Disneyland 1972 Love the old s
Ác Ma Chi Danh Hình Bóng Ác Ma

Ác Ma Chi Danh Hình Bóng Ác Ma

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325711

Bình chọn: 9.00/10/571 lượt.

!”

Hạ Vũ Thiên vội đứng thẳng, nhìn lại thấy Lâm Viễn cười híp mắt.

Hạ Vũ Thiên có chút bất đắc dĩ, kéo Lâm Viễn. “Đi được chưa? Không đói bụng sao?”

Lâm Viễn cười hắc hắc nhảy nhảy đỡ Hạ Vũ Thiên.

Tống Hy ở phía sau chứng kiến tất cả, mày khẽ nhíu lại, thoạt trông Hạ Vũ Thiên đối với Lâm Viễn chẳng giống diễn trò… Dường như cậu ta thật lòng quan tâm lo lắng Lâm Viễn.

Tới phòng ăn, khi Lâm Viễn đang vô cùng phân vân chọn pudding hay bánh trứng thì Tiêu Thuỵ đã đoạt một nửa phần pudding và bánh trứng, thành ra Lâm Viễn đành phải ăn bữa sáng nửa Tây nửa Tàu.

“Chốc nữa cha nuôi bảo chúng ta lên thuyền.” Tiêu Thuỵ thình lình nói. “Còn bảo hôm nay mấy đối tác có máu mặt cũng tới nên tốt nhất tất cả đều phải đi.”

Tống Hy nhìn Hạ Vũ Thiên. “Đi được không?”

Hạ Vũ Thiên nhún vai. “Đã chết đâu.”

“Lâm Viễn thì sao?” Tống Hy hỏi Lâm Viễn. “Có đi không?”

Lâm Viễn chưa kịp mở miệng Tiêu Thuỵ đã chen vào, “Dẫn cậu ta đi cùng, đến lúc thiếu tiền thì có thể gán cậu ta cho mấy lão già biến thái, anh xem da dẻ cậu ta mịn màng thế này cũng đáng vài triệu chứ chẳng chơi!”

Lâm Viễn thầm nhủ… đúng là coi trọng anh đó nha, những vài triệu cơ đấy!

“Làm gì ít thế.” Hạ Vũ Thiên nói. “Hàng thế này ít ra cũng phải dăm chục triệu.”

Khoé miệng Lâm Viễn run run – “hàng thế này”… anh mua chó chắc!

“Tút tát lại không chừng có thể bán giá cao, xem xem, miệng còn hôi sữa, có khi không thiếu người đồng ý với giá trên trời đâu.” Tống Hy cũng vào hùa.

“Này!” Lâm Viễn trừng mắt dữ tợn với ba người kia. “Có tha cho tôi không hả!”

Hạ Vũ Thiên cười cười hẩy cằm Lâm Viễn. “Nếu bán cậu, tôi nguyện trả một trăm triệu.”

Lâm Viễn lườm anh ta một cái, tuy biết Hạ Vũ Thiên chỉ toàn nói bậy nhưng chẳng hiểu vì sao trong bụng lại có cảm giác là lạ, cứ như chột dạ… cứ như sắp có chuyện.

Sau bữa cơm, ba người trò chuyện xong, Hạ Vũ Thiên kéo Lâm Viễn qua. “Lại đây.”

“Đi đâu thế?” Lâm Viễn bối rối.

“Đi chỉnh trang lại cho cậu.” Hạ Vũ Thiên cười đáp.

“Hả?” Lâm Viễn chưa hiểu gì đã bị túm đi.

Tống Hy ở một bên lặng nhìn, Tiêu Thuỵ lạnh lùng nói mát, “Nhìn gì mà nhìn, lát nữa tôi sẽ bớt chút thời gian giúp mấy người bán cái thứ tai hoạ kia đi, tránh cảnh huynh đệ tương tàn!”

Tống Hy quay mặt lại nói, “Lâm Viễn là người tốt, cậu đừng học Hạ Vũ Thiên toàn làm chuyện xằng bậy.”

Tiêu Thuỵ ngớ người, trừng mắt với Tống Hy. “Tôi không hiểu anh đang nói gì.”

