XtGem Forum catalog
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217641

Bình chọn: 10.00/10/1764 lượt.

.

Shit! Cảnh sát giao thông ở đâu chui ra vậy? Đã nửa đêm rồi! Lôi Tuấn Vũ đập

lên tay lái! Hắn trơ mắt nhìn chiếc xe buýt kia dần đi xa, là xe số 202! Đi tới vùng ngoại thành! Chết tiệt! Cô gái kia là Lãnh Tử Tình sao?

“A Cường! Lập tức tra xem Tử Tình ở đâu! Ngay trong thành phố này! Chết

tiệt! Sáng mai phải cho tôi câu trả lời! Tôi con mẹ nó nhìn thấy cô ấy

lên xe buýt số 202!” Lôi Tuấn Vũ cơ hồ là gầm lên! Hắn không xác

định cô gái kia có phải Lãnh Tử Tình hay không, Lãnh Tử Tình sao lại có

khả năng đi xe buýt chứ? Nhưng vừa nghĩ đến hiện giờ cô có khả năng gặp

nguy hiểm thì hắn cảm thấy bức bối toàn thân! Hắn phải lập tức tìm được

cô!

Một người lớn trưởng thành, có tay chân, đầu óc như vậy, sao có thể mất tích được chứ? Là có ý định trốn chạy sao?

Đêm khuya, một mình Lôi Tuấn Vũ đứng bên cửa sổ hút thuốc. Hắn nhíu chặt

mày lại, một giây cũng không giãn ra. Về đến nhà đã gần 2 giờ, hắn vẫn

giữ tư thế đó. Đống đầu lọc thuốc trong gạt tàn đã nói rõ trong thời

gian 2 tiếng vừa qua hắn không làm chuyện gì khác ngoài việc hút thuốc.

“Reng…” một tiếng, Lôi Tuấn Vũ nhanh chóng nhận điện thoại di động, bởi vì quá vội vàng nên tiếng “Alô” còn chưa kịp phát ra khỏi cổ họng, chỉ cử động môi một chút, có âm thanh ma sát rất nhỏ.

“Lôi Tổng, đã tra được rồi!” Giọng nói của A Cường.

“Nói!” Lôi Tuấn Vũ rất mau chóng tìm lại giọng nói của mình, hắn tựa hồ như nín thở.

“Bệnh viện Quốc Lệ có hồ sơ đăng ký nhập viện của tổng tài phu nhân!”

“Bệnh viện Quốc Lệ?” Lôi Tuấn Vũ có một dự cảm mơ hồ, ý muốn được lập tức nhìn thấy Lãnh Tử

Tình mãnh liệt xâm chiếm vị trí chủ đạo trong đầu hắn. Cô làm sao vậy?

Xảy ra chuyện gì mà phải nhập viện?

“Ồ, Lôi tổng yên tâm, tổng tài phu nhân không bị thương tổn nào lớn, chỉ

nằm viện vài ngày là xuất viện. Hình như chân bị thương nhẹ, không không không, à rạn xương, không nặng!” A Cường cực lực giải thích.

“Giờ người đang ở đâu?” Vội vàng hỏi.

“Hiện… chưa tra ra được ạ!” A Cường đầu đầy hắc tuyến, lão đại à! Mới có 2 giờ đồng hồ thôi, anh ta tra được ra nhanh như vậy đã là thần kỳ lắm rồi!

“Hai mươi phút sau gặp ở bệnh viện Quốc Lệ!” Lôi Tuấn Vũ ngắt máy, lập tức cầm áo khoác đi thẳng đến bệnh viện Quốc Lệ.

Bệnh viện Quốc Lệ.

“Tiểu Trương! Đằng kia có hai người nhà đến tìm một bệnh nhân tên Lãnh Tử

Tình. Tôi đã bảo họ là bệnh nhân kia đã xuất viện rồi nhưng họ vẫn không đi. Tôi nhớ cô là hộ lý của bệnh nhân đó phải không? Cô xem, có muốn

qua đó xem thế nào không?” Một vị hộ sĩ gọi cô gái tên Tiểu Trương đang ở trong phòng trực.

