t nhạc khúc thì đêm ngủ không ngon. Trong tất cả các loại nhạc khí, ta
yêu nhất là tiêu, thứ hai là đàn tranh, bốn cung nữ thiếp thân của ta đều am
hiểu đàn hát. Ninh Hằng là võ tướng, không biết nhạc lý cũng là chuyện bình thường.
Ta khoát tay nói: "Không sao."
Vì thế, ta gọi Như Ca cùng Như Họa, hợp tấu một khúc
“Dương xuân bạch tuyết”. Ta nghe rất thoải mái, xong khúc nhạc, nhìn thấy Ninh
Hằng có vẻ rất buồn ngủ.
Ta cười một tiếng, Ninh Hằng bừng tỉnh, xấu hổ nhìn
ta.
Ta hiền hoà thông cảm nói: "Trí Viễn bận rộn cả
ngày, lúc này chắc cũng quá mệt mỏi rồi."
Mặt Ninh Hằng lại đỏ hồng lên.
Ta đúng là có chút xấu xa, nhìn thấy Ninh Hằng ngày
thường đứng đắn mặt hồng lên, ta không nhịn được đùa giỡn hắn. Ta duỗi lưng một
cái, "Ta mệt rồi, Trí Viễn tới bồi tẩm đi."
Ninh Hằng giọng nói trầm ổn "Dạ" .
Ta kinh ngạc nhìn hắn, chẳng biết vì sao ta cảm thấy
tiếng đáp này vang dội như băng vậy. Ta nằm nghiêng một bên, lúc Ninh Hằng đang
định lên giường, ta lại từ từ nói: "Chậm đã."
Hắn nhìn chằm chằm ta, ta lại từ từ nói: "Cởi
xiêm y ra đi, chỉ để lại tiết khố thôi."
Ninh Hằng thoạt nhìn có vẻ không muốn.
Ta nhíu mày, "Sao thế? Ninh khanh không phải vừa
rồi đã nói ai gia muốn ngươi bồi tẩm thế nào ngươi sẽ bồi tẩm thế đó sao?"
Trong lòng ta âm thầm cười to, đêm qua bị Ninh Hằng dồn đến đường cùng, nay
thấy hắn có bộ dáng này, thâm tâm ta cực kỳ vui vẻ. Đối phó với người hạ lưu,
thì phải dùng biện pháp hạ lưu.Huống chi, Ninh Hằng này quá mức nghiêm chỉnh,
ta vừa mới bộc lộ chút thái độ hạ lưu, vẻ mặt của hắn liền quẫn bách, khuôn mặt
luôn đứng đắn bỗng chốc đỏ rực lên, rất là thú vị.
Nghĩ đến Ninh Hằng chắc không thích hai chữ "Ai
gia", lúc đang lấy tư thế tráng sĩ chặt tay kéo y phục xuống, thì bên ngoài
đột nhiên truyền đến giọng nói của Như Ca, "Bẩm Thẩm Tướng, nương nương đã
ngủ rồi."
Giọng nói của Thẩm Khinh Ngôn vang lên truyền vào
trong phòng, "Ninh đại tướng quân cũng ở bên trong?"
Như Ca không biết trả lời thế nào, ta lại nghe thấy giọng
to lên của Thẩm Khinh Ngôn: "Thái hậu, Cảnh Chi có việc muốn bẩm
báo."
Lúc này Ninh Hằng đã cởi hết xiêm y, lộ ra bộ ngực
trơn láng. Ta thật là nhát gan, lần đầu tiên nhìn thấy nam nhân ngực trần, sợ
hãi kêu lên một tiếng.
Tiếng kêu sợ hãi này của ta vừa dứt, bên ngoài liền
náo loạn lên, một số người đứng trước nhanh chóng vọt vào, Thẩm Khinh Ngôn đi
đầu. Lúc này Ninh Hằng đang khoả thân (chỗ cần che
vẫn có cái che nhớ), ta nằm trên giường, tình cảnh này, thật là làm cho
người khác dễ hiểu lầm. Thâm tâm ta gào thét, cái mặt dày của ta làm sao dám đi
gặp liệt tổ liệt tông đây.
