lại cho ngươi được."
Ninh Hằng hai tai thoáng chốc đỏ lừ, ta nhìn thấy thật
là thoải mái.
Nhạn Nhi giật mình nhìn ta, lại nhìn nhìn Ninh Hằng,
cả người chấn động nói: "Hoá ra lời đồn trong cung đều là sự thật..."
"Ồ? Trong cung nói ai gia cái gì?"
Nhạn Nhi đáp: "Trong cung nói Thái hậu từ tiệc
mùa xuân sau khi lao vào người Ninh đại tướng quân, Thái hậu liền luyến tiếc
Ninh đại tướng quân... Trên giường uy vũ oai hùng, nên ngày ngày giữ Ninh đại
tướng quân ở bên người."
Ta nhìn mặt Ninh Hằng, đúng như ta đoán đang đỏ lừ
rồi, ta khẽ cười nói: "Lời đồn đại trong cung đúng là không thể tin được,
đầu gỗ tướng quân này kỳ thật rất là non nớt."
Ninh Hằng giật giật ngón tay, ta lại liếc nhìn hắn, cổ
của hắn cũng bắt đầu hồng rồi.
Ta thu lại tay, nếu ta còn tiếp tục trêu nữa, Ninh Hằng
có khi phải trực tiếp khiêng tới chỗ Thái y, đến lúc đó khẳng định Hoàng đế sẽ
tới chỗ ta tính sổ.
Ta buông tay Ninh Hằng ra, ách xì 1 cái, nói:
"Như Ca Như Họa, các ngươi dạy Nhạn Nhi quy củ trong cung, cũng không cần
nghiêm khắc, chỉ cần biết qua qua một chút là được."
Như Ca cùng Như Họa trả lời "Dạ" rồi đưa
Nhạn Nhi lui xuống.
Ta lại nói với Ninh Hằng: "Trí Viễn, ngươi bồi ai
gia đến hồ Hàm Quang bên kia đi, Như Vũ Như Thi các ngươi không cần đi theo,
những người khác cũng đều lui ra đi, cũng không cần dùng kiệu."
Tay ta nhẹ nhàng nhấc lấy cây quạt giấy để trên bàn,
Ninh Hằng cầm hộ ta một chiếc ô cán xanh nhạt mặt trên bằng lụa trắng điểm hoa,
ta cùng hắn tiến ra khỏi Phúc Cung. Dọc đường đi, các cung nữ thái giám đi qua
đều hành lễ với ta, khi mắt nhìn về phía Ninh Hằng, có vài phần sắc thái không
cần nói cũng hiểu.
Ở Đại Vinh này, có một số chuyện đúng là rất khó đối
mặt với người khác. Ninh Hằng vốn là một đại tướng quân quang minh lỗi lạc mọi
người đều tán tụng, nay lại quang minh chính đại cùng ta tiến ra tiến vào,
chẳng biết đã bôi xấu danh tiếng mất bao nhiêu rồi.
Hoàng đế cũng thật nhẫn tâm, để giám thị ta, mà đem
người trong tim của chính mình đưa vào hoàn cảnh này. Dù sao từ đó có thể nhận
ra, Hoàng đế đối với Ninh Hằng là tín nhiệm thật sự.
Ta nói xa xôi: "Trí Viễn, ngươi bây giờ có hối
hận không?"
Ninh Hằng nói: "Trí Viễn không hiểu."
Bên cạnh hồ Hàm Quang có một cái đình, ta tiền vào,
phe phẩy quạt, nhìn hắn nói: "Làm nam hầu của ai gia, ngươi đã từng thấy
hối hận chưa?"
Hắn nói như chém đinh chặt sắt: "Chưa từng."
Ta nhíu mày, "Nay các cung nữ nhìn ngươi mặt đều
biến sắc, ngươi đường đường là một đại tướng quân lại phải chịu ủy khuất như
thế, ngươi chưa từng hối hận sao?"
Ninh Hằng kiên định nói: "Chưa từng, Trí Viễn đối
với Thái hậu là ái mộ chi tâm (ngưỡng mộ từ lâu), có thể
ngày ngày được ở cạnh Thái hậu, đúng là phúc ba đời của Trí Viễn."
Ta ngày thường đều nhìn vẻ nghiêm trang của Ninh Hằn