ơng, một bên thì ôn hoà. Hồi lâu Lôi Tuấn Vũ
cười nói: “Ồ, không có việc gì đâu! Chẳng qua là gặp lại bạn bè muốn ôn chuyện cũ mà thôi! Văn Quang Nhiễm của khách sạn Nhật Hàng và tôi có giao tình rất tốt. Không biết các hạ đây là…”
“Ha, tại hạ họ Lâm, chỉ là một giám đốc bộ phận nho nhỏ không đáng nhắc đến. Nơi này của tôi không có người tiên sinh cần tìm đâu. Nếu tiên sinh
không có việc gì thì tôi có thể quay lại làm việc được rồi.” Lâm
Địch Phi không kiêu không nịnh, đối phương hiển nhiên lai lịch không
nhỏ. Gọi thẳng tên của tổng tài ra, không giống người ba hoa.
Lôi Tuấn Vũ nhìn anh ta, đột nhiên nở nụ cười, ra khỏi văn phòng anh. “Giám đốc Lâm thay tôi chuyển lời cho cô bé tạp vụ kia, nói là có người con
trai tên Lôi Tuấn Vũ tìm cô ấy, bảo cô ấy phải gọi lại cho tôi trước tối nay!” Lạnh lùng ném ra một câu nói kiên quyết xong, Lôi Tuấn Vũ
móc một tấm danh thiếp ra đưa cho Lâm Địch Phi, sau đó đeo kính râm lên, lại liếc mắt nhìn về cánh cửa phòng mở hé lần nữa, sau đó quay đầu lại
bỏ đi.
Tử Tình, không vội! Em cần có thời gian khôi phục lại, anh cũng cần có thời gian điều chỉnh lại.
Lâm Địch Phi lén thở phào. Haizzz! Sao lại có một loại cảm giác âm thầm
ganh đua cao thấp vậy nhỉ? Từ khi bắt đầu làm việc cho khách sạn này đến giờ, công việc thoải mái nhẹ nhàng giống như ăn cơm ngủ nghê vậy, không ngờ hôm nay lại đi lo chuyện bao đồng, nhưng cũng khá là thú vị!
Anh liếc nhanh qua tấm danh thiếp trong tay, đột nhiên trợn to mắt, trời ạ! Lôi Tuấn Vũ, tập đoàn Kiêu Dương! Thảm nào vừa nãy anh nghe thấy cái
tên đó quen thuộc như vậy! Hoá ra… Ánh mắt anh không khỏi đảo nhanh qua
cánh cửa phòng đang đóng chặt kia. Đường đường là tổng tài đại nhân tập
đoàn Kiêu Dương, đuổi theo một nhân viên tạp vụ làm gì? Chẳng lẽ cô ta
đã làm chuyện gì chọc giận người ta hay sao?
“Ra đi!” Lâm Địch Phi nhẹ nhàng nhắc nhở. Không biết có phải anh hoa mắt hay
không mà dường như anh nhìn thấy cánh cửa kia đang run rẩy.
Lãnh Tử Tình rụt rè đi ra, lúc này cô đã tháo khẩu trang. Cô ngượng ngùng nói: “Cảm ơn anh, giám đốc Lâm!”
Lâm Địch Phi quan sát kỹ Lãnh Tử Tình. Khuôn mặt với đường nét khéo léo,
cũng coi là thanh tú. Nhưng không phải loại cực kỳ xinh đẹp, chắc không
phải người gì gì đó của Lôi Tổng. Haizz! Quản làm gì lắm việc thế, hôm
nay anh rảnh quá phải không?
“Cầm lấy cái này. Lúc nãy chắc đã nghe thấy hết người ta nói gì rồi chứ? Chắc là tôi không phải nhắc lại đâu nhỉ?” Lâm Địch Phi đem danh thiếp của Lôi Tuấn Vũ nhét vào tay Lãnh Tử Tình,
sau đó trở lại bàn làm việc. Hiển nhiên là có ý tiễn khách.
