i kiểu ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng chỉ sợ đều đã mai danh ẩn tích hết rồi!
“Chị Vương, mình đến bên kia nghỉ ngơi chút đi!” Lãnh Tử Tình chủ động lôi kéo chị Vương vào một quán nhỏ ven đường, gọi hai cốc trà nóng.
“Tôi bảo cô này Lãnh tiểu thư, không phải tôi nói gở mồm đâu, chúng ta cứ đi tìm việc như vậy thật đúng mò kim đáy bể. Giờ tìm việc đều phải nhờ
quan hệ, đi cửa sau. Cô xem, giống như cái người thu ngân ngồi ở bàn đối diện kia kìa, cô nhìn thấy chưa? Đều là thân thích của ông chủ hết, cô
không quen biết ai, muốn tìm việc thì khó lắm a!” Chị Vương vừa uống trà nóng vừa lắc lắc đầu thở dài.
Lãnh Tử Tình cười khổ, đúng a, cô cũng không ngờ tìm việc lại khó như vậy.
Lời thề chém đinh chặt sắt lúc sáng sớm của cô giờ đã muốn teo đi 1 nửa
rồi.
“Lãnh tiểu thư, cô xem, chúng ta gặp nhau chính là duyên phận. Tôi thật ra có một người quen làm nhân viên tạp vụ trong một khách sạn. Không biết chỗ đó có thiếu người làm hay không, nhưng để tôi giới thiệu cô qua đó vậy
nhé… Cô biết đó… Những ngày này, không thân cũng chẳng quen… thật sự là
không tiện làm việc… cô ấy còn nói là không…” Chị Vương úp úp mở mở nói.
“Lãnh tiểu thư, cô xem, chúng ta gặp nhau chính là duyên phận. Tôi thật ra có một người quen làm nhân viên tạp vụ trong một khách sạn. Không biết chỗ đó có thiếu người làm hay không, nhưng để tôi giới thiệu cô qua đó vậy
nhé… Cô biết đó… Những ngày này, không thân cũng chẳng quen… thật sự là
không tiện làm việc… cô ấy còn nói là không…” Chị Vương úp úp mở mở nói.
Lãnh Tử Tình lập tức hiểu ngay ý chị ta, lập tức lấy năm trăm đồng trong túi ra nhét vào tay chị Vương nói: “Chị Vương này, số tiền này chị cứ cầm trước đi, hoàn cảnh của em chị cũng
rõ ràng, nếu được chị xem… chị giúp em nói khó với người ta một câu nhé!”
Chị Vương cầm tiền trong tay cười tươi như hoa, chị ta gật đầu lia lịa: “Được được được! Như vậy đi, giờ tôi đưa cô đến đó luôn, nếu được thì cô làm, không được thì ta nghĩ cách khác! Tiền này tôi cứ cầm cái đã nhé…
Haizzz, cô đừng nghĩ là tiền này là đưa tôi nhé! Tôi đây là nói giúp cô
thôi, cô cũng biết đấy, năm trăm đồng cũng chẳng bõ bèn gì!”
“Vâng vâng, em biết ạ! Chị Vương, chỉ cần tìm được việc thì em cảm ơn chị nhiều lắm!” Lãnh Tử Tình cười gật gật đầu, cô liếc mắt cũng nhìn ra được sự tham
tiền của chị Vương, nhưng người ta nói cũng đâu có sai, ai vô duyên vô
cớ tự dưng tốt với mình cơ chứ?
Lãnh Tử Tình chân đã hồi phục lại bình thường, hơn nữa cũng không muốn tiêu
phí không cần thiết, nên định cho chị Vương nghỉ, hôm nay là ngày cuối
cùng chị ta làm việc, liền nhờ chị ta đưa cô cùng đi tìm việc. Chị Vương chẳng được nước non gì nữa, đương nhiên cũng không cần phải kiêng dè
khách sáo. Sau khi cầm tiền, mặt mày chị ta mới giãn ra hớn hở.
Lãnh Tử Tình không khỏi cười thầm, đều là người sống dưới đáy xã hội, có lẽ
trong quá khứ hay tương lai đây cô cũng sẽ giống như chị Vương, vì tiền
mà sầu não, cũng vì tiền mà vui vẻ. Tiền thật sự là thứ tệ hại, nó sẽ
không bởi vì bạn thiện lương, bởi vì bạn tốt đẹp mà nương tay với bạn
một phân một tấc nào, ha ha! Giống như cô vậy, sống trên đời hơn hai
mươi năm rồi, không ngờ lại nghèo rớt mùng tơi như thế này, không có gì
trong tay, có phải là rất thất bại hay không? Lãnh Tử Tình nhếch mép tự
trào.
Chị Vương nhiệt tình giới thiệu cô tới một khách sạn bốn sao. Lãnh Tử Tình
chỉ thấy chị ta kéo tay một người tạp vụ, thì thầm to nhỏ một hồi, lại
chỉ vào Tử Tình. Người kia gật gật đầu, nói gì đó, hình như bảo hai cô
đợi chút.
Chị Vương và Lãnh Tử Tình ngồi chờ ở ghế trong đại sảnh. Lãnh Tử Tình nhìn
quanh, nơi này trang hoàng cũng khá đẹp, phục vụ cũng rất nhã nhặn lịch
sự. Lúc hai cô vừa đến đã có người nhiệt tình nghênh đón, hỏi hai cô cần nghỉ lại hay cần đến ăn cơm, nghe thấy chị Vương nói muốn tìm người,
thì một nhân viên bưng cốc nước nóng đến, thái độ khiêm nhường.
Lãnh Tử Tình quan tâm nhất là sự sạch sẽ ở nơi này. Cô phát hiện chỗ nào
cũng sáng sủa sạch sẽ, thảm rất mềm rất sạch, dẫm lên liền cảm thấy rất
ấm áp. Tạp vụ làm việc ở trong này chắc hẳn là cực kỳ chăm chỉ, cẩn
thận.
Đợi khoảng trên dưới mười lăm phút thì nhân viên tạp vụ lúc nãy kích động
chạy ra, kéo tay chị Vương cười nói liên hồi, bảo bọn họ số gặp may. Vừa đúng lúc có một tạp vụ nghỉ việc từ hai hôm trước, giám đốc đang tuyển
người mới. Cô ta làm ở đây cũng coi là lâu năm, cũng có tiếng nói với
giám đốc, vừa nhắc đến việc của Lãnh Tử Tình thì giám đốc liền đồng ý
luôn, bảo thử việc một tháng, vừa hay đang thiếu người.
Lãnh Tử Tình vừa nghe thì cực kỳ hưng phấn. Cô được làm việc ở đây sao? Thật tốt quá rồi! Cuối cùng cũng tìm được việc làm rồi!
“Cảm ơn chị Vương, cảm ơn chị Lưu!” Lãnh Tử Tình cảm kích nói.
Chị Lưu kia khoát khoát tay nói: “Không cần cảm ơn tôi, chính là do chị Vương giới thiệu nên tôi mới giúp thôi. Con người tôi vốn không thích nhiều chuyện! Cô về chuẩn bị chút đi,
ngày mai đến đây làm việc!”
Lãnh Tử Tình vừa nghe thì lập tức nói: “Chị Lưu, chị xem không phải các chị đang thiếu người hay sao? Nếu em đã đ