vốn là một tiểu
thư gia giáo nói ra những lời này đã chẳng dễ dàng gì, mà đầu gỗ này hết lần
này đến lần khác có phản ứng như vậy, ta giả bộ nổi giận đánh vào ngực Ninh
Hằng, nói: “Chàng thế này là có ý gì?”
Ninh Hằng cầm lấy tay ta, cúi đầu nhìn ta, “Quán Quán
sao đột nhiên muốn thành thân?”
Ta hỏi ngược lại: “Chàng không muốn thành thân với ta
sao?”
Ninh Hằng nói như chặt đinh chém sắt: “Muốn.”
Ta chớp chớp mắt nói: “Chàng muốn ta cũng muốn, thế
thì chúng ta thành thân đi.”
Ninh Hằng lại hỏi: “Quán Quán tại sao đột nhiên lại
nghĩ đến chuyện thành thân?”
Thành thân rồi thì có thể động phòng, động phòng rồi
thì có thể có em bé, có em bé rồi thì có thêm lợi thế… những lời tất nhiên là
không thể nói ra miệng. Nếu bị Ninh Hằng biết, khẳng định hắn sẽ giận ta. Cho
nên bất luận thế nào ta đều phải giấu kín tận đáy lòng. Ta thoát khỏi cánh tay
của Ninh Hằng, ôm ngược lại hắn, đầu để trước ngực hắn cọ qua cọ lại, trách
mắng: “Chàng rốt cuộc là có muốn thành thân với ta không?”
Ninh Hằng trầm mặc một lúc, tưởng chừng như rất lâu,
hắn xoa nhẹ lưng ta, khẽ nói: “Quán Quán, lúc trước ta nghe Nhạn Nhi nói nàng
xuất thân từ gia đình quyền quý, cuộc sống nhàn hạ phú quý, mà ta chỉ là một kẻ
vũ phu làm việc trong phủ của nàng. Sau đó bởi vì phụ thân nàng phản đối, nàng
mới bỏ trốn cùng ta. Quán Quán, là ta không tốt. Chỉ vì ta không có gia thế
hiển hách…”
Ta nghe xong thì cực kỳ cảm khái, ta thật sự không ngờ
Nhạn Nhi giải thích sáng tạo như thế với Ninh Hằng, mà Ninh Hằng lại suy đoán
độc đáo thế này.
“… Cho nên nàng mới phải chịu khổ với ta, còn bị sát
thủ đuổi giết. Nàng vốn là thiên kim tiểu thư, bây giờ lại phải chịu khổ cùng
ta. Nếu ta không có năng lực để nàng có được cuộc sống cẩm y ngọc thực (cuộc
sống đẩy đủ thoải mái) như lúc trước, thì ta còn
mặt mũi nào mà lấy nàng?”
Ta không ngờ đầu gỗ lại có tâm tư như vậy, ta vô cùng
cảm động. Ta nói: “Phu thê vốn nên chung hoạn nạn, đầu gỗ, ta không ngại chịu
khổ cùng chàng đâu.”
“Không được. Ta lấy nàng là muốn cho nàng được hưởng
hạnh phúc.”
Ta thở dài: “Ta từ trong cung…. trong nhà đem theo
không ít đồ, ngân phiếu trang sức đều có, những thứ này đủ để cho chúng ta
hưởng phúc cả đời.” Ta đã lên kế hoạch trốn khỏi Hoàng cung, tất nhiên không
thể thiếu dự tính cuộc sống về sau, những đồ này trong cung không phải đồ có
giá trị liên thành (đồ vô giá), ta đem theo những đồ trang sức có thể sử dụng
ngoài cung mà không bị tra ra, tùy tiện cầm một ít là cả đời không cần phải lo.
“Đây không phải là chuyện nam tử hán đại trượng phu
nên làm.”
Ta nói: “Đầu gỗ, của ta cũng là của chàng, của chàng
cũng là của ta, sao còn phân biệt nên làm hay không nên làm làm gì?”
Ninh Hằng xoa đầu ta, “Quán Quán, ta không muốn để
nàng bị người khác nói ra nói vào.”
Đầu gỗ này đúng là không biết mở mang đầu óc gì hết!
Ta đẩy Ninh Hằng ra, nhìn hắn tức giận nói: “Cái gì mà nói ra nói vào! Nói đến
cùng, chàng không muốn lấy ta! Ninh Hằng, chàng rốt cuộc là có muốn thành thân
với ta hay không?Chàng….”
Ninh Hằng bỗng dưng chặn môi ta lại, hôn đến nỗi đầu
óc ta mơ mơ màng màng, cơn giận cũng chẳng biết đã bị ném đến xó xỉnh nào mất
rồi. Lúc Ninh Hằng buông ta ra, ta trừng mắt nhìn hắn. Hai tay Ninh Hằng ôm lấy
ta, lại cúi xuống hôn nhẹ lên môi ta, dịu dàng nói: “Quán Quán đừng giận.”
Nhìn Ninh Hằng như vậy, ta có muốn giận cũng giận
không nổi.
Chuyện thành thân cũng theo đó mà trôi qua.
Ta vốn định ở lại khách điếm nghỉ ngơi thêm vài ngày,
không ngờ sáng hôm sau lúc đang dùng điểm tâm trong khách điếm thì nghe được
tin tức Thái hậu đã băng hà, ta và Nhạn Nhi đưa mắt nhìn nhau, đáng lẽ ta phải
thở phào nhẹ nhõm, nhưng mà chẳng biết vì sao trong lòng lại thấy nặng nề. Ta
cảm thấy tiếp theo sẽ có chuyện gì đó không tốt xảy ra. Bởi vậy, sau khi dùng
điểm tâm xong nhanh chóng thu dọn đồ đạc chuẩn bị tiếp tục đi xuống phía nam.
Khi Nhạn Nhi đỡ ta lên xe ngựa, Liên Dận lại xông ra,
hắn nói: “Ta nghe Nhạn Nhi nương tử nói mọi người muốn đến Giang Nam,
vừa hay ta cũng muốn đi Giang Nam, tiện đường chúng ta
cùng đi thôi. Nhiều người tiện chú ý lẫn nhau, vạn nhất gặp phải sát thủ gì đó,
ta cũng có thể hỗ trợ.” Dừng lại, Liên Dận chen vào chớp mắt với ta, “Dựa vào
thân thủ của ta, bảo vệ tỷ tỷ tuyệt đối không thành vấn đề.”
Tỷ tỷ … cách xưng hô của hắn thay đổi nhanh thật. Ta
ngó Nhạn Nhi, Nhạn Nhi đang cúi đầu không nói lời nào, cũng không tức giận
giống lúc trước bắt Liên Dận không được gọi nàng là nương tử nữa. Tâm ta khẽ
động, chẳng lẽ chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi, Liên Dận và Nhạn Nhi đã thành
tình chàng ý thiếp rồi sao? Dù sao chuyện này đối với ta mà nói lại là chuyện
tốt. Liên Dận tuy lai lịch không rõ, nhưng thân thủ đúng là không tệ, có thêm
Liên Dận tương trợ, nếu sát thủ Xuân Phong lâu lại đến cũng tăng thêm vài phần
thắng.
Ta nói: “Như vậy cũng tốt, cùng lên đường lại có thêm
người bầu bạn.”
Ninh Hằng lạnh nhạt nói với Liên Dận: “Ngươi cưỡi
ngựa.”
Liên Dận nói: “Đương nhiên đương nhiên.”
Kết quả là, ba ngư