Ring ring
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217905

Bình chọn: 8.00/10/1790 lượt.

ưu vừa nghe thì nhất thời toàn thân run lên, vội nói: “Giám đốc Lâm, anh yên tâm, tôi nhất định sẽ dạy bảo cô ấy thật cẩn thận!”

Giám đốc hừ khẽ một tiếng, sau đó liền tiếp tục vùi đầu vào làm việc, chị Lưu vội vàng kéo Lãnh Tử Tình ra ngoài.

Vừa ra khỏi văn phòng của giám đốc Lâm, chị Lưu liền vỗ vỗ ngực thở phào.

Lãnh Tử Tình tò mò nhìn chị ta, xem ra chị ta rất sợ giám đốc Lâm, nam

nhân lịch thiệp kia thật sự rất khủng bố sao? Lãnh Tử Tình không khỏi

cảm thấy căng thẳng theo.

“Qua đây qua đây, mau qua đây!” Chị Lưu hạ giọng nhìn trái ngó phải, kéo Lãnh Tử Tình vào trong một góc khuất cách thật xa trong hành lang, úp úp mở mở nói: “Tôi nói cho cô hay, tôi đã nói với giám đốc Lâm cô là người nhà của tôi,

nếu không nể mặt chị Vương, thì tôi cũng không dám mạo hiểm như vậy đâu. Cô không biết con người giám đốc Lâm thật sự không dung nổi một hạt cát nào lọt vào mắt! Tốt rồi tốt rồi, hôm nay cô trước tiên cứ theo tôi học hỏi chút đi, phải nhớ tuyệt đối không để cho giám đốc Lâm biết được cô

bị mất trí nhớ! Biết chưa? Thật muốn chết quá đi! Chuyện quái quỷ gì

đây?”

Chị Lưu không ngừng lầu bầu. Dợm bước vài bước chợt phát hiện Lãnh Tử Tình

vẫn ngây ngốc đứng một chỗ, chị ta lại quày quả quay lại, kéo tay Lãnh

Tử Tình thấp giọng quát: “Cô đi nhanh lên cho tôi chút đi! Thật là…

cô nhanh nhẹn hơn lên cho tôi có được không? Ai dza, tôi thật không nên

nhận lời với chị Vương mà, nếu không phải vì trước kia chị Vương giúp

tôi, tôi còn lâu mới rỗi hơi đi đun ấm nước đục này…”

Chị Lưu vừa đi vừa quở trách, nhìn thấy trước mặt có người đi tới, chị ta

liền lập tức lộ vẻ tươi cười, nín bặt, người vừa đi qua thì chị ta lại

bắt đầu càm ràm. Lãnh Tử Tình nhìn biểu hiện biến hoá đa dạng của chị

ta, đột nhiên kích động muốn cười phá lên, nhưng ngại tâm trạng lúc này

của chị ta nên đành thức thời nhịn xuống.

Tại sao lại có người có thể khống chế được biểu cảm của mình tự nhiên như

vậy chứ? Quả thực giống người muôn mặt trong kinh kịch quá đi! Lãnh Tử

Tình mím môi đi theo chị Lưu vào phòng thay đồ.

Đây đã là lần thứ mấy mình thở dài rồi nhỉ? Lãnh Tử Tình mặc bộ quần áo lao động chỉnh tề, đeo khẩu trang trắng, cầm giẻ lau ngồi xổm trong góc

buồng vệ sinh, ra sức lau lau cọ cọ vết bẩn.

Lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi, trên trán cũng đang ròng ròng, nhưng vết bẩn trên nền nhà không vì cô chăm chỉ vậy mà thu nhỏ lại. Lãnh Tử Tình tựa hồ

cảm giác được mắt mình hơi hoa lên. Cô thậm chí hoài nghi mình thật sự

đã từng làm tạp vụ hay sao? Sao lại chỉ một vết bẩn nhỏ đã khó đối phó

như vậy chứ?

Lãnh Tử Tình đứng dậy, vứt chổi lau trên mặt đất, trực tiếp lấy chân di lên

vết bẩn, mượn lực chân mà ra sức lau chùi. Trời ơi! Sao lại ngoan cố vậy chứ?

“Tiểu Lãnh?” Cửa buồng vệ sinh vọng vào tiếng kêu của chị Lưu.

Trời ơi! Chị Lưu lại đến nữa à? Vừa lúc nãy đi gom rác trong toilet đã bị

chị Lưu quở trách vô số lần, vuốt mặt không kịp! Lần này… Lãnh Tử Tình

vội đứng dậy, đem chổi lau để trước ngực, hai chân vừa vặn dẫm lên vết

bẩn kia, cười tít mắt nhìn chị Lưu.

Chị Lưu cũng mặc một bộ quần áo lao động, cầm trên tay chổi lau, giống như

cầm một loại vũ khí trí mạng nào đó vậy. Nhìn Lãnh Tử Tình đang đứng

thẳng người lên chỗ đó, rồi lại đảo mắt quanh một vòng, chị ta hạ giọng

hỏi: “Bên trong có người sao?”

Lãnh Tử Tình vội nhanh chóng lắc lắc đầu. Buồng vệ sinh này trùng hợp không có người sử dụng.

Chị Lưu vừa nghe thấy thế lập tức cao giọng nói: “Sao vậy? Sàn nhà lau mãi mà không sạch sao?”

“Không ạ, đã lau sạch rồi ạ!” Lãnh Tử Tình cười hì hì đáp, lòng thầm nhủ: Chị Lưu nếu gặp phải vết bẩn này thì sẽ xử lý sao nhỉ?

Chị Lưu cúi đầu quan sát xung quanh, đôi mày đang nhíu chặt dần giãn ra,

vừa nhìn vừa gật gù. Rốt cuộc cũng không đến nỗi nào, nếu không chị ta

thật sự sẽ chỉnh sửa lại tay chân giúp cô mất thôi. Nói là đã làm tạp vụ rất nhiều năm rồi, nhưng chị ta thì thấy cô đúng là mới học việc, cho

dù là mất trí nhớ đi chăng nữa thì cũng không đến mức này chứ?

Không tồi không tồi, toàn bộ sàn nhà đều rất sạch sẽ. Chị Lưu hài lòng gật đầu nói: “Chỗ này ổn rồi, cất chổi lau đi, theo tôi đến hành lang bên kia!”

Lãnh Tử Tình cười hì hì nhìn chị Lưu, cuối cùng ông trời có mắt, phải biết

rằng cô đã hì hục chiến đấu ở đây hơn ba tiếng đồng hồ rồi! Đến phòng

bếp nhà cô còn chẳng lau lâu như vậy ý chứ!

Ý? Phòng bếp à? Đầu cô chợt loé lên, sao lại quen thuộc như vậy nhỉ? Trước kia cô thường xuyên đến phòng bếp sao? Vào phòng bếp thì cũng không có

gì là kỳ quái, nhưng tại sao phòng bếp trong đầu cô rất to rất sáng sủa

nhỉ? Hình như cô nhìn thấy bộ dáng thành thạo thoải mái của mình trong

phòng bếp vậy! Cô chắc không phải thường xuyên nằm mơ chứ nhỉ?

“Ê! Cô đang nghĩ cái gì vậy? Tôi gọi cô ba lần rồi mà cô không nghe thấy!” Chị Lưu vỗ vào vai Lãnh Tử Tình một cái, làm cô giật nảy mình.

“Ồ, không có gì ạ, đi thôi chị Lưu!” Lãnh Tử Tình đẩy tay chị Lưu ra dợm bước đi.

Vừa mới đi được vài bước thì chị Lưu chợt giữ tay cô lại, lạnh lùng gọi: “Chờ chút!”

Lãnh Tử Tình lập tức dựng tóc gáy lên, thôi xong!

Vừa mớ