XtGem Forum catalog
365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217584

Bình chọn: 9.5.00/10/1758 lượt.

ến đây rồi thì bắt đầu làm luôn từ bây giờ được không? Em hôm nay đi theo

các chị học hỏi một chút, không cần tiền công.”

Chị Lưu kia đột nhiên trợn mày kinh ngạc hỏi: “Sao thế? Học hỏi một chút à? Cô chưa từng làm tạp vụ bao giờ sao?”

Chị Vương lập tức giải thích: “Không có không có, trước kia cô ấy làm tạp vụ mà! Chỉ là, à, mấy hôm trước cô ấy bị tai nạn xe, đầu óc…” Chị ta dùng tay vẽ vài vòng tròn trên đầu, ám chỉ đầu óc có vấn đề.

Chị Lưu vừa nghe thì cuống lên: “Cái gì? Đầu óc… Có vấn đề á? Sao chị không nói sớm? Người như vậy chúng em

không cần đâu! Vạn nhất làm hại đến khách thì đừng nói là cô ta, chính

em cũng bị liên luỵ theo ấy! Chị đấy, chị đấy, chị làm thế này không

phải là hại em đó sao hả chị ơi…”

Lãnh Tử Tình vội vàng lấy lòng chị ta: “Chị Lưu ơi, không phải đâu, không phải vậy đâu! Không như chị nghĩ đâu. Em

chỉ bị mất trí nhớ thôi, không bị bệnh tâm thần đâu! Em muốn chiều nay

đi theo các chị làm quen với hoàn cảnh trước, chỉ một lát là lập tức nhớ lại cách làm thôi mà. Chị yên tâm, em không làm liên lụy đến chị đâu!”

Chị Vương cũng nói hùa vào theo, rốt cuộc, chị Lưu miễn cưỡng đồng ý, nhưng Lãnh Tử Tình có thể thấy chị ta không còn ân cần như trước nữa, mặt co

mày cáu, tựa hồ đã chắc mẩm cô chắc chắn sẽ gây ra phiền phức gì đó ở

đây vậy.

Tiễn chị Vương xong, Lãnh Tử Tình biết cuộc sống mới của mình sắp bắt đầu

rồi! Có lẽ sau này sẽ không gặp lại chị Vương nữa, nhưng cho dù chị

Vương lấy tiền của cô, cô vẫn rất vui vẻ. Dù sao cô cũng đã tìm được

công việc rồi!

Chị Lưu là người lanh lợi, đầu tiên chị vội kéo Lãnh Tử Tình vào thay đồng

phục lao động, Lãnh Tử Tình mặc vào nhìn mình trong gương thật đúng là

nhân viên tạp vụ chính thống đó nha! Xem ra bộ quần áo này rất hợp với

cô, chỉ sợ là mười mấy năm nay cô đều mặc nó trên người!

Ha ha, cố lên! Lãnh Tử Tình ra dấu hiệu thắng lợi trước tấm gương! Cô phải làm việc thật tốt, kiếm thật nhiều tiền, làm lại cuộc đời lần nữa!

“Tiểu Lãnh! Vẫn còn thời gian để ngắm vuốt nữa cơ đấy, nhanh ra mau, đeo cái này vào ngay!” Chị Lưu tức giận quở trách, chị ta đưa cho Lãnh Tử Tình một cái khẩu trang.

Khẩu trang? Tạp vụ phải đeo khẩu trang sao? Có phải nhân viên quét rác đâu chứ?

Sững sờ mấy giây, Lãnh Tử Tình lập tức định thần lại rồi đeo khẩu trang vào! Cô nhanh chóng sửa sang lại quần áo tóc tai, đeo khẩu trang vào lại

càng giống tạp vụ.

Trong khách sạn có điều hoà ấm, không lạnh nên các cô đều mặc áo mỏng là vừa vặn. Lãnh Tử Tình theo chị Lưu đi lên gác.

Chị Lưu cầm một cái giẻ lau trên tay, đi đường rất có vẻ chăm chỉ cần mẫn, vừa nhìn thấy đã biết là một người chịu khó.

“Đi, tôi đưa cô đi gặp giám đốc. Nhớ kỹ là khi nhìn thấy giám đốc không được nói lung tung nhé, tôi đã nói cô là người nhà của tôi, đặc biệt là

không được nhắc đến việc cô bị mất trí nhớ đấy nhé! Giám đốc ghét nhất

là người đờ đẫn chậm chạp.” Chị Lưu vừa đi vừa dặn dò.

“Vâng, chị Lưu xin cứ yên tâm!” Lãnh Tử Tình lấy tay ôm ngực, tựa hồ có chút căng thẳng. Cứ như vậy đi

gặp lãnh đạo thật là rất căng thẳng. Khó trách mình từng đó năm vẫn đi

làm tạp vụ, hoá ra là tố chất tâm lý của mình hơi kém!

Chị Lưu đưa Lãnh Tử Tình lên tầng ba, đến trước cửa một căn phòng, gõ nhẹ lên cửa, bên trong vọng ra tiếng: “Mời vào.”

Tim Lãnh Tử Tình đột nhiên nhảy thót lên tận cổ họng…

Chị Lưu đưa Lãnh Tử Tình lên tầng 3, đến trước cửa một căn phòng, gõ nhẹ lên cửa, bên trong vọng ra tiếng: “Mời vào.”

Tim Lãnh Tử Tình đột nhiên nhảy thót lên tận cổ họng…

Chị Lưu vâng dạ rồi lập tức đi vào phòng, nói: “Giám đốc Lâm, đây là Tiểu Lãnh vừa tới làm việc, anh xem xét sắp xếp cho cô

ấy làm công việc trước đây của Tiểu Giang có được không ạ?”

Giám đốc Lâm chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn Lãnh Tử Tình từ trên xuống dưới

đánh giá một lượt. Đồng thời Lãnh Tử Tình cũng đánh giá lại hắn. Hắn là

một người đàn ông mắt ti hí, tương đối lịch thiệp, bề ngoài có vẻ không

thích cười đùa, hắn nhìn chằm chằm Lãnh Tử Tình một lúc rồi nói: “Làm bao lâu rồi?”

Lãnh Tử Tình vừa nghe thì lén nhìn chị Lưu, cô không thể nói mình không nhớ được gì cả. Vậy phải nói thế nào đây?

Chị Lưu lập tức cướp lời: “Giám đốc Lâm yên tâm, cô ấy trước kia làm việc rất tốt, sẽ không xảy ra sự cố gì đâu.”

“Ồ? Làm việc rất tốt à? Làm ở đâu?” Giám đốc Lâm dường như vẫn chưa chịu thôi, tiếp tục vặn hỏi.

“Ở…” Chị Lưu nhất thời cũng không nghĩ ra được nên nói chỗ nào thì tốt, chỉ

sợ nói quá lên, nói tên khách sạn nào mà vừa hay giám đốc lại quen biết

người nào đó thì đúng thật là cháy nhà ra mặt chuột!

Lãnh Tử Tình cũng sợ chị Lưu khó xử nên nhanh trí đáp: “Là bệnh viện Quốc Lệ ạ!”

Ha ha, nơi mà cô biết thì chỉ e là có mỗi bệnh viện Quốc Lệ mà thôi.

“Bệnh viện Quốc Lệ à?” Giám đốc Lâm cau mày nghĩ, đã làm ở bệnh viện rồi sao? Bệnh viện dường

như không giống với khách sạn mà! Thôi được rồi, dù sao hiện giờ cũng

đang thiếu người. “Được rồi, vậy trước tiên cứ làm công việc của

Tiểu Giang cái đã! Chị Lưu, Tiểu Lãnh là người nhà của chị, giao cho chị phụ trách đấy! Nếu không thể đảm đương được, vậy thì…”

Chị L