vị nam hầu, cũng
không nguyện ý để Ninh Hằng tới bồi tẩm, đành phải sử dụng bí quyết "kéo
dài thời gian" thôi. Ngay giữa trưa, ta tới hồ Hàm Quang du thuyền ngắm
cảnh, tới tối thì ngắm trăng trên thuyền, lại còn tổ chức cả tiệc nữa... Nói
tóm lại, không kéo dài tới lúc Thẩm Khinh Ngôn cùng Ninh Hằng đi ngủ thì tuyệt
đối không quay về.
Ta cho người đi mời Thường Trữ tới, nói là tổ chức
tiệc vui, ở Đại Vinh Thường Trữ mà đứng thứ hai về độ ham vui, thì chắc chắn
không ai dám nhận thứ nhất. Như Ca Như Họa sớm đã tới hồ Hàm Quang chuẩn bị ổn
thoả, một chiếc thuyền lớn đứng bên hồ, bên cạnh có bậc bước sang, bước qua đó
là sang được thuyền.
Thường Trữ một nén nhang sau mới xuất hiện, nàng ấy
hôm nay ăn mặc rất đứng đắn, một thân váy áo dịu dàng, trước ngực điểm một bông
hoa phù dung, tay áo nhẹ bay phiêu lãng, chân đi hài tinh xảo, nhìn người trước
mắt, đúng là một mỹ nhân đẹp tuyệt trần.
Ta cười hớ hớ nói: "Mỹ nhân Đại Vinh cũng nhiều,
nhưng chỉ có Thường Trữ là khuynh thành khuynh quốc."
Thường Trữ liếc mắt xem xét ta, vui vẻ nói:
"Ngươi thường ngày không phải đều nằm ủ rũ trong Phúc Cung sao? Hôm nay
lại tự dưng có hứng thú đi du hồ?"
Ta không thích nhất chính là biểu tình này của Thường
Trữ, mỗi lần nàng ấy nhìn ta kiểu đó, ta đều nhớ tới nàng ấy là tỷ muội ruột
thịt với Hoàng đế. Ta nhíu mày nói: "Có hứng thú đi du hồ mà cũng cần
nguyên nhân sao?"
Thường Trữ liếc mắt nhìn bụng ta, chợt tỉnh ngộ nói:
"Hoá ra là như thế."
Ta không muốn giải thích nhiều, nhanh kéo Thường Trữ
lên thuyền. Bên trong thuyền có một bàn dài, trên bàn bày đủ các loại điểm tâm
tinh xảo cùng các đồ ăn giải nhiệt. Sau khi Thường Trữ ngồi xuống, ôm chặt lấy
cốc nước nho không buông, uống hết cốc này đến cốc khác.
Ta thấy thế nói: "Thường Trữ ngươi đừng ăn nguyên
một thứ như thế, trước mắt nhiều đồ ăn làm người ta hoa cả mắt mà ngươi cũng
chẳng để ý tới, chỉ uống nước nho thôi à."
Thường Trữ dừng lại, bỗng nhiên cười nói: "Hương
vị nước nho một khi đã nếm qua thì sẽ nhớ mãi."
Thường Trữ nói lời này ta nghe xong cảm khái. Nước nho
trong lời nói của Thường Trữ cũng không phải chỉ nước nho, mà là chỉ Phò mã của
nàng ấy. Thường Trữ có tình cảm sâu đậm với Phò mã của nàng ấy bao nhiêu, ta
đều nhìn thấy cả. Chỉ tiếc lại biến thành tình cảnh như bây giờ, thật là đáng
tiếc.
Ta nói: "Hương vị nước nho đương nhiên là thơm
ngon, nhưng nước sương sớm này cũng không hề kém, nhấp một ngụm, lạnh thấm tâm
gan, mát lạnh cả người. Ngươi uống thử xem."
Thường Trữ cười khổ nói: "Ta đã thử qua rồi, chỉ
tiếc vẫn không so được với nước nho."
Ta nâng chén ngọc lên, vừa định nhấp một ngụm sương
sớm, Như Ca cùng Như Thi cùng lúc tiến tới, vội la lên: "Nương nương,
không được." Các nàng nhìn nhau, Như Ca lại nói: "Quách Thái y nói,
nước sương sớm tính hàn cao, không tốt cho thai nhi."
Ta lơ đễnh nói: "Không sao, chỉ uống một chén
thôi, nhiều chén mới hại thân."
Ta đang nâng chén lên định uống, Như Thi lại vội nói:
"Nương nương, không thể uống." Như Ca vội vàng gật đầu, "Nương
nương, phượng thể làm trọng, thật sự không thể uống."
Ta thích thú nhìn hai nàng, vài ngày trước ta uống mấy
chén còn chẳng thấy các nàng phản ứng lớn như thế, hôm nay ta còn chưa chạm môi
vào, mặt các nàng đã như gặp đại hoạ, có khi ta uống một ngụm dáng vẻ các nàng
như muốn đi thắt cổ mất.
Ta híp mắt, "Quách Thái y còn nói gì nữa?"
Như Ca cúi đầu ấp úng nói: "Đêm qua Thẩm Tướng
phân phó Như Ca, trăm ngàn lần không để nương nương chạm vào đồ giải
nhiệt..."
Như Thi cũng ấp úng nói: "Đêm qua Ninh đại tướng
quân cũng phân phó Như Thi, vạn vạn lần không để nương nương bị cảm
lạnh..."
Ta chợt tỉnh ngộ. Hai cung nữ thiếp thân của ta đều là
người sùng bái anh hùng, nhất là Thẩm Khinh Ngôn, hai là Ninh Hằng. Trách không
được các nàng phản ứng như thế, hoá ra là lực lượng anh hùng không cho phép.
Thường Trữ cũng ngạc nhiên, nàng mở to một đôi đôi mắt
đẹp, "Thai nhi trong bụng ngươi đúng là của Thẩm Khinh Ngôn cùng Ninh
Hằng! Hôm nay lúc ta tiến cung, nghe nói hai người bọn họ đều ở tại Phúc Cung
của ngươi, ta tưởng là giả, ai ngờ lại là thật. Ngươi quả thật là không lên
tiếng thì thôi chứ đã nói thì thành nổi tiếng luôn, ta thấy hai đại trọng thần
đều bị ngươi thu vào túi, một nam hầu của ngươi cũng bằng mười nam hầu của
ta."
Không nghĩ tới lời đồn lại truyền nhanh như vậy, từ
đêm qua tính đến giờ, còn chưa được một ngày, bây giờ thì mọi người đều biết
hết. Cái mặt dày của ta biết để đi đâu bây giờ.
Thường Trữ vui vẻ nói: "Ta vốn tưởng rằng chỉ có
mình ta là tiếng xấu muôn đời, chẳng ngờ giờ lại còn có ngươi bồi theo. Quán
Quán, ngươi đúng là tri kỉ khuê phòng của ta mà, có nạn cùng chịu."
Ta lau mồ hôi. Kỳ thật tiếng xấu muôn đời ta cũng
không muốn, lúc này ta để ý sao hôm nay trời tối muộn thế không biết.
Thường Trữ nói: "Tính ra, bây giờ muộn rồi, các
triều thần chắc cũng đã giải quyết xong hết mọi việc. Nếu ngươi vội trở về gặp
mặt hai tiểu cục cưng, thì ngươi cứ về trước đi. Cảnh hồ nước ban đêm rất đẹp,
ta muố