căng được nữa không!”
“Bà nói ai đấy! Lưu Cầu chết dẫm!”
“Nói cô đấy!”
……
Nhất thời phòng vệ sinh loạn thành một đống, cãi cọ xô xát ầm ĩ cả lên, có
người còn nhân cơ hội báo thù riêng, lôi lôi đẩy đẩy, cấu người này một
cái, véo người kia một cái, cơ hồ là oán hận ngày thường đã tích tụ lại
từ lâu, cả phòng thay đồ náo loạn, tiếng cãi cọ ầm ĩ không ngớt.
“Các cô đang cãi nhau cái gì đấy?!” Cửa không biết bị mở ra từ khi nào, Lãnh Tử Tình vừa quay đầu lại thì
nhìn thấy giám đốc Lâm và một người đàn ông đứng ở cửa. Tiếng quát đó
chính là do người đàn ông đó phát ra.
Bên trong lập tức nín bặt. Mọi người cuống quít khôi phục lại tư thế thẳng
đứng, rất hiển nhiên là dáng vẻ đại sự không ổn. Lãnh Tử Tình cũng ngoan ngoãn đứng sang một bên, cô lén liếc nhìn mặt giám đốc Lâm, hình như
không thể hiện gì hết. Chẳng lẽ anh ta thấy loạn như vậy mà ngay cả mày
cũng không nhăn lại sao? Thật quá trầm tĩnh đi!
Người đàn ông vừa nói vóc dáng không tính là cao, thấp hơn giám đốc Lâm nửa cái đầu, hơi béo, nhưng biểu tình rất nghiêm túc.
“Các cô không làm việc, lại tụ tập ở trong này đánh nhau, không muốn làm nữa có phải hay không? Ai đầu têu? Tiểu Tô? Là cô phải không?”
Tiểu Tô? Từ này vừa nói ra thì đám tạp vụ đều bặm môi lại. Vừa nhìn đã biết
là anh ta đang thiên vị một bên rồi. Người ta lại có giao tình với giám
đốc! Xem ra lời chị Lưu cũng không phải là tin đồn vô căn cứ!
Miêu Điều Tô lập tức ngẩng cổ lên, mỉm cười rất đúng tiêu chuẩn, lộ ra tám cái răng, nói năng rất hồn nhiên, trong sáng: “Giám đốc Lý, không phải đâu ạ. Chúng tôi không đánh nhau, chúng tôi đang giao lưu kinh nghiệm! Phải không, chị Lưu?”
Những người có mặt tại đương trường không ai là không nổi da gà. Lãnh Tử Tình cũng rất hiếu kỳ, sao mà vừa mới cãi nhau to vậy, vừa gặp người tên
giám đốc Lý kia thì thay đổi thần tốc như thế, thật là đáng khâm phục
nha! Lông tơ trên tay cô dựng đứng lên xoạt xoạt, cô không thể không lấy bàn tay vuốt vuốt một hồi mới làm cho chúng trở về vị trí cũ.
Chị Lưu là hảo hán không chịu thua thiệt trước mắt, miễn cưỡng nặn ra một
nụ cười, vuốt vuốt lại mái tóc đang rối tung lên, nói: “Đúng đúng
đúng, chúng tôi đang bàn luận tài nghệ với tiểu Tô và mấy chị em đây!
Giám đốc Lý, ngày mai chẳng phải là có cuộc thi hay sao, chúng tôi đều
muốn có thành tích tốt mà!” Chị Lưu cái khó ló cái khôn, tuỳ tiện bịa ra một lý do.
“Đúng rồi, đúng rồi!”
“Vâng vâng vâng!”
Mọi người lập tức hùa theo.
Vị giám đốc Lý kia ánh mắt quét qua mười mấy nhân viên trước mặt, quần áo
tóc tai ai nấy xộc xệch, còn bịa chuyện. Có điều xem ra, binh sĩ của anh ta dường như chiếm thượng phong, tâm tình của anh ta rất tốt, rốt cuộc
vẫn có chút mặt mũi.
Miêu Điều Tô nhìn thần sắc của giám đốc Lý, xem ra hôm nay tâm trạng của hắn không tồi, sao không lợi dụng cơ hội này mà phản kích nhỉ. Thế là, cô
ta lập tức đi qua kéo cánh tay của chị Lưu, ra vẻ nhiệt tình nói: “Giám đốc Lý, anh xem, chẳng phải chuyện này sao? Vừa hay anh và giám đốc Lâm đều ở đây, cuộc thi ngày mai, tất cả các phòng chúng tôi đều có người
tham gia, duy chỉ có phòng tạp vụ…”
Miêu Điều Tô nhấn mạnh 3 chữ “phòng tạp vụ”, tựa hồ như có ý cười nhạo.
Chị Lưu vừa nghe thì giật mình toát mồ hôi lạnh. Con nhỏ Miêu Điều Tô này
làm cái trò gì đây? Chị ta bất quả là nói bừa lúc nóng giận mà thôi, cô
ta lại muốn đấu thật sao? Đúng là đồ hồ ly tinh chết tiệt! Muốn lôi các
chị ra làm trò cười phải không?
Chị ta hung hăng nhéo mạnh vào sau lưng Miêu Điều Tô. Chợt nghe Miêu Điều Tô kêu “ai ui” một tiếng!
Miêu Điều Tô trừng mắt lườm chị Lưu đứng cạnh một cái rồi trách móc: “Ai ui, em nói chị Lưu nha! Chị cũng đừng rụt rè thế chứ? Vừa hay các anh
giám đốc cũng đang ở đây, đừng các chị phải chịu uỷ khuất mà! Giám đốc
Lý, giám đốc Lâm, có câu tục ngữ rất hay: “Có thể bỏ qua cả một ngôi
làng chứ không bỏ rơi một con người”. Phòng tạp vụ cũng là một
phòng rất rất quan trọng trong khách sạn Nhật Hàng chúng ta, cuộc thi
này không thể không cho các chị ấy một cơ hội, có đúng không ạ?”
Chị Lưu nghe được xanh cả mặt mày, cái con nhỏ Tô Mỳ Sợi này giỏi thật,
đúng là lấy việc công báo thù tư mà!!! Khốn kiếp, ngày mai đã thi rồi,
bảo chị ta đi đâu mà tìm được một tạp vụ biết nói tiếng xì xồ đây? Tinh
anh hôm nay đều ở cả đây rồi, có ai ra hồn đâu chứ! Cô ta định biến mấy
người các chị thành trò cười sao?
“Không phải đâu, không phải đâu, giám đốc Lâm, giám đốc Lý, chúng tôi không
muốn tham gia thi đâu! Cái gì mà phòng tạp vụ chứ? Các anh đừng nghe một phía… Tiểu Tô nói lung tung đấy! Chúng tôi không tham gia đâu, sẽ không để lãnh đạo thêm phiền phức đâu!” Chị Lưu vội vàng giải thích.
“Không phải đâu, không phải đâu, giám đốc Lâm, giám đốc Lý, chúng tôi không
muốn tham gia thi đâu! Cái gì mà phòng tạp vụ chứ? Các anh đừng nghe một phía… Tiểu Tô nói lung tung đấy! Chúng tôi không tham gia đâu, sẽ không để lãnh đạo thêm phiền phức đâu!” Chị Lưu vội vàng giải thích.
“Ồ? Phòng… tạp vụ? Đúng rồi, giám đốc Lâm, tạp vụ do bộ phận phòng khách
các anh quản lý phải không? Bọn