XtGem Forum catalog
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218293

Bình chọn: 9.00/10/1829 lượt.

i đi được vài bước thì chị Lưu chợt giữ tay cô lại, lạnh lùng gọi: “Chờ chút!”

Lãnh Tử Tình lập tức dựng tóc gáy lên, thôi xong!

Chỉ thấy mắt chị Lưu bạo phát tinh quang, tập trung chiếu vào chỗ lúc nãy

Tử Tình vừa đứng. Nháy mắt, một dòng khí bài sơn đảo hải từ trên đỉnh

đầu Lãnh Tử Tình bốc lên, chị Lưu cơ hồ rống lên: “Cô! Cô! Cô! Kia là cái gì? Kia là cái khỉ gì vậy? Cô…”

Lãnh Tử Tình mệt đến mức còng lưng sụm gối, khó nhọc hoàn thành nhiệm vụ chị Lưu giao phó. Một mình cô ngồi ở bến xe buýt, nhìn lên bầu trời sao

thưa thớt, một ngôi sao đơn độc nhấp nháy, sao lại giống mình vậy nhỉ?!

Haizzz! Nhớ lại tiếng kêu chói tai khi chị Lưu nhìn thấy vết bẩn kia, dường như vẫn đang quanh quẩn bên tai cô. Âm thanh kia, thật giống như các cô ở

buồng vệ sinh bị đàn ông nhìn thấy vậy! Có điều chị Lưu coi như xứng

đáng với chức tạp vụ đó! Từng góc nhỏ một đều được chị ta quét dọn không còn một hạt bụi nào. Trong vài giờ ngắn ngủi Lãnh Tử Tình cô đã học hỏi được không ít mệt mỏi!

Nói thật, hiện giờ cô có chút hoài nghi mình là người có việc làm! Nếu bảo

Kiều Chi Ảnh bảo cô trước kia cô từng làm gì mà cô có nghi ngờ, thì cũng chỉ có thể nói là cô cho rằng Kiều Chi Ảnh có ý tốt, không muốn cho cô

biết, căn bản cô không có một tấc cắm dùi. Tựa như hiện giờ, cô được

người ta bảo cho là ngồi xe buýt số 202 có thể về được nhà, nhưng phải

mất bao nhiêu tiền thì cô đều không rõ. Cô có phải là rất kém cỏi hay

không?

Cô đã ngồi ở đây rất lâu rồi. Cô phát hiện mọi người đều cầm trong tay một tấm thẻ nhỏ, lên xe quẹt một chút, rất nhanh và tiện lợi, giống như

quẹt thẻ để mua quần áo vậy. Nhưng cô không có thẻ. Cũng không biết đến

đâu để mua. Người mất trí nhớ, ngay cả thói quen sinh hoạt cơ bản cũng

sẽ quên sao?

Lãnh Tử Tình ngồi chỗ nọ ra sức suy nghĩ, tưởng tượng dáng vẻ chính mình

đang ngồi trong xe buýt đi xuyên qua đám đông kia, nhưng thế nào cũng

không có chút ấn tượng nào!

Haizzz! Thật sự quá mệt mỏi, Lãnh Tử Tình ảo não. Cô kiên trì kéo một phụ nữ

trung niên lại hỏi thăm phải bắt xe thế nào. Người phụ nữ kia tò mò nhìn cô từ trên xuống dưới đánh giá, hỏi cô muốn đi đâu, sau đó lại hảo tâm

nói cho cô biết có thể đưa cho nhà xe một đồng tệ tiền giấy hoặc tiền

xu. Sau đó còn ngoái đầu lại nhìn cô một cái, dường như phát giác ra

điều gì bất thường, thì thầm to nhỏ với người đi bên cạnh một hồi. Lãnh

Tử Tình cười khổ, cô không phải đã bị người ta coi là người tâm thần

không bình thường gì đó chứ?

