ời đã thành bốn người lên đường.
Ninh Hằng lái xe, ta cùng Nhạn Nhi ngồi trong xe ngựa, còn Liên Dận thì cưỡi
ngựa đi bên cạnh chúng ta, trên đường đi miệng hắn chưa lúc nào ngậm lại, cứ
nương tử ơi nương tử à, Nhạn Nhi mặt sa sầm không đáp lại hắn một lời, tên Liên
Dận này da mặt phải nói là cực kỳ dày, một mình nói chuyện mà cũng nói nhiều
kinh khủng. Cuối cùng là ta không thể nhịn nổi nữa, gầm lên câu “Câm miệng”,
Liên Dận mới cười hì hì nói: “Tỷ tỷ bảo câm miệng thì câm miệng.”
Qua một lúc sau, hắn lại mở miệng nói: “Nhạn Nhi nương
tử …”
Ta kiềm chế sự kích động muốn lấy dao đâm chết hắn,
nhắm mắt lại coi như hắn không tồn tại.
Chúng ta ra khỏi thành ước chừng năm sáu ngày sau,
ngoại trừ Liên Dận ồn ào ra, thì mọi thứ sóng yên gió lặng, không có quan binh
đuổi bắt cũng không có sát thủ đuổi giết, thỉnh thoảng ta và Ninh Hằng ngồi
trong xe ngựa nói lời tâm tình rồi lại gặm cắn môi, nên ngày trôi qua cũng có ý
vị.
Đến ngày thứ bảy, lúc chúng ta đi qua huyện An Lăng
đúng lúc tổ chức lễ hội trăm hoa, ta thấy náo nhiệt thú vị nên ở lại An Lăng
mấy ngày. Trước tiên chúng ta tìm một khách điếm thu xếp xe ngựa xong xuôi, sau
đó ta cùng Ninh Hằng ra khỏi khách điếm.
An Lăng là một trấn náo nhiệt, cửa hàng bên đường mọc
san sát như cây trong rừng, hàng hóa lung linh muôn vẻ, đủ loại âm thanh kêu
gọi mua bán không ngừng, trên phố ngựa xe như nước, lại đúng dịp lễ hội trăm
hoa, càng náo nhiệt vô cùng.
Ta thấy có quá nhiều thứ xem không hết, xung quanh
người tấp nập, Ninh Hằng đứng bên cạnh che chở cho ta, đi mãi một lúc lâu mà
chưa có người nào đụng vào ta. Sau đó ta thấy trán Ninh Hằng đầy mồ hôi bèn lấy
khăn tay ra lau cho hắn, lúc rút khăn về, Ninh Hằng nhìn ta cười dịu dàng, ta
cũng cười với hắn.
“Quán Quán, bên kia cầu có quán trà, nếu nàng mệt rồi,
thì chúng ta qua bên đó ngồi nghỉ.”
Đúng là ta thấy hơi mệt, nên cùng Ninh Hằng đến quán
trà bên kia. Bên trong trà quán rất đông người, cực kỳ náo nhiệt. Chúng ta tìm
một chỗ trống, rồi gọi tiểu nhị đem mấy đĩa đồ ăn lên. Ta nhấp một ngụm trà,
nói với Ninh Hằng: “Ở đây thật náo nhiệt.”
Ninh Hằng nói: “So với mấy trấn nhỏ đã đi qua thì náo
nhiệt hơn nhiều.”
Ta cười cười : “Thật ra trên đường đi chúng ta có Liên
Dận cũng rất náo nhiệt.”
Ninh Hằng thành thật nói: “Liên Dận người này lai lịch
không rõ, ta nhìn thế nào cũng không thích được.”
Ta bật cười. Dường như từ lần trước Liên Dận nói ta
giống nương tử chưa xuất giá của hắn thì Ninh Hằng chưa hề có sắc mặt tốt với
hắn, hễ nhắc đến hắn là Ninh Hằng lại chau mày. Ta nói: “Theo như ta thấy, Liên
Dận không có ác ý với chúng ta. Với lại Liên Dận là nhân sĩ Giang Nam,
đợi đến khi chúng ta đến Giang Nam, chúng ta sẽ cần dùng
đến hắn.”
Ta lại nhấp một ngụm trà, vừa nhàn nhã nói chuyện với
Ninh Hằng vừa lắng nghe mọi người
trong quán trà nói chuyện trên trời dưới đất. Sau đó ta nghe được hai chữ
“Giang gia”, lập tức dựng lỗ tai lên nghe ngóng.
“….Giang gia chuẩn bị phân chia rồi, đến lúc đó cửa
hàng bên này của chúng ta chắc sẽ bị ảnh hưởng ít nhiều. Giang gia giàu có một
vùng, sau khi phân tách xong chẳng quá nửa năm, nhất định sẽ suy bại.”
“Sao lại nói vậy?”
“Chủ nhân Giang gia bệnh nằm liệt giường, cũng không
làm chủ được bao lâu nữa đâu. Mà Giang gia hiện giờ nát bét rồi, Giang gia có
bốn con trai, con trai trưởng mười mấy năm trước đã mất tích, còn trai thứ hai
lại qua đời sớm, con trai thứ ba cả ngày chỉ thích đến lầu xanh, con trai thứ
tư năm nay mới sáu tuổi, hoàn toàn không thể đảm đương được việc lớn. Không nói
đến chuyện này, thê thiếp Giang gia lại tranh giành đấu đá lẫn nhau, gần đây
không biết đã náo loạn ra bao nhiêu chuyện xấu rồi. Đợi chủ nhân Giang gia chết
đi, Giang gia chắc chắn sẽ suy vong.”
“Haizzz, nữ nhân nhiều quá cũng không phải chuyện tốt.
Chính thê của chủ nhân Giang Gia lại rất đáng thương, con trai trưởng mất tích,
con trai thứ hai cũng mất sớm, nghe nói hai năm trước con gái cũng chẳng biết
đã chạy đi đâu. Con trai thứ ba, thứ tư là do thiếp sinh ra. Chủ nhân Giang Gia
mà chết đi, chính thê có lẽ chẳng được chia gia sản gì.”
“Chạy đi đâu cái gì chứ? Ngươi đúng là chẳng nhớ gì
cả, tam tiểu thư Giang gia là đào hôn (chạy trốn khỏi
cuộc hôn nhân bị ép buộc, trước ngày cưới bỏ nhà trốn đi). Ngươi
quên rồi hả? Hai năm trước Giang Nam huyên
náo một trận chính là vì việc này. Giang Tống hai nhà thành thông gia, lúc đó
đã làm đau buồn không biết bao nhiêu nhiêu vị thương gia nữa.”
…
Nghe đến đây, ta kinh ngạc. Năm đó phụ thân hứa gả ta
cho Giang Gia, là hứa gả cho con trai Giang gia, hiện giờ con trai trưởng mất
tích, con trai thứ hai mất sớm, còn lại con trai thứ ba thứ tư, nếu thật sự gả
ta cho một nam nhân suốt ngày đến lầu xanh, ta nhất định sẽ học theo tam tiểu
thư Giang gia kia đi đào hôn.
Ta nhìn Ninh Hằng, nghĩ thầm vẫn nên sớm nắm chặt đầu
gỗ này, chấm dứt mọi hậu hoạ. Đến lúc đó tới Giang Nam,
nhỡ như Giang gia có nhận ra ta, khi đó ta với đầu gỗ đã gạo nấu thành cơm, bọn
họ chắc cũng không muốn lấy v