Hằng vừa thấy nước mắt của ta, thì hoảng loạn vội vàng chạy lại, tay xoa xoa cánh tay ta, tay kia thì lau nước mắt, hắn khẽ nói: "Là ta không tốt, Quán Quán đừng khóc nữa."
Hắn vừa nói vậy, nước mắt ta lại rơi nhiều hơn, lúc này không cần phải cố ép nữa, cứ thế từng giọt từng giọt chảy xuống. Ta gạt tay Ninh Hằng, "Ta không cần ngươi dỗ, nếu ngươi thật sự thích ta, sẽ không đẩy ta ra như thế. Ngươi..."
Ninh Hằng bỗng dưng chặn môi ta lại, làm những lời ta muốn nói đều phải nuốt lại. Ta muốn đẩy Ninh Hằng ra, nhưng Ninh Hằng lại giữ chặt hai tay, hắn vẫn hôn môi ta, hôn nước mắt ta, cho đến khi nước mắt ngừng rơi, hắn mới dừng lại.
Hắn nói với ta: "Quán Quán, ta thật sự thích nàng. Ta... ta cũng không muốn đẩy nàng ra, nhưng mà chúng ta bây giờ vẫn chưa thành thân, ta không muốn huỷ thanh danh của nàng."
Ta ngẩn người, ta thật sự không ngờ Ninh Hằng cự tuyệt ta là vì lý do chưa thành thân. Ta nghĩ lại một lượt, có lẽ là thường ngày ta chơi đùa với Thường Trữ nhiều, hơn nữa lúc lên làm Thái hậu đã không còn coi trọng thanh danh nữa, cho nên mới cảm thấy động phòng trước khi thành thân cũng chẳng sao cả. Dù sao hiện giờ ta đã chấp nhận Ninh Hằng rồi. Không ngờ, Ninh Hằng lại không nghĩ giống mình.
Thật ra sở dĩ ta vội vàng muốn cùng Ninh Hằng động phòng như vậy, còn có một nguyên nhân khác. Nếu ta đem thân mình dâng cho Ninh Hằng, nếu may mắn còn có hỉ mạch, thì lúc đó, kể cả Ninh Hằng có nhớ lại những chuyện trước kia, thì hắn tất nhiên cũng sẽ không muốn bắt một lớn một nhỏ đưa về Hoàng cung.
"Quán Quán..." Ninh Hằng bỗng dưng gọi ta một tiếng, ta từ trong suy nghĩ tỉnh táo lại nâng mắt nhìn hắn, hắn dè dặt nói: "Nàng đang giận ta?"
Bất luận thế nào, Ninh Hằng đều vì muốn tốt cho ta, ta không có lý do gì để giận hắn hết. Ta mặc lại áo, lắc đầu nói: "Không giận. Chuyện hôm nay, ngươi cứ coi như chưa có chuyện gì phát sinh đi."
Cứ theo sự cố chấp thường ngày của Ninh Hằng, chắc chắn vấn đề động phòng là hắn không chịu nhún nhường rồi. Hiện tại ta đã chấp nhận Ninh Hằng, cho nên phải đổi biện pháp khác để ngăn chặn mọi rắc rối có thể có sau này.
Bây giờ trước mắt, có hai rắc rối mà ta muốn ngăn
chặn. Thứ nhất là trí nhớ của Ninh Hằng, thứ hai là Nhạn Nhi. Chuyện thứ nhất
chỉ có thể thủ chứ không nên công, nhân lúc Ninh Hằng vẫn chưa nhớ lại chuyện trước
kia, ta phải sớm giữ chặt Ninh Hằng thuận tiện sinh luôn em bé ra, đến lúc đó
cho dù Ninh Hằng có nhớ lại chuyện trước kia, thì thành trì của ta đã vững như
bàn thạch. Còn chuyện thứ hai, tốt nhất lấy công là chính, thủ là phụ.