Nhưng cho dù thế nào đi nữa, rốt cuộc cô cũng biết phải bắt xe buýt thế nào

rồi! Lãnh Tử Tình vô cùng xúc động, hoá ra còn có thể đưa tiền cho nhà

xe! Cô vội vàng lấy tiền trong ví ra, 5 đồng, 10 đồng, không có 1 đồng.

Đúng lúc này một chiếc xe buýt trờ đến, Lãnh Tử Tình bất chấp tất cả vội lên xe, phải nhét tiền vào đâu đây? Cô thông minh nhìn về phía tài xế,

giơ tiền trong tay lên vẫy vẫy, lái xe cúi đầu hất cằm về chỗ khe nhét

tiền, Lãnh Tử Tình vội nhét đồng 5 tệ vào.

Tài xế thờ ơ hỏi: “Mấy người?”

Lãnh Tử Tình xấu hổ cười cười: “Một người ạ.”

Tay tài xế bực bội giương mắt nhìn cô rồi lắc đầu cười nhạt. Xem ra lại là người không có tiền lẻ.

Lãnh Tử Tình đỏ mặt vội lách người đi về phía đuôi xe.

Tuy đã gần 9 giờ tối nhưng người trên xe buýt vẫn rất nhiều. Lãnh Tử Tình

phải ráng sức lắm mới len đến được phía đuôi xe. Cuối cùng cũng tìm được chỗ, cô vội nhanh nhẹn tóm lấy tay vịn hình tam giác ổn định lại vị

trí.

Lôi Tuấn Vũ từ khi biết được tin Lãnh Tử Tình vẫn chưa rời khỏi thành phố

thì nhấp nhổm không yên. Hắn tra ra được cuộc điện thoại cuối cùng Lãnh

Tử Tình nhận lại là ở trong nhà hắn.

Dưới sự chống chế của Kiều Chi Ảnh, hắn phát hiện va li hành lý của Lãnh Tử

Tình thì hối hận không kịp. Ngay cả va li hắn cũng không đưa lại cho cô, vậy cô sẽ đi đâu đây?

Thậm chí hắn còn phát hiện ngay cả hộ chiếu, chứng minh thư, cả ví tiền cô

đều không cầm đi. Cô nhóc đó sẽ không vô duyên vô cớ mà mất tích chứ?

Lôi Tuấn Vũ gọi điện thoại cho người nhà, bạn bè thậm chí cả Hoa Bá, ra vẻ

nghe ngóng dò hỏi, mọi người đều nói không có tin tức gì của cô. Hắn ảo

não, trong lòng không an ổn. Nhất là sau khi bị Hoa Bá nhạy cảm chất vấn một hồi thì hắn càng thêm khó chịu! Đàn bà của Lôi Tuấn Vũ ta, ngươi

quan tâm làm cái quái gì?! Nhưng lúc này dù có nghĩ như vậy cũng không

thể yên tâm hơn được chút nào.

Lôi Tuấn Vũ lái xe tà tà chạy trên đường không có mục đích, hắn cũng không

biết hiện giờ mình muốn làm cái gì. Đột nhiên bóng dáng một cô gái lướt

qua, Lôi Tuấn Vũ phanh két xe lại đỗ ở ven đường. Xe đi phía sau vì hắn

đột ngột thay đổi phương hướng nên cũng vội phanh gấp lại, âm thanh chói tai vang lên trong đêm cực kỳ kinh tâm.

Lôi Tuấn Vũ vội vã hạ cửa kính xe xuống, nhìn vào bóng cô gái đó đang lên

xe buýt. Không thể nào! Hình như là Tử Tình! Cô rất nhanh biến mất vào

trong chiếc xe buýt đó.

Chiếc xe buýt ngược chiều với xe hắn, người trên xe quá nhiều, Lôi Tuấn Vũ

quay đầu lại nhưng không nhìn thấy cô nữa. Bất chấp đèn đỏ phía trước,

Lôi Tuấn Vũ khởi động xe, quay đầu xe lại đuổi theo