thực. Lôi Tuấn Vũ, ngươi
bất nhân đừng trách ta bất nghĩa! Muốn cùng với vợ ngươi sống trong thế
giới hai người ư? Đừng mơ hão! Kiều Chi Ảnh tay nắm chặt lấy điện thoại.
“Trời ơi! Sao hắn lại có thể làm vậy? Sao có thể làm vậy với bạn? Tiểu Ảnh, bọn mình báo cảnh sát đi!”
“Tử Tình ngốc, báo cảnh sát thì ích lợi gì chứ? Có ai tin tưởng bọn mình
đâu. Hơn nữa, bọn mình căn bản là không có chứng cớ mà. Bọn mình ngay cả một người để nhờ vả cũng không có, hắn muốn trừ khử bọn mình thật dễ
như giết một con kiến vậy. Bạn vẫn phải nhanh chóng rời khỏi nơi này
ngay đi!” Kiều Chi Ảnh quả thực tha thiết khuyên nhủ Lãnh Tử Tình.
Lãnh Tử Tình tim nhảy nhót lên, trời ơi! Cô phải đi đâu đây? Hiện giờ mình
ra cái dạng này rồi, còn liên lụy đến bạn bè, thật là… Haizzz!
“Được rồi, Tiểu Ảnh, mình sẽ xử lý vài việc trước đã, hai hôm sau mình sẽ đi, đến lúc đó mình sẽ tìm bạn, bọn mình cùng bỏ đi, được không?” Lãnh Tử Tình đã có chủ ý.
“Tử Tình, mình mua vé đi Maldives, hai hôm nữa bay, hai bọn mình cùng đi.
Bạn nhất định phải bảo trọng nhé! Nhớ kỹ, nhất định đừng mắc lừa Lôi
Tuấn Kiệt!” Kiều Chi Ảnh nói xong vội ngắt điện thoại, khoé miệng
cong lên hoàn mỹ. Tốt lắm! Lôi Tuấn Vũ, chờ ta đem Tử Tình của ngươi đến chân trời góc biển bán phứt đi, xem người thu dọn tàn cuộc ra sao!
“Ai… Tiểu Ảnh!”
Tiếng “tút tút” từ đầu kia điện thoại chặn lại lời Tử Tình định nói ra.
Haizzz! Cô còn chưa kịp báo với Tiểu Ảnh chuyện mình đã tìm được việc
rồi. Quên đi, không nói nữa. Dù sao hai ngày sau mình cũng đi rồi!
Lãnh Tử Tình vì giao tình giữa chị Lưu và chị Vương nên quyết định hai hôm
nay sẽ tiếp tục làm việc mà không lấy thù lao. Chỉ muốn trả lại ân tình
với hai người đó. Nhưng cô làm việc cả buổi sáng đều cảm thấy hình như
có người nào đó đang nhìn cô chằm chằm vậy, vô số lần cô đột ngột xoay
phắt người lại nhưng không phát hiện ra người nào. Trừ khách đang thanh
toán trong đại sảnh ra thì không có bất cứ ai khả nghi! Quái lạ, không
phải là chị Lưu chứ?
Nhưng đối với sự hiểu biết của cô về chị Lưu thì chị ta không phải là người
lén lén lút lút như vậy. Lẽ nào là giám đốc Lâm? Không thể nào! Cô chỉ
là một tạp vụ thôi, có phải là nhân vật trọng yếu nào đâu chứ?
Thật là quái lạ, Lãnh Tử Tình chống thắt lưng, làm việc cả buổi sáng mà
không hết việc, còn mệt hơn cả ngày hôm qua. Xương cốt cơ thể này sao
lại không chịu được gian khổ như vậy chứ. Ai da! Sẽ không phải là… Lôi
Tuấn Kiệt? Lãnh Tử Tình toàn thân run rẩy, ánh mắt láo liên nhìn tứ
phía, không có ai đang nhìn cô.