Ta suy tính lại một lượt, quyết định sẽ bắt đầu từ
chuyện thứ hai. Từ trước đến giờ ta luôn là người nói là làm, cho nên dùng cơm
chiều xong ta kéo Ninh Hằng vào phòng, chỉ vào ghế trúc phía đối diện, nói
nghiêm túc: “Đầu gỗ, chàng ngồi xuống đi, ta có lời muốn nói với chàng.”
Ninh Hằng nghe lời ngồi xuống.
Ta híp mắt nói: “Đầu gỗ, chàng thấy Nhạn Nhi thế nào?”
Ninh Hằng đáp: “Nhạn Nhi là một cô nương tốt.”
Ta hỏi : “Sao lại nói thế?”
Ninh Hằng nói: “Nàng ấy đối xử với nàng rất tốt.”
Ninh Hằng hiện giờ đúng là trong lòng trong mắt đều là
ta, tiêu chuẩn đánh giá người tốt người xấu đều dựa trên việc có tốt với ta hay
không mà suy xét. Ta thấy vô cùng mãn nguyện, nhưng mà vẫn không thể buông lỏng
sự phòng bị, ta nói tiếp: “Nhạn Nhi thích chàng.”
Mặt Ninh Hằng biến sắc.
Ta cầm ấm trà trên bàn rót một chén trà, rồi mới từ từ
nói: “Đầu gỗ, ta là người rất nhỏ nhen, một khi đã thích ai, thì trong mắt
người đó chỉ được có một mình ta. Nếu như hắn cùng cô nương khác đến gần nhau,
ta sẽ ghen, đặc biệt là cô nương ấy lại còn thích hắn. Hễ ghen thì ta sẽ dễ tức
giận, hễ tức giận thì ta sẽ …”
Bỗng dưng Ninh Hằng vẻ mặt mừng rỡ, nói: “Quán Quán,
nàng đang nói là nàng thích ta?”
Ta sững sờ: “Phải.”
Ninh Hằng đứng dậy đi vòng qua bàn nói với ta: “Ta
muốn ôm nàng.”
Ta thấy khó hiểu đứng dậy, Ninh Hằng lập tức đưa tay
ra ôm lấy eo ta, ta vùi mặt vào trong ngực hắn, nghe thấy tiếng tim đập bên tai
to như đánh trống. Lúc này Ninh Hằng trong lòng tràn ngập vui sướng nói: “Quán
Quán, đây là lần đầu tiên nàng nói thích ta.”
Tâm ta dịu lại, bỗng thấy căn bản không cần phải so đo
với Nhạn Nhi gì cả. Đầu gỗ vẻ ngoài đẹp, tính tình cũng tốt, cái gì cũng tốt,
sau này người thích hắn chắc chắn là có cả đống, nhưng mà không quan trọng nữa.
Quan trọng là, trong mắt đầu gỗ chỉ có một mình ta. Nghĩ lại cũng đúng, Thường
Trữ và An Bình hai đại mỹ nhân tuyệt sắc khuynh thành như vậy mà trong mắt hắn
cũng chỉ là cô nương “bốn có” thôi, Nhạn Nhi nhan sắc cũng bình thường, sao có
thể lọt vào mắt hắn.
Lúc này Ninh Hằng lại nói: “Quán Quán, mai ta sẽ nói
rõ ràng với Nhạn Nhi.”
Ta áp vào ngực hắn nhẹ nhàng đáp “Ừ”.
Rắc rối Nhạn Nhi không còn đáng sợ nữa, qua cuộc nói
chuyện trên, cũng coi như đã được giải quyết. Hiện giờ chỉ còn lại một rắc rối.
Ta cọ cọ vào ngực Ninh Hằng, đắn đo cân nhắc một lúc, nhỏ giọng nói: “Đầu gỗ,
chúng ta thành thân đi.”
Cả người Ninh Hằng lập tức cứng đờ.
Phản ứng vậy đúng là đả kích ta, ta