“Vũ Thiên đưa Lâm Viễn lộ diện trước, mục đích để thu hút sự chú ý của mọi người tiện cho cậu ta hành động, nhưng việc này sẽ đẩy Lâm Viễn vào đường chết.” Tống Hy nhíu mày. “Cậu có biết hiện nay có bao nhiêu người muốn bắt Lâm Viễn không, đâu ít kẻ hận Hạ Vũ Thiên muốn lấy mạng Lâm Viễn?!”

“Thế thì sao?” Tiêu Thuỵ liếc xéo. “Lâm Viễn là người ngoài, Vũ Thiên là anh em!”

Tống Hy nhìn Tiêu Thuỵ hồi lâu. “Từ bao giờ cậu trở nên vô tình như vậy?”

“Sau khi chị tôi qua đời!” Tiêu Thuỵ hung dữ nhiếc móc Tống Hy, Tống Hy chau mày, miệng mở lớn mà không thốt nên lời, anh chỉ để lại vẻn vẹn một câu, “Tôi sẽ không để Lâm Viễn gặp nguy hiểm.”

“Anh con mẹ nó thay lòng đổi dạ nhanh quá vậy!” Tiêu Thuỵ lớn tiếng. “Trước kia không phải trong lòng anh chỉ có chị tôi thôi sao?! Sao bây giờ lại giống Hạ Vũ Thiên, mê thằng nhóc kia đến quên luôn chị tôi! Các người đừng quên ai là thế thân, ai mới là chính chủ.”

Tống Hy bất đắc dĩ lắc đầu. “Lâm Viễn và A Linh vốn khác nhau hoàn toàn, cậu cố ý giả ngốc mà thôi…”

Tiêu Thuỵ bất mãn quay mặt đi, Tống Hy buột miệng hỏi, “A Thuỵ, không phải cậu thích Vũ Thiên đấy chứ?”

Tiêu Thuỵ kinh ngạc không trả lời mà đưa mắt sang chỗ khác.

“Ngày trước cậu cùng A Linh tị nạnh nhau là vì không thích chứng kiến cảnh cô ấy lợi dụng Hạ Vũ Thiên, giờ cậu bắt nạt Lâm Viễn là vì cậu thấy Hạ Vũ Thiên có tình cảm với cậu ta?” Tống Hy thấp giọng nói. “Trước đây ở với nhau, mấy kẻ bám đuôi Hạ Vũ Thiên cậu không thấy gì nhưng lúc này dường như lại khác… Cậu không nhận ra sao? Từ ngày có Lâm Viễn, Hạ Vũ Thiên không còn đi tìm người làm ấm giường nữa.”

“Anh ấy đang bận!” Tiêu Thuỵ cãi cố. “Vả lại, vì muốn cho người khác cảm thấy anh ấy sâu nặng với Lâm Viễn, anh ấy phải nhẫn nhịn thôi.”

“Chính cậu nói cũng chẳng ra hơi kìa!” Tống Hy lắc đầu cười khổ. “Đã bao giờ cậu thấy Hạ Vũ Thiên nhịn chưa? Dù năm đó khi A Linh còn sống, cậu ta cũng ba ngày đổi một người. Hiện tại cậu ta có khác nào cấm dục. Cậu ta vì Lâm Viễn mà cấm dục, bản thân chuyện này đã quá hai năm rõ mười.”

“Anh thật phiền phức!” Tiêu Thuỵ càng nghe càng thấy ngứa ngáy, đoạn rống lên với Tống Hy, “Anh chỉ giỏi chọc ngoáy tôi, sao không đi tranh với Hạ Vũ Thiên?”

Tống Hy không đáp, anh ngồi xuống bãi cát. “Tôi không thắng nổi.”

Tiêu Thuỵ nghiến răng, đi tới đạp cho anh ta một cái. “Tệ lậu! Đấu với anh ta! Lâm Viễn không thích thì bức! Phải giành lấy!”

Tống Hy phì cười, đưa mắt liếc Tiêu Thuỵ. “Dù tôi có đoạt được Lâm Viễn, Vũ Thiên cũng sẽ không để ý đến cậu!”

“Anh biết thế quái nào được?!” Tiêu Thuỵ hét lên.

Tống Hy vỗ vỗ tay phủi cát trắng. “Cậu không phải loại Hạ Vũ Thiên thích, đừng bám lấy cậu ta nữa, tìm người k