Trời ơi! Có phải là quá căng thẳng rồi không? Không thể nhanh vậy được! Lãnh Tử Tình không tự chủ được vỗ vỗ ngực! Ai ui! Đau quá! Nhìn bàn tay đang cầm chổi lau của mình, mới chưa đến một ngày mà đã bị rộp hết lên rồi.
Cô không khỏi thở dài, nếu cứ làm thế này, chỉ e là hai ngày nữa còn
chưa kịp bỏ đi đã mệt chết đi rồi.
Lôi Tuấn Vũ ngồi ở trong đại sảnh khách sạn quan sát Lãnh Tử Tình đang đi
tới đi lui trong phòng vệ sinh. Cô ấy bị mất trí nhớ sao? Không nhớ được cái gì sao? Kiều Chi Ảnh nói chồng cô đã qua đời, cô cũng tin sao? Cô
thật sự không nhớ được gì sao?
Sau khi xác nhận Lãnh Tử Tình đã an toàn, hắn đuổi Kiều Chi Ảnh đi. Không
cho cô ta một trận, nhưng lời nói trước đó của hắn cũng đủ làm cô ta
khốn đốn rồi, không có ai dám thu nhận cô ta nữa.
Tử Tình ơi Tử Tình, em cũng thật ngây thơ quá đi! Cô ta bảo em là tạp vụ
thì em tin ngay được sao? Em là thiên kim đại tiểu thư, sao có thể làm
những việc cực nhọc vậy được? Nhưng hôm qua lúc hắn nhìn thấy dáng vẻ
ngây ngốc của bác sĩ, y tá bệnh viện Quốc Lệ cũng đủ tin rằng Kiều Chi
Ảnh nhất định đã ba hoa chích choè rất lợi hại, nếu không sẽ không thể
lừa gạt được nhiều người như vậy. Xem dáng vẻ của Lãnh Tử Tình, có lẽ là bị đau tay rồi, vốn dĩ không biết làm mà cứ cứng đầu cứng cổ làm. Khuôn mặt nhỏ nhắn kiên cường kia quả thật nhìn vô cùng xinh đẹp.
Lôi Tuấn Vũ đã vô số lần tưởng tượng ra cảnh gặp lại cô, nhưng cứ trù trừ
không dám hành động. Cô có nhận ra không? Nói với cô, hắn chưa qua đời,
vẫn sống sờ sờ ra đứng trước mặt cô đây sao? Cô có ngoan ngoãn đi theo
hắn không? Cô đối diện với hắn thế nào, có tin hắn không? Trước giờ hắn
không ngờ sẽ phải đối diện với cô dưới tư cách một người hoàn toàn xa
lạ! Nói cho cô biết, bọn họ có quan hệ hợp đồng sao? Mà trước khi cô
chuẩn bị bỏ đi, hắn còn đã chuẩn bị ký vào đơn ly hôn sao?
Lôi Tuấn Vũ đẩy đẩy kính râm, đôi lông mày phía sau đôi mắt kính càng nhíu
chặt lại. Dưới sự quan sát của hắn, Lãnh Tử Tình lấy ngón tay xoa xoa
lòng bàn tay mình rồi hít sâu vào một hơi, Lôi Tuấn Vũ chấn động toàn
thân theo.
Hắn bật ngón tay lên gọi nhân viên phục vụ, thì thầm vài câu rồi lại lấy ra một tờ một trăm đồng làm tiền tip. Nhân viên kia lộ ra thần sắc kinh
ngạc, lập tức giấu tờ tiền tip kia đi.
Theo sự dặn dò của Lôi Tuấn Vũ, cậu nhân viên đi về phía Lãnh Tử Tình đang quan sát tay mình: “Đại tỷ, có vị khách bên kia muốn chị qua đó chút, có việc cần tìm chị!” Cậu ta cười hì hì nói.
Ủa? Lãnh Tử Tình nhìn theo hướng tay cậu ta