Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3213753

Bình chọn: 8.00/10/1375 lượt.

người ta, muội có biết hai ông già này là ai không?" Lệ Thắng Nam nói: "Muội biết thì đâu cần hỏi huynh?" nàng vốn có ý nói đùa, dụ cho Kim Thế Di nói ra. Quả nhiên Kim Thế Di cười rằng: "Hai ông già ấy trông nhà quê nhưng rộng rãi hơn muội nhiều. Một người là Liễu trang chủ của Tam Liễu trang ở Sơn Đông, gia tài lên đến bách vạn, nhưng rất ít người biết ông ta là một cao thủ võ lâm." Lệ Thắng Nam nói: "Ồ, có phải huynh muốn nói đến Liễu Tam Xuân không?"

Kim Thế Di nói: "Ba năm trước, có lẽ muội vẫn không phải là đối thủ của ông ta." Lệ Thắng Nam nói: "Làm sao huynh biết?" Kim Thế Di nói: "Khi mới ở Xà đảo đến Trung Nguyên, huynh rất thích tìm những người có tiếng tăm trong võ lâm trêu chọc họ cho nên biết rất nhiều." Lệ Thắng Nam cười nói: "Lúc đó người trong thiên hạ gọi huynh là Độc thủ phong cái, có đúng không?" Kim Thế Di nói: "Huynh cũng đã tìm đến Liễu Tam Xuân, ông ta không dám tỉ thí, đến tối thì huynh đánh cắp bạc của ông ta, ông ta là kẻ ham tài như mạng, buộc động thủ với huynh, đến chiêu thử bảy thì tát ông ta một bạt tai, phun một bãi nước bọt. Huynh thấy ông ta có thể chống đỡ được bảy chiêu, vốn là đánh cắp châu báu trị giá đến mười vạn nhưng kết quả chỉ lấy vài nén vàng mà thôi." Lệ Thắng Nam cười nói: "Nếu thế, ông ta chịu một cái tát và một bãi nước bọt của huynh cũng đáng. Còn ông già kia là nhân vật nào?" Kim Thế Di nói: "ông già kia gọi Vạn Ứng Đang, vì ông ta có bộ mặt ngựa nắng quái dị, cho nên người ta gọi ông ta là Vạn Vô Thường. Ông ta là chưởng môn nhân của Hắc hổ quyền, ngày nọ huynh đến nơi khiêu chiến, võ công của người này giỏi hơn Liễu Tam Xuân, huynh phải đánh đến chiêu thứ hai mươi ba mới thắng được ông ta một chưởng." Lệ Thắng Nam nói: "Hai người này coi như cũng là cao thủ trên giang hồ, vậy họ đến đây cũng đâu có chuyện gì đặc biệt?" Kim Thế Di nghênh mặt nói: "Hai người này chưa bao giờ lộ mặt trên giang hồ, nhất là Liễu Tam Xuân." Lệ Thắng Nam nói: "Đã thế thì càng không có gì đặc biệt!" Kim Thế Di nói: "Chính là như thế mới đáng chú ý. Họ đang vội vàng lên đường, mà con đường này lại dẫn đến kinh thành, chắc chắn họ đang đến Bắc Kinh. Tây Môn Mục Dã đang muốn lôi kéo những người đứng ngoài chính phái, nói không chừng họ có liên quan đến Tây Môn Mục Dã. Có lẽ chúng ta sẽ biết được tin tức từ họ." Lệ Thắng Nam nói: "Huynh nói cũng có lý, nhưng theo muội thấy, bọn người áo vàng đi theo Tây Môn Mục Dã võ công cao cường, còn những người này thì vẫn chưa đủ tư cách đi theo Tây Môn Mục Dã." Kim Thế Di nói: "Lúc nãy họ nói đến ‘Vân nhị ca’, đó chắc là Vân Trung Hiện, kẻ đang sống tại cửa đông Gia Hưng, người này là chưởng môn của Du Long đao, đây cũng là kẻ giàu có, nhưng lại có tiếng trọng nghĩa khinh tài." Lệ Thắng Nam nói: "Vậy đêm nay chúng ta phải đến nhà họ Vân thăm dò." Hai người Kim, Lệ tìm một căn khách sạn, ăn cơm tối xong cả hai ngồi xếp bằng tịnh tọa, đến canh hai thì Lệ Thắng Nam mặt tươi cười nói:

"Tâm pháp nội công chính tông của phái Thiên Sơn quả nhiên kỳ diệu, so với những thứ trong bí kíp võ công của Kiều tổ sư là một chính một phản, đêm qua muội không ngủ, giờ đây chỉ ngồi xếp bằng đả tọa một lúc thì tinh thần đã khỏe lại." Kim Thế Di nói: "Đã đến lúc chúng ta lên đường." Lệ Thắng Nam mở cửa sổ, hai người chui ra, Kim Thế Di chợt nói: "Ôi chao, suýt nữa huynh quên trả tiền phòng." Rồi lấy ra một nén bạc ném vào bên trong, rồi mới cùng Lệ Thắng Nam phóng lên mái nhà.

Nhà họ Vân nằm ở phía đông thành, cách nội thành không quá mấy dặm, chỉ trong chốc lát hai người đã tới nơi. Nhưng bên trong phòng ốc rất nhiều, trong lúc gấp gáp họ không biết Vân Trung Hiện đang ở đâu. Kim Thế Di đang định tìm nơi có ánh đèn xem thử, chợt nghe có tiếng khóc và tiếng roi đánh, chàng thầm nhủ: "Vân Trung Hiện nổi danh tốt bụng, lẽ nào cũng đánh đập kẻ ăn người ở như bọn tài chủ khác?" hai người phóng tới một căn phòng nhỏ, chỉ thấy có một người đàn bà to béo đang cầm roi da đánh vun vút, mắng một nàng thiếu nữ: "Lão gia thương xót mẹ ngươi chết không có quan tài cho nên mới bỏ mười lạng bạc cho cha ngươi, nếu chẳng phải lão gia vì hành thiện thì đã chẳng cần ngươi. Đêm nay lão gia chỉ muốn ngươi hầu hạ mà ngươi lại khóc kể om sòm." Thiếu nữ ấy quỳ xuống nói: "Lão ma ma, cầu xin người hãy nói một tiếng cho tôi, từ nhỏ tôi đã được hứa gả cho người khác." Người đàn bà lại đánh xuống một roi, mắng: "Ngươi quả thật không biết trời cao đất dày, lão gia đã mua ngươi, ngươi đã là người của lão gia, mặc ngươi có hứa gả cho ai hay chưa !"

Kim Thế Di nổi giận, thầm nhủ: "Té ra Vân Trung Hiện bỏ ra mười lạng bạc để mua khuê nữ hoàng hoa về hầu hạ cho mình." Chợt nghe ối chao một tiếng, đầu lưỡi của mụ ác phụ thè ra rồi đổ sầm xuống, té ra Lệ Thắng Nam đã vung một cây thấu cốt đinh vào cổ họng của mụ ta.

Hai người Kim, Lệ đẩy cửa bước vào, nàng thiếu nữ hoảng sợ run rẩy, nói chẳng ra lời, Lệ Thắng Nam nói: "Đừng sợ, cô nương đang sống ở đâu, lát nữa tôi sẽ đưa cô nương về." Thiếu nữ ấy đập đầu mấy cái rồi mới nói ra nơi mình ở.

Lệ Thắng Nam quay đầu lại cười: "Coi như đêm nay m


Polaroid