XtGem Forum catalog
Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323731

Bình chọn: 9.00/10/373 lượt.

n ở lại một lúc rồi mới hồi cung."

Ta đảo mắt, sau đó bảo Như Họa bưng lên một bình rượu

ngọc, ta tự mình rót cho Thường Trữ một chén, "Ngươi nếm thử đi"

Thường Trữ vừa chạm vào rượu đã mơ mơ màng màng, đúng là chưa được một khắc,

Thường Trữ đã bắt đầu nghiêng ngả miệng nỉ non nói gì đó, một câu ta cũng không

nghe rõ.

Ta để Như Ca cùng Như Thi đỡ nàng ấy đi nghỉ tạm, sau

đó ta đứng dậy cất bước đến bên cửa sổ, trên mặt hồ nước gợn lăn tăn, đứng trên

thuyền nhìn xuống hồ thấy phản chiếu Hoàng cung hoa lệ, cả người ta run lên. Ta

bắt đầu cảm thấy ta làm Thái hậu thật uất ức, trên có Hoàng đế áp lực, dưới có

Ninh Hằng e ngại, tâm tư Thẩm Khinh Ngôn ta đoán không ra, trong bụng còn có

hài tử chẳng biết của ai, ta buồn rầu không thôi.

Ta đứng tầm nửa canh giờ, chân đã mỏi nhừ, Như Ca đỡ

ta ngồi xuống, ta hỏi nàng: "Giờ nào rồi?"

"Bẩm nương nương, giờ Tuất năm khắc rồi."

Ta trầm ngâm, không còn sớm nữa, Thẩm Khinh Ngôn cùng

Ninh Hằng mệt nhọc cả ngày, chắc đã ngủ rồi. Ta ngáp một cái, "Quay về

Phúc Cung đi."

Đến trước tẩm cung, Như Vũ cùng Như Thi hai người hai

bên đỡ Thường Trữ đang say tuý luý không biết trời đất là gì, hỏi ta có nên đưa

tớ phủ của công chúa hay không, ta nghĩ nghĩ, đột nhiên nảy ra một ý tưởng hay,

nói luôn: "Trời đã tối muộn, Thường Trữ ở luôn trong cung của ai gia

đi."

Thường Trữ ưa sạch sẽ, lúc này cả người toàn mùi rượu

ngủ sẽ không thoải mái, ta sai người đưa nàng đi gội đầu tiện thể tắm luôn. Như

Ca hỏi ta: "Thường Trữ công chúa đưa tới ngủ tại Tây Các sao?"

"Không phải, để Thường Trữ ngủ ở tẩm cung ai gia

đi."

Như Ca kinh ngạc nói: "Chuyện này..."

"Không sao, cứ như thế mà làm đi." Có Thường

Trữ, thì đêm nay Ninh Hằng sẽ không dám bò lên giường của ta, ta không tính là

cự tuyệt yêu cầu của Hoàng đế, thật là an tâm.

Có thể nói là nhất cử lưỡng tiện. (một

mũi tên trúng hai con chim)


Nhưng ta không dự đoán được tới nửa đêm, Phò mã của

Thường Trữ tìm tới tận cửa, đã quá nửa đêm, làm cho mọi người đều tỉnh ngủ, Như

Ca vội vàng tiến vào, nói: "Nương nương, Phò mã nói muốn đưa công chúa hồi

phủ."

Ta nhíu mày, "Đuổi đi."

Như Ca lại nói: "Phò mã nói đêm nay không thấy

công chúa, sẽ quỳ bên ngoài tới hửng đông."

Ta nhìn Thường Trữ đang ngủ, nhớ tới lúc trước Phò mã

đã làm nàng thương tâm, đáy lòng dâng lên cơn tức giận, "Để cho hắn quỳ

đi. Ban đêm xông vào Phúc Cung, quấy nhiễu giấc ngủ của ai gia, chỉ tính hai

điểm này cũng đủ để nhốt vào đại lao rồi!"

