h dậy, ở trên giường cọ quậy, lưỡng lự xem nên dậy ngay đi ăn sáng hay nướng thêm chút nữa.
Đang rề rà trong ổ chăn hạnh phúc, đột nhiên có cảm giác ai đó đưa tay rờ rờ mông mình.
Lâm Viễn giật bắn người, quay đầu lại bắt gặp Hạ Vũ Thiên nằm ngay bên cạnh một tay chống cằm ngắm nghía anh.
Lâm Viễn phủi phủi mông, xích người cách ra xa, Hạ Vũ Thiên mỉm cười, tiến lại gần tặng anh một nụ hôn chào buổi sáng. Lâm Viễn muốn né nhưng động tác quá trớn, thế là trực tiếp ôm chăn lăn quay xuống đất.
“Bịch” một tiếng.
“A…” Lâm Viễn kêu thảm thiết, may có chăn bọc bên ngoài bằng không chân anh đã xong rồi.
Hạ Vũ Thiên nhích ra cạnh giường, vẻ mặt bất đắc dĩ. “Sao không biết nghe lời một chút chứ?”
Lâm Viễn từ trong chăn chui ra, bò lên trên giường. “Ai bảo anh tập kích tôi?”
Hạ Vũ Thiên cười. “Tỉnh chưa?”
Lâm Viễn khinh bỉ nhìn Hạ Vũ Thiên, anh ngồi trên giường thay quần áo, nói, “Sáng ngày ra tự dưng doạ người ta thế làm gì hả?”
“Hôm nay có trò hay để xem.”
“Hô?” Lâm Viễn ù ù cạc cạc hỏi. “Trò gì?”
“Sẩm tối sẽ có một con thuyền cập bến.” Hạ Vũ Thiên vừa mặc đồ vừa đáp. “Có muốn lên thuyền chơi không?”
“Thuyền gì?” Lâm Viễn hỏi.
“Du thuyền.”
“Thuyền chở dầu([21'>)?” Lâm Viễn nháy mắt mấy cái. “Lên thuyền chở dầu làm gì?”
“Là du thuyền sòng bài từ Macao tới.” Hạ Vũ Thiên rành rọt nói.
Lâm Viễn tròn mắt. “Tôi không có hứng cờ bạc.”
Hạ Vũ Thiên thở dài, “Ai cho cậu chơi bài, Tống Hy và Tiêu Thuỵ cũng sẽ theo, cậu cứ coi như lên đó vui chơi một bữa đi.”
“Còn anh?”
Hạ Vũ Thiên hơi bất ngờ, mỉm cười. “Sao? Muốn tôi đi cùng?”
Lâm Viễn trợn mắt. “Tôi không hiểu vì lý do gì anh tốt bụng đồng ý cho tôi lên thuyền?”
Hạ Vũ Thiên cười cười. “Không muốn đi mở rộng tầm mắt sao? Trên đấy có đầu bếp số một đó.”
A… Lâm Viễn bị Hạ Vũ Thiên nhằm vào trúng điểm yếu, nói vàng bạc nam thanh nữ tú gì đó anh chẳng ham, chỉ có đồ ăn ngon thì chết cũng phải đi thử!
“Tôi đi một mình?”
“Có Tống Hy đi cùng.” Hạ Vũ Thiên cười. “Cậu đi cùng anh ta còn sợ gì? Cứ thoải mái ăn chơi tới bến.”
“Vậy còn anh?” Lâm Viễn dở khóc dở cười.
“Giả chết tiếp.” Hạ Vũ Thiên nửa cười nửa không trả lời.
“Hừ.” Lâm Viễn bật cười. “Không phải chứ, nói coi, đang âm mưu cái gì?”
“Cha nuôi ở trên đó.” Hạ Vũ Thiên bình tĩnh nói. “Cậu cùng Tống Hy có thể thu hút sự chú của những kẻ khác, tôi cũng sẽ lên đó… Rồi cùng Tống Hy diễn một màn tranh đoạt người.”
Lâm Viễn nhăn mày. “Bổn cũ soạn lại… Anh muốn thừa dịp đục nước béo cò?”
