Old school Easter eggs.
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3213175

Bình chọn: 9.00/10/1317 lượt.

mặt nạ của y mau chóng đeo lên mặt, rồi tiện tay chụp lấy Qui Tàng Tử, hai ngón tay cái chia nhau ấn vào huyệt đại chuy trên cổ của hai người.

Kim Thế Di thực hiện động tác liền một mạch, Đường Kinh Thiên chợt thấy có một bóng đen nhảy tọt ra thì thất kinh, chỉ nghe vù một tiếng, Kim Thế Di đã giở Thích Đạo An và Qui Tàng Tử phong vút qua đầu chàng.

Lúc này đã nửa đêm, tuy có trăng nhưng rốt cuộc cũng không sáng bằng ban ngày, Kim Thế Di lại mang mặt nạ, Đường Kinh Thiên chỉ thấy một bóng đen, chàng ta nằm mơ cũng không ngờ đó là Kim Thế Di.

Phùng Anh đánh một chiêu đắc thủ, bà ta hạ cành liễu, ném cây Du long kiếm ra cách đó hơn mười trượng, rồi lại giật luôn bao kiếm, Lệ Thắng Nam hoảng hồn phóng vọt người lên, Phùng Anh lại vung cành liễu soạt một tiếng, đã đánh trúng vào huyệt chí đường ở bối tâm của nàng.

Lệ Thắng Nam có mặc ngọc giáp hộ thân, vừa nghe tiếng gió lướt ở sau lưng thì lập tức thi triển công phu Điên đảo huyệt đạo, dù như thế nhưng Phùng Anh đã dồn nội gia chân lực vào cành liễu, tuy là một cành liễu mềm mại nhưng trở nên cứng rắn hơn cả phán quan bút, Lệ Thắng Nam bị bà ta điểm trúng thì đau đến nỗi hai mắt tối sầm, loạng choạng chạy được thêm mấy bước nữa.

Phùng Anh quát: "Ngươi chạy cũng không thoát được đâu, hãy mau theo ta." Bà ta đã nhắm thẳng vào huyệt chiêu hồn ở sau mang tai của Lệ Thắng Nam, chỉ cần điểm nhẹ thì Lệ Thắng Nam sẽ lập tức hôn mê, nhưng chỉ vì một chút từ bi, tiếc cho võ công của Lệ Thắng Nam cho nên cành liễu đã chỉ vào huyệt đạo mà vẫn chưa điểm xuống.

Trong khoảnh khắc ấy, chỉ nghe mấy tiếng vù vù vang lên, té ra Kim Thế Di đã dùng hai tên tù binh làm vũ khí ném về phía Phùng Anh. Phùng Anh đã biết Kim Thế Di nhảy ra khỏi bụi cỏ, nhưng bà không ngờ rằng chàng đến nhanh như thế, không khỏi giật mình thầm nhủ: "Chả lẽ là Mạnh Thần Thông?" khi Kim Thế Di ném Thích Đạo An và Qui Tàng Tử tới thì cũng đã giải huyệt đạo cho bọn chúng, cả hai người này đang lúc nguy cấp mà thấy tay chân linh hoạt, không hẹn mà đều thi triển tuyệt kỹ bình sinh, Thích Đạo An đang lơ lửng trên không, vỗ xuống một chưởng, cành liễucủa Phùng Anh đã chĩa thẳng vào huyệt hôn huyền ở phía mang tai của Lệ Thắng Nam, bị chưởng phong của y quét qua một bên, võ công của Phùng Anh đã đạt đến mức lư hỏa thuần thanh, bà ta chỉ lia nhành liễu thì đã điểm vào mạch môn của Thích Đạo An, soạt một tiếng, cành liễu của Phùng Anh đã bị gãy thành hai đoạn, còn Thích Đạo An thì tựa như con diều đứt dây bổ nhào xuống đất. Té ra tuy y đã bị điểm trúng huyệt đạo nhưng cũng đã chụp trúng cành liễu, trước khi nội lực tan biến đã bẻ gãy cành liễu của Phùng Anh.



Nói thì chậm, sự việc diễn ra rất nhanh, Qui Tàng Tử vung cây phất trần, quấn lấy nửa cành liễu của Phùng Anh. Phùng Anh dùng lực kéo ra ngoài, cành liễu cong như cây cung rồi bật ngược trở ra, Qui Tàng Tử làm sao có thể chịu nổi, hổ khẩu tê rần, cây phất trần rơi xuống đất, vai đã bị cành liễu đâm một lỗ, Qui Tàng Tử cũng ngã xuống, chẳng hề nhúc nhích nổi. Những chiêu ấy tuy diễn ra nhanh như chớp nhưng chỉ trong chớp mắt thì Kim Thế Di đã cứu được Lệ Thắng Nam ra khỏi nguy hiểm. Đường Hiểu Lan đứng nhìn mà thất kinh, lúc đầu ông ta còn nghi ngờ đó là Mạnh Thần Thông, nhưng nhìn kỹ lại thì chẳng giống một ông già ngoài sáu mươi tuổi, thầm nhủ: "Ở đâu ra một kẻ có võ công cao cường thế này, không ngờ ngoài Mạnh Thần Thông lại xuất hiện một nhân vật lợi hại đến thế!" thế rồi lớn giọng kêu:

"Đường Hiểu Lan ở Thiên Sơn mong lấy võ kết bạn, nếu các hạ đã đến đây, sao không dừng lại để đôi bên cùng trau dồi võ học?" Kim Thế Di nào dám đáp, kéo Lệ Thắng Nam chạy nhanh hơn. Đường Hiểu Lan nhíu mày, quát: "Nếu các hạ không ngừng bước, xin thứ Đường mỗ vô lễ !" rồi vung tay ra, ba cây Thiên Sơn thần mãng xé gió bay tới? Đường Hiểu Lan là Thái sơn bắc đẩu của võ lâm, ông ta đến đâu cũng được người ta tôn trọng, thế nhưng Kim Thế Di lại không thèm trả lời, ông ta đâu biết rằng chàng không dám đáp, chỉ tưởng Kim Thế Di coi thường nên mới bắn ra ba cây Thiên Sơn thần mãng? Thiên Sơn thần mãng là loại ám khí lợi hại nhất trong thiên hạ, lại thêm do đệ nhất cao thủ phóng ra, Kim Thế Di nghe kình xé gió thì không khỏi lo lắng, thế rồi thi triển công phu Đàn chỉ thần công đã học được trong bí kíp võ công của Kiều Bắc Minh, bắn hai cây thần mãng bật ra. Nhưng cũng chỉ bắn được hai cây, cây thứ ba đã bắn vào bối tâm của Lệ Thắng Nam, chỉ nghe bốp một tiếng, Lệ Thắng Nam bật lên tựa như trái bóng da rồi rơi xuống cách đó năm sáu trượng. Chỗ nàng vừa mới chạy qua có hai vật phát sáng, trông giống như mũi tên. Kim Thế Di thở phào, vội vàng thi triển khinh công tuyệt đỉnh Yến tử tam sao thủy, kéo Lệ Thắng Nam đứng dậy, sau ba lần trồi hụp thì đã vọt ra đến nửa dặm. Té ra với công lực của Lệ Thắng Nam thì không thể nào chống đỡ nổi Thiên Sơn thần mãng của Đường Hiểu Lan, may mà nàng có cầm cây Tài vân kiếm, Đường Hiểu Lan đứng cách nàng rất xa, khi Thiên Sơn thần mãng bắn tới thì đã hết đà, trong khoả