365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218090

Bình chọn: 9.00/10/1809 lượt.

họ đương nhiên cũng có tư cách tham gia, sao anh không báo danh cho bọn họ chứ?” Giọng điệu của Giám đốc Lý có chút bỡn cợt, muốn xem kịch hay.

Lãnh Tử Tình vừa nhìn là biết giám đốc Lý hình như đang âm thầm ganh đua

phân cao thấp với giám đốc Lâm. Trời ạ! Các mối quan hệ này sao lại phức tạp vậy chứ? Khó trách chị Lưu và Tô Mỳ Sợi lại hùng hổ với nhau như

vậy. Cấp trên không hoà hợp, thì cấp dưới đương nhiên cũng không tránh

khỏi xung đột rồi!

Lâm Địch Phi cười cười không nói. Anh lại muốn xem xem giám đốc Lý này và

Tiểu Tô kia tiếp tục kẻ tung người hứng thế nào. Chẳng qua chỉ là một

cuộc thi mà thôi, để nhân viên tạp vụ tham gia cũng không phải là không

thể, vốn dĩ mọi người đều có cơ hội mà.

“Giám đốc Lâm không nói gì thì có phải đã đồng ý rồi không? Vậy được rồi, lão Lưu à, chị có tiếng nói nhất ở đây, sẽ do chị thông báo cho mọi người,

cuộc thi ngày mai nếu muốn tham gia thì đến chỗ tôi báo danh. Tôi ưu

tiên cho các chị, trực tiếp tham gia trận chung kết luôn. Giám đốc Lâm,

anh nợ tôi một cái nhân tình đó nhé!” Giám đốc Lý nhiệt tình sắp

xếp. Mọi người có mặt đương trường ai mà chẳng nhìn ra hắn ta nào có cho giám đốc Lâm chút nhân tình nào đâu, rõ ràng là thuận theo ý muốn của

Tô Mỳ Sợi mà! Thật là con người nham hiểm!

Tất cả lục tục giải tán, chỉ còn lại vài nhân viên tạp vụ. Mọi người đều đã thay xong quần áo nhưng vẫn cứ chần chừ chưa đi.

Chị Lưu đặt mông xuống ngồi trên ghế phàn nàn: “Cả đám người các cô lại không thể cho tôi… không cho giám đốc Lâm của

chúng ta một cái thể diện nào hay sao? Cái tiếng xì xồ đó có gì mà khó

chứ? Ngày mai đã thi rồi, các cô không phải làm tôi mất mặt hay sao?

Bình thường tôi đối xử với các cô cũng không bạc bẽo mà! Tạp vụ chúng ta sao thế này? Sao lại…”

Lãnh Tử Tình cũng đứng một bên nghe mắng. Cô cuối cùng cũng đã nghe rõ! Bọn họ đang bàn luận việc nói ngoại ngữ mà!

“Ừm, cái kia… chị Lưu à! Em… em hình như biết… nói…” Lãnh Tử Tình thật ra không thể đứng nhìn nữa, liền tự đề cử mình. Cô

chắc hẳn là biết nói mà, tuy không nhớ được, nhưng cô cảm thấy mình biết nói. Giống như giờ cô lúc nào cũng có thể nghĩ ra một chuỗi các câu

tiếng Anh vậy.

“Cái gì? Cô biết à? Lúc nãy không phải là cô không biết nói sao?” Chị Lưu đột nhiên trợn to mắt lên.

Đám nhân viên tạp vụ liền vây quanh lại.

“Đúng đó, đúng đó, Tử Tình, lúc nãy em sao lại không nói gì? Rốt cuộc em biết hay không nào?”

“Đừng có cậy mạnh nha! Đây không phải chuyện giỡn chơi đâu!”

“Đúng vậy đó, đúng vậy đó! Tử Tình, em bảo “hình như” có nghĩa là gì vậy? Em

biết hay là không chẳng lẽ lại không rõ ràng hay sao?”