“Lãnh Tử Tình?” Tiểu Trương nghe rất quen tai. “Ồ, là bệnh nhân đó à? Được rồi, để tôi qua đó xem sao.”

Giây phút nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ, tiểu Trương cả kinh trợn mắt há mồm! Hắn… Hắn…? Hắn là…

“Á!” Tiểu Trương sợ đến mức quay ngoắt đầu lại bỏ chạy! A Cường chưa kịp

bước lên hỏi thì cô ta đã chạy đi rất xa rồi, ở hành lang đâm sầm vào

bác sĩ Lâm đang trực ban.

“Sao phải hoang mang căng thẳng thế kia?” Lâm Quân Ninh nhíu mày nhìn Tiểu Trương mặt mũi trắng bệch, anh không

thích nhất là người vội vội vàng vàng! Chắc lại có ca bệnh nghiêm trọng

nào đây! Tố chất tâm lý không có, thật không hiểu mấy cô nhóc này làm

thế nào mà trà trộn được vào đây làm việc!

“Bác… bác sĩ Lâm! Lãnh tiểu thư… đó… chồng… Quỷ!” Tiểu Trương run lập cập nói lắp bắp, còn không ngừng chỉ về phía đầu kia của hành lang, mặt cắt không còn giọt máu.

“Quỷ cái gì?! Cô đang nói cái quỷ gì thế? Bệnh nhân đang ở đâu?” Lâm Quân thở dài nói. Hắn nhìn dáng vẻ này của Tiểu Trương cũng rất

hiếu kỳ không hiểu thương thế nào có thể doạ cô sợ hãi thành cái dạng

này!

“Không phải… Không phải! Bác sĩ Lâm, cái vị Lãnh Tử Tình tiểu thư bị tai nạn xe hai hôm trước… anh còn nhớ không?” Tiểu Trương rút cuộc cũng hít thở được, nói năng lưu loát hơn nhiều.

“Thì sao?” Lâm Quân nhíu mày. Anh đương nhiên không quên cô gái bị mất trí nhớ

kia. Sao vậy? Vừa mới xuất viện thì lại quay lại sao? Còn bị thương nặng hơn sao?

“Lão công của cô ấy chẳng phải đã qua đời rồi sao?” Tiểu Trương nhìn thấy Lâm Quân gật đầu thì nói tiếp: “Nhưng, nhưng hắn giờ đang ở bên kia…”

Lâm Quân chợt trợn to mắt, nhìn thấy hai người đàn ông cao lớn đang đi về

phía họ từ đầu hành lang bên kia. Quả nhiên người đi đầu chẳng phải là

người đàn ông trong giấy đăng ký kết hôn sao?

Vài giây sau, Lâm Quân định thần lại nói: “Ngốc thế! Người chết sao có thể đến bệnh viện của chúng ta được? Có lẽ là

anh em sinh đôi với chồng của cô ấy cũng nên! Đi làm việc đi! Mọi việc ở đây giao cho tôi!”

Tiểu Trương bừng tỉnh, đúng đó đúng đó! Đầu óc cô bị hỏng rồi hay là sao! Có thể là anh em sinh đôi nha! Cô xấu hổ gãi đầu gãi tai, nhất định là do

mấy hôm nay cô đọc tiểu thuyết kinh dị nhiều quá rồi, liền nhanh chóng

bỏ đi.

Thế là Lâm Quân mỉm cười tiến lên đón khách.

“Tiên sinh, xin chào! Xin hỏi tôi có thể giúp gì được ngài không?” Lâm Quân nho nhã lịch thiệp, thành công ngăn hai người đàn ông rất có

khí phách kia lại. Từ trước đến nay anh rất có năng lực ứng phó với mọi

chuyện. Bác sĩ mà, ở trong bệnh viện mà nói cũng rấ