Lãnh Tử Tình vội vàng gật đầu tỏ ý cảm ơn. Cô và giám đốc Lâm vốn không có
giao tình gì, lại là nhân viên mới. Cô cũng không rõ tại sao giám đốc
Lâm giúp cô nữa.
Lúc lâu sau, Lâm Địch Phi thở dài nói: “Lãnh tiểu thư phải không?”
“A? Vâng!”
“Cô thấy văn phòng tôi cần phải quét dọn à?” Lâm Địch Phi cúi đầu nói với cô, dường như cực kỳ phiền não.
“A?” Lãnh Tử Tình đứng tại chỗ nhìn một vòng xung quanh, chỗ này rất sạch rồi, cần gì phải quét dọn nữa.
“Đã vậy, thì cô phải chăng nên đi làm việc tiếp nhỉ?” Lâm Địch Phi giờ mới ngẩng đầu lên, nhìn vào vẻ mặt ngây ngốc của Lãnh Tử Tình.
“A? Ồ! Vâng vâng vâng! Thật xin lỗi! Cảm ơn anh, giám đốc Lâm, tôi sẽ làm việc tốt! Cảm ơn anh đã giúp đỡ!” Lãnh Tử Tình đỏ bừng mặt, tông cửa xông ra.
Thật là xấu hổ chết được! Cô cứ đứng đó giống như con ngốc vậy, còn đợi
người ta đuổi mới biết đường đi! Muốn chết quá! Đúng rồi, cô đáp ứng với giám đốc Lâm sẽ làm việc tốt, nếu để anh ta biết việc cô định rời khỏi
đây thì không biết anh ta sẽ nghĩ thế nào? Mặc kệ đi, dù sao cũng thiếu
anh ta một đoạn nhân tình, sau này có cơ hội nhất định trả lại là được!
Ra khỏi phòng giám đốc, đi một lúc trong hành lang, Lãnh Tử Tình mới nhớ
tới tấm danh thiếp còn cầm trong tay. Cô cúi đầu xuống xem, thoáng chốc
khựng lại! Vừa nhìn thấy cái tên loá mắt kia thì cô liền run lên! Lôi
Tuấn Vũ? Là tên chồng của cô? Tổng tài tập đoàn Kiêu Dương? Trời ơi? Sao lại thế này? Chồng cô chẳng phải đã qua đời rồi sao? Không không không! Nhất định là tên Lôi Tuấn Kiệt đã giở trò quỷ! Số điện thoại đó là của
hắn! Quả nhiên! Hắn đã tìm tới đây! Nói cái gì mà trước tối nay phải gọi điện cho hắn chứ? Trời ơi!
Cô vội vàng chạy tới phòng thay đồ, cô quyết định rồi, mặc kệ hắn! Nhất định phải rời khỏi đây, hơn nữa phải lập tức rời đi!
Vừa mới đến cửa phòng thay đồ thì nghe thấy âm thanh ồn ào bên trong, Lãnh
Tử Tình chột dạ. Cô lặng lẽ áp tai lên cửa, ồ, cũng may không phải là
Lôi Tuấn Kiệt, hình như chị Lưu đang cãi nhau với ai đó.
Cô vội vàng gõ cửa định xem có chuyện gì.
Âm thanh bên trong lập tức ngừng bặt. “Ai đấy?”
“Là em, Tử Tình đây!”
Cửa được mở ra, Lãnh Tử Tình liền bị một cánh tay dùng sức kéo vào.
Định thần nhìn lại, trời! Sao có nhiều người vậy?
Có tạp vụ, có phục vụ, phải hơn chục người!
Chị Lưu vừa thấy Lãnh Tử Tình vào thì giống như nhìn thấy viện binh vậy: “Nào nào nào, Tử Tình đến rồi! Ai nói tạp vụ chúng ta không có khả năng lên
đài? Ai nói chúng ta không biết ngoại ng