“Nào nào nào! Cho qua, cho qua!” Một nhân viên tạp vụ mập mạp rẽ đám người ra, lấy ra một tờ rơi, bên

trên đều viết tiếng nước ngoài, một chữ tiếng Trung cũng không có. Chỉ

thấy chị ta giơ tay lên, mở tờ giấy ra, quay mặt về phía Tử Tình nói rổn rảng: “Nào, không phải cô nói mình biết nói ngoại ngữ sao? Có tờ

thông báo đây, cô đọc thử coi, nói cho bọn tôi biết trên đó thông báo

cái gì?”

Lãnh Tử Tình đón lấy tờ thông báo, đây có phải tiếng Anh đâu? Rõ ràng là

tiếng Pháp mà! Là tờ rơi thực đơn món ăn Pháp. Lãnh Tử Tình không hề

nghĩ ngợi, thuận miệng đọc ra, sau đó lại giải thích một hồi.

Trong phòng im phăng phắc. Mọi người mắt chữ A mồm chữ O nhìn Tử Tình.

Bộp một tiếng, chị Lưu là người đầu tiên phản ứng lại. Chị ta vỗ mạnh vào người Lãnh Tử Tình, kinh hỉ kêu lên: “Nha đầu chết tiệt! Cô biết tiếng Anh sao lúc nãy cứ ngẩn ra như con ngốc

vậy, làm tôi mất mặt với đám Tô Mỳ Sợi kia! Cô cố ý làm vậy đúng không?”

Lãnh Tử Tình lúng túng đáp: “Em… em lúc nãy không biết… mọi người đang nói cái gì. Nhất thời không…

không phản ứng lại được. Hơn nữa, em cũng vừa mới biết, là em biết nói…”

“Cô…”

Chị tạp vụ to béo kia lập tức ngăn chị Lưu lại nói: “Tốt lắm tốt lắm, chị Lưu, chị bớt nói đi vài câu xem nào! Tử Tình nếu biết

nói tiếng Anh thì còn không phải là chuyện rất tốt hay sao? Ngày mai

chúng ta được cứu rồi!”

Chị Lưu vừa nghe thì bừng tỉnh đại ngộ, giờ không phải lúc truy cứu trách

nhiệm, Lãnh Tử Tình nói ra tin mừng này thật đúng lúc! Chị ta nhất thời

lại hớn hở mặt mày.

Lãnh Tử Tình lập tức giải thích: “Chị Lưu, không phải đâu! Lúc nãy em nói không phải tiếng Anh đâu!”

Chị Lưu vừa nghe thì sắc mặt lập tức thay đổi: “Cái gì? Không phải à? Có ý gì vậy? Không phải cái gì? Ai ui, bé ngoan của

chị! Không phải tiếng Anh, thì lúc nãy em nói xì xồ là cái tiếng gì? Tôi biết là cô không biết mà! Sao cô có thể biết tiếng Anh được? Biết tiếng Anh thì sao lại đi làm tạp vụ chứ? Ai da! Sao số tôi khổ như thế này cơ chứ!”

Chị Lưu khoa trương lắc lắc đầu, hai tay giơ lên, vỗ đánh đét vào đầu gối.

Lãnh Tử Tình suýt nữa thì phì cười. Chị ấy thật là khoa trương mà! Cô vội vàng đi lên cầm tay chị Lưu nói: “Chị Lưu ơi, chị đừng nóng.” Thế là cô thì thào vào tai chị Lưu: “Lúc nãy là tiếng Pháp, là tờ rơi thực đơn món ăn Pháp.”

“Á?” Chị Lưu không dám tin nhìn chằm chằm vào cô, líu lưỡi lắp bắp: “Tiếng… Pháp? Cô vừa nói tiếng Pháp á?!”

Lãnh Tử Tình gật gật đầu.

“Cô béo!” Trong lúc m


The Soda Pop