Thẩm Khinh Ngôn vẻ mặt quái dị, Như Ca Như Vũ hai cung
nữ đều biết điều cúi đầu xuống, nhưng sự hưng phấn loé sáng trong mắt hai nàng
thì sao thoát được đôi mắt kim tinh của ai gia.
Sự tình ám muội trước mắt, ta quyết định thật nhanh,
trước để các cung nữ ra ngoài, còn lại Thẩm Khinh Ngôn cùng với Ninh Hằng đang
gần như khoả thân.
Những chuyện hoang đường gần đây đã rèn luyện cho ta
một trái tim cường đại, dù trong tình huống nào, ta cũng có thể thoải mái nói
chuyện với người trong mộng của mình: "Thẩm Tướng có chuyện gì muốn bẩm
báo?"
Chắc rằng trái tim Thẩm Khinh Ngôn cũng rất cường đại,
hắn thoải mái nói: "Hôm nay nên để Cảnh Chi bồi tẩm."
Ta sửng sốt, nhìn về phía Ninh Hằng.
"Trí Viễn không phải cùng với Thẩm khanh thương
lượng ổn thoả rồi sao?"
Thẩm Khinh Ngôn nhướng mày, "Thái hậu thật bất
công, vì sao gọi tên tự của Ninh đại tướng quân, lại gọi Cảnh Chi là Thẩm
khanh?"
Ta không ngờ Thẩm Khinh Ngôn lại để ý tới vấn đề này,
ta hừm hừm cho thanh cổ họng, định kêu hai tiếng Cảnh Chi, không ngờ hai chữ
Cảnh Chi đã giấu trong tim rất lâu bây giờ khẩn trương nói ra lại bị tắc luôn ở
cổ họng, mãi không ra tiếng.
Lúc này Ninh Hằng xoay người nhìn Thẩm Khinh Ngôn,
"Giờ Tuất đã qua, Thẩm Tướng còn đang phải ở Thiên Kiền Cung, không lẽ
Thẩm Tướng muốn Thái hậu chờ ngươi tới tận canh ba sao?"
Mắt ta loé sáng, lúc này mới hiểu được vì sao Ninh
Hằng lại đến đầu tiên.
Có vẻ Hoàng đế giữ chân Thẩm Khinh Ngôn, để Ninh Hằng
gấp rút trở về trước giành thời cơ. Ta cảm khái không thôi, Hoàng đế thật là
thâm tình, thật là thương cảm, thật là thương cảm mà.
Đêm hôm đó, Thẩm Khinh Ngôn cùng Ninh Hằng tranh chấp
hồi lâu, không ai nhường ai, cuối cùng vẫn là ta ngủ một mình một giường. Nhưng
đêm hôm đó ta ngủ cực kỳ ngon, cũng chẳng biết vì sao.
Sau khi rửa mặt xong, vừa ra khỏi tẩm cung đã thấy
Thẩm Khinh Ngôn đứng trên hành lang phe phẩy quạt, nhìn thấy ta lập tức thu
quạt, nhanh chóng hành lễ.
Ngay sáng sớm đã nhìn thấy người trong mộng, tất nhiên
trong lòng ta ý hoa ngập tràn. Ta cười đến sáng lạn, "Thẩm khanh không cần
đa lễ."
Thẩm Khinh Ngôn nhíu mày nói: "Thái hậu gọi Ninh
Hằng là Trí Viễn, vì sao lại cứ gọi Cảnh Chi là Thẩm khanh? Hay là trong thâm
tâm Thái hậu thích Ninh Hằng nhiều hơn?"
Hiểu lầm này rất lớn, ta Tô Cán nhìn trời nhìn trăng
trên cao xin thề, trong lòng ta chỉ có một người là Thẩm Khinh Ngôn. Nhưng mấy