Lời nói vừa dứt, bên ngoài lại truyền đến thanh âm của

Ninh Hằng, "Không biết Thái hậu có nguyện ý nghe một lời của Trí Viễn hay

không?"

Ta xếp gọn lại tay áo, "Ninh khanh tiến vào

đi."

Ninh Hằng làm lễ với ta, nói: "Phò mã ban đêm

xông vào Phúc Cung tuy là có tội, nhưng Trí Viễn vừa rồi gặp Phò mã bên ngoài,

vẻ lo lắng trên mặt không phải là giả, đúng là vì lo lắng cho công chúa mà đến.

Chuyện trong nhà vẫn là chuyện trong nhà, có lẽ công chúa cũng không muốn

chuyện nhà mình nháo tới tận Hoàng cung, nếu bị truyền ra ngoài, có thể sẽ ảnh

hướng tới tình cảm của Thái hậu và công chúa."

Ta liếc mắt nhìn Thường Trữ, buông tiếng thở dài. Cứ

theo tính tình của Thường Trữ, nàng ấy đúng là không muốn ta can thiệp vào

chuyện nhà nàng ấy. Thường Trữ thoạt nhìn có vẻ hiền hoà, nhưng trong một số

việc ngay cả là tri kỉ cũng không thể can thiệp vào.

Ta khoát tay, "Thôi, để Phò mã mang công chúa về

đi."

Sau khi Thường Trữ rời đi, ánh mắt ấm áp của Ninh Hằng

nhìn ta, "Trí Viễn đợi Thái hậu cả đêm, cuối cùng cũng đợi được rồi."

Ánh mắt này, giọng điệu này... so với Ninh đại tướng

quân trên triều hoàn toàn trái ngược, hay hắn bị mấy vị lang quân của Thường

Trữ ảnh hưởng rồi? Người ta run lên, run rẩy nói: "Chờ... Cái gì..."

Ninh Hằng bước một bước về phía ta, "Bồi

tẩm."

Ta tiếp tục run: "Lúc nãy Ai gia vừa ngủ

rồi."

Ninh Hằng có chút đau thương nói: "Hay là Thái

hậu ghét bỏ Trí Viễn?"

Thở dài, ta thà ghét bỏ chính mình chứ sao dám ghét bỏ

người trong tim của Hoàng đế. Ta cũng có chút đau thương nói: "Ninh khanh

nhân phẩm đoan chính, thường ngày phong thần tuấn lãng, đã lập không ít công

lao hiển hách vì Đại Vinh, ai gia thật sự quý mến Ninh khanh."

Ninh Hằng lại bước thêm một bước về phía ta, "Đã

như thế, vì sao Thái hậu không muốn để Trí Viễn bồi tẩm?"

Ta xem xét khoảng cách giữa hắn và ta, đánh giá chỉ

còn năm sáu bước, ta vốn định nói thẳng ra, lại nghĩ tới ta đã thu nhận cả hai

người vào trong cung, nếu nói thẳng ra lại thành hỏng chuyện, nghe qua cũng

thấy có chút dối gạt.

Lúc này, ta cố gắng chọn từ thật cẩn thận, "Tướng

ngủ của Ai gia không đẹp lắm."

Ninh Hằng tiến thêm hai bước, "Trí Viễn chịu

được."

Ta bị dồn đến đường cùng, lúc đang muốn đầu hàng,

giọng nói của Thẩm Khinh Ngôn như gió mạnh thổi đến, "Mọi việc đều phải có

thứ tự trước sau, Cảnh Chi cùng Thái hậu quen biết nhiều năm, người bồi tẩm đêm

đầu tiên cũng phải là Cảnh Chi."

Ta nâng mắt nhìn lên, Thẩm Khinh Ngôn mặc y phục rộng

rãi, tóc rối tung, vẻ phong tình này quả thật từ bé đến giờ chưa từng