Polaroid
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3213213

Bình chọn: 9.00/10/1321 lượt.

nh khắc nguy ngập, nàng lia thanh kiếm chặt gãy cây Thiên Sơn thần mãng ấy. Nhưng dù như thế nàng vẫn bị một nguồn lực đạo cương mãnh đánh bật bay lên, rồi nàng lại lộn hai vòng trên không trung mới có thể hóa giải được lực tác động vào người.

Lệ Thắng Nam hoảng sợ đến nỗi hồn bay phách tán, Đường Hiểu Lan cũng thầm thất kinh, Lệ Thắng Nam chỉ nhờ cây kiếm mà chặt gãy Thiên Sơn thần mãng của ông ta, còn Kim Thế Di thì dùng Đàn chỉ thần công búng hai cây thần mãng! Kim Thế Di vì né tránh Đường Hiểu Lan cho nên sau khi xuất hiện thì chỉ dùng những võ công học được trong bí kíp của Kiều Bắc Minh, chàng chẳng hề lộ một chút công phu của bổn môn, dù Đường Hiểu Lan kiến thức sâu rộng nhưng lúc này cũng chẳng biết chàng là ai.

Phùng Anh đã bắt được Thích Đạo An và Qui Tàng Tử, bà ta toan đuổi theo nhưng Đường Hiểu Lan đã ngăn lại, nói: "Té ra là hai gã này. Chúng ta cứ hỏi bọn chúng. Võ công của tên lúc nãy chẳng kém gì chúng ta, lúc này đuổi theo chỉ e chẳng kịp nữa." Đường Hiểu Lan cứ tưởng rằng Thích Đạo An, Qui Tàng Tử cùng một phe với Kim Thế Di, nào ngờ hoàn toàn đã sai. Ngay lúc này, chợt nghe tiếng bước chân từ xa vọng tới, Đường Kinh Thiên cầm cây Du long kiếm định bước ra chặn kẻ địch, Đường Hiểu Lan đã ngăn: "Khoan đã, hình như là người bổn phái!" thế rồi dùng công phu Truyền âm nhập mật của bổn môn hú dài một tiếng, chỉ trong khoảnh khắc quả nhiên đã nghe Lý Tâm Mai và Chung Triển kêu: "Sư phụ!" "Dượng", té ra hai người này đã nghe tiếng xé gió của Thiên Sơn thần mãng nên chạy tới.

Lại nói Kim Thế Di kéo Lệ Thắng Nam chạy được mấy dặm, nghe ở phía sau không có người đuổi theo thì Lệ Thắng Nam mới yên dạ chậm bước. Ngay lúc này, chợt nghe Kim Thế Di bật cười, Lệ Thắng Nam trách: "Muội vừa gặp nguy, Du long kiếm đã bị người ta lấy lại, còn huynh thì cười!" Kim Thế Di nói: "Muội hãy nhìn lại mình." Lúc này trời còn sớm, bên đường có dòng suối nhỏ, Lệ Thắng Nam soi mình xuống dòng suối, nàng kêu ối chao một tiếng rồi lấy tay vuốt tóc mình lại, nghiến răng nói: "Hay lắm, rồi sẽ có một ngày ta sẽ cắt đầu Đường Hiểu Lan nhà ngươi ?" số là khi Lệ Thắng Nam dùng Tài vân kiếm chống đỡ Thiên Sơn thần mãng, vì dùng lực quá mạnh, tuy Thiên Sơn thần mãng đã bị chặt gãy, nhưng khi rút kiếm về thì nàng đã bị cắt quá nửa tóc trên đầu, trở nên nam chẳng giống như nam, nữ chẳng giống nữ. Lúc nãy vì đang chạy gấp nên nàng và Kim Thế Di không nhận ra.

Kim Thế Di nói: "Là bảo kiếm của muội đã tự cắt, sao muội lại trách Đường Hiểu Lan? Theo huynh thấy, Đường Kinh Thiên lấy lại Du long kiếm cũng là chuyện tốt, nếu cha mẹ của y ra mặt, muội chạy làm sao thoát?" Lệ Thắng Nam nói: "Chả lẽ muội sợ vợ chồng Đường Hiểu Lan? Hừ, muội thấy huynh chỉ vì Lý Tâm Mai, dù Đường Hiểu Lan có muốn giết muội, huynh cũng không chịu ra mặt!" Kim Thế Di mỉm cười: "Muội nghĩ huynh như thế sao?" Lệ Thắng Nam chỉ vì giận nên mới nói thế, nhưng lúc này thì hối hận. Lúc nãy nàng vừa mới bị Phùng Anh chế phục, nếu Kim Thế Di không ra tay thì nàng làm sao thoát khỏi bà ta.

Kim Thế Di nghiêm mặt nói: "