Hạ Vũ Thiên không chút ngại ngần gật đầu cái rụp.
“Nhưng… vậy chẳng phải sẽ khiến người khác hoài nghi sao?” Lâm Viễn hỏi.
Hạ Vũ Thiên cười nói, “Nếu to chuyện, kẻ khả nghi chỉ có tôi và Tống Hy, còn không to chuyện, thì chỉ mỗi tôi đáng nghi.”
Lâm Viễn cau mày. “Bất lương, đang yên đang lành lại tha Tống Hy xuống nước!”
Hạ Vũ Thiên cười lạnh một tiếng, “Không thế thì phải làm sao? Tôi thì sống dở chết dở trong khi anh ta lại nhơn nhơn mang theo cậu? Sao tôi cứ thấy chướng mắt thế nào ấy nhỉ?!”
Lâm Viễn có vẻ lo lắng, hỏi, “Liệu có thể nào sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn không?”
Hạ Vũ Thiên nhún nhún vai. “Chắc không đâu.”
“A…” Lâm Viễn gật, trong lòng cân nhắc. Hạ Vũ Thiên muốn bày trò gì đó, chuyện lần này hình như không đơn giản.
“Đang nghĩ gì vậy?” Hạ Vũ Thiên niết cằm Lâm Viễn.
“Hả?” Lâm Viễn ngây ngô ngẩng đầu, đúng lúc Hạ Vũ Thiên cúi xuống… hôn lên môi anh.
Lâm Viễn bị ép hôn một trận, lợi dụng lúc nghỉ, anh xê mông dịch về phía sau, đứng dậy xuống giường. Chân đã đỡ hơn hôm qua nhiều, tâm tình cũng phơi phới. Ưỡn lưng mở cửa đi ra ngoài, Lâm Viễn tản bộ bên bờ biển, tiện cho Liêu Liêu đã chờ sẵn anh ở đó xơi mấy chú cá tươi ngon.
Cá heo tương đối dạn người, sau Liêu Liêu còn có hai con cá heo khác theo tới, ngoác miệng cười tít mắt ngửa mặt lên từ dưới nước kêu oác oác, Lâm Viễn cũng cho bọn nó mấy con cá, chẳng mấy chốc đã kết thân với chúng.
“Bọn chúng đều thích cậu nhỉ?” phía sau vang lên tiếng của Tống Hy.
Lâm Viễn chưa quay đầu vội, anh lén buông một hơi dài. Thật tình, anh rất sợ rất sợ những người như Tống Hy, nói như thế nào đây, giọng nói chất chứa thương yêu dịu dàng, nhưng lại khiến người ta cảm thấy mệt mỏi. Lâm Viễn biết bản thân mình không phải người quá tình cảm, nên vừa nhìn thấy người nặng tình liền đau cả đầu, mà được người nặng tình để ý thì đầu lại càng đau.
Lâm Viễn ngoảnh lại, quả nhiên thấy Tống Hy đang mỉm cười đứng đằng sau.
“Đói không? Ăn sáng chưa?”
“Ờm, đi ăn đây.” Lâm Viễn trả lời.
“Cùng đi nhé?” Tống Hy đề nghị.
“Ừ.” Lâm Viễn gật đầu, định đi cùng Tống Hy thì thấy cửa phòng Hạ Vũ Thiên bật mở, Hạ Vũ Thiên bước ra.
Tống Hy hơi chau mày. “Rời giường có được không đó? Đừng gắng quá!”
“Khỏi phải lo.” Hạ Vũ Thiên lắc đầu, vẫy tay với Lâm Viễn. “Đến đây đỡ tôi.”
Lâm Viễn đi lại, đưa tay đỡ Hạ Vũ Thiên. “Cả thể xác với tinh thần của anh đều bị thương tổn không nhẹ. Hồi phục nhanh thế hả, học Tư Mã Thiên([22'>) làm gì!”
Tống Hy ráng nhịn cười, khoé miệng Hạ Vũ Thiên vô thức giật giật, thừa cơ hội đem sức nặng của toàn thân trút lên người Lâm Viễn, Lâm Viễn la toáng lên, “Đau