Pair of Vintage Old School Fru
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217863

Bình chọn: 9.5.00/10/1786 lượt.

chỉ, một người đàn ông đeo kính râm đang nhìn cô. Cô cuống quít giấu hai tay sau lưng, xấu hổ nói: “Chuyện gì? Tôi đang làm việc mà!”

“Không sao đâu, đại tỷ, chị mới tới làm à? Trước đây chưa nhìn thấy chị bao

giờ! Khách có việc thì chúng ta đương nhiên không thể không giúp, mau đi đi!” Cậu nhân viên hiển nhiên đã cầm tiền của người thì phải cực lực bảo vệ lợi ích của người ta rồi.

Lãnh Tử Tình nhìn về phía Lôi Tuấn Vũ đang ngồi bên cửa sổ, tò mò đánh giá

hắn. Hẳn là một người đàn ông rất tuấn tú, rất có thân phận, nhìn không

rõ lắm, mặt hắn bị chiếc kính râm kia che khuất hơn phân nửa.

“Được rồi, tôi biết rồi. Cảm ơn cậu nhé!” Lãnh Tử Tình cười cười với cậu nhân viên, đôi mắt phía trên chiếc khẩu trang cong cong lên, cậu trai kia vui vẻ bỏ đi.

Lại nhìn về phía người đàn ông đang ngồi cạnh cửa sổ, Lãnh Tử Tình định đi

qua đột nhiên lại khựng lại! Có phải là người đàn ông kia không vậy?

Lãnh Tử Tình cả kinh, lén lút liếc mắt nhìn về phía cửa sổ, lập tức bối

rối tránh đi. Hắn vẫn đang nhìn mình sao?

Trái tim cô vọt lên tận cổ họng. Lãnh Tử Tình quay người lại, đi nhanh như chạy về phía đầu kia của hành lang.

Cứ nghĩ là đã đi khuất khỏi tầm mắt của hắn rồi, Lãnh Tử Tình thở phào một hơi, vừa ngoái đầu lại, thì nhìn thấy thân ảnh cao to đang đứng sau

lưng mình.

Lãnh Tử Tình đầu kêu “ong” một tiếng, chổi lau trong tay lập tức bị biến thành vũ khí, thủ trước ngực.

“Anh… Anh định làm gì vậy?” Lời nói lắp bắp của cô đã tiết lộ sự bất an của cô.

Lôi Tuấn Vũ nhìn xuyên qua kính râm vào khuôn mặt bị chiếc khẩu trang che mất quá nửa của Lãnh Tử Tình, lạnh lùng nói: “Đưa tay đây!”

“Hả?” Lãnh Tử Tình không hiểu đầu cua tai nheo ra sao.

Lôi Tuấn Vũ giơ tay giật lấy chổi lau của cô ném sang một bên, cầm tay cô

giơ lên nhìn nhìn. Nhìn thấy chỗ da bị phồng rộp lên đó thì đôi lông mày chau lại càng chặt.

Trời ạ! Lãnh Tử Tình thoắt cái đỏ nhừ mặt! Tức giận, xấu hổ hay sợ hãi đây? Cô cũng phân biệt không rõ nữa.

Giật mạnh tay mình ra khỏi tay hắn, Lãnh Tử Tình hoảng hốt vừa chạy vừa

ngoái đầu lại nhìn, phát hiện Lôi Tuấn Vũ cũng sải bước đuổi theo cô.

Trời ạ! Cứu mạng a! Lãnh Tử Tình trong lúc hoảng loạn liền lách mình vào

trong một gian phòng ở góc ngoặt hành lang. Vỗ về trái tim đang đập

thình thịch, tai dán lên cửa, lắng nghe động tĩnh ngoài hành lang.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?” Giọng nói của một người đàn ông vang lên phía sau cô.

Lãnh Tử Tình cả kinh xoay phắt người lại. Trời ơi! Trong lúc bối rối cô lại

chạy đúng vào phòng giám đốc! Giờ đây giám đốc Lâm đang nhìn chằm chằm

vào cô.

“Thật xin lỗi, giám đốc… Tôi…” Lãnh Tử Tình cực kỳ xấu hổ, cúi đầu xuống không biết giải thích thế nào.

Tiếng đập cửa rầm rầm vang lên dồn dập. Lãnh Tử Tình tim lại nhảy nhót liên

hồi, thần sắc khẩn trương làm giám đốc Lâm càng thấy khó hiểu.

“Cô đang gặp chuyện phiền toái gì sao?” Giám đốc Lâm nhã nhặn hỏi.

Đành liều vậy! Lãnh Tử Tình giờ chỉ có thể làm đà điểu giả chết mà thôi! “Giám đốc Lâm, tôi có nỗi khổ bất đắc dĩ. Anh có thể cho tôi trốn một lát

được không, nếu có người tới tìm tôi, anh bảo là không nhìn thấy tôi,

được không?”

Lâm Địch Phi lẳng lặng nhìn cô nhân viên tạp vụ mới tới, đôi mắt không khỏi nheo lại. Ban ngày ban mặt không chịu khó làm việc lại chạy đến văn

phòng anh trốn trốn tránh tránh tránh, thật là phiền phức, hay là cố ý

muốn gây sự chú ý với anh vậy?

“Xin anh đấy!” Tiếng đập cửa phía sau ngày càng dồn dập, Lãnh Tử Tình chắp hai tay lại, chỉ thiếu nước quỳ xuống nữa thôi!

“Thôi được.” Lâm Địch Phi trừng mắt nhìn Lãnh Tử Tình một lúc, cũng không biết tại

sao mình lại đồng ý, chỉ là cảm thấy cô tạp vụ này dường như có chuyện

khổ tâm nào đó. Người lãnh đạm như anh đành phá lệ làm chuyện bao đồng

một lần vậy.

Lãnh Tử Tình trốn trong phòng. Lâm Địch Phi trấn tĩnh lại thản nhiên ra mở

cửa. Khi vừa nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ thì Lâm Địch Phi có phần sửng sốt,

thật là một người đàn ông rất có phí phách!

“Có nhìn thấy cô gái nào vào đây không?” Lôi Tuấn Vũ tháo kính râm xuống, ánh mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào mắt Lâm Địch Phi, dường như muốn nhìn xuyên qua anh vậy.

“Thật xin lỗi, tiên sinh, nơi này là địa phận cấm của khách sạn chúng tôi, người không có nhiệm vụ miễn vào.” Lâm Địch Phi thản nhiên đáp lại…

“Thật xin lỗi, tiên sinh, nơi này là địa phận cấm của khách sạn chúng tôi, người không có nhiệm vụ miễn vào.” Lâm Địch Phi thản nhiên đáp lại…

Lôi Tuấn Vũ nhướn mày, ý của anh ta là hắn tự ý xông vào nơi cấm sao? Gật gật đầu nói: “Xin lỗi, tôi đang tìm người.”

“Là một nhân viên tạp vụ sao?” Lâm Địch Phi bình thản cười nói.

Lãnh Tử Tình núp trong phòng nghe thấy vậy thì hít sâu một hơi! Trời ơi, anh ta sẽ không dâng cô ra nhanh như vậy chứ?

“Ừ. Ở bên trong sao?” Lôi Tuấn Vũ định bước vào thì bị Lâm Địch Phi cứng rắn chặn lại.

“Xin lỗi tiên sinh. Cô ấy không ở đây! Tôi liệu có thể biết anh tìm cô ấy có việc gì không?” Lâm Địch Phi nhếch môi, bỡn cợt nhìn người đàn ông trước mắt.

Lôi Tuấn Vũ nhìn kỹ lại mặt anh ta, hai người đàn ông ánh mắt giao nhau,

một bên thì lạnh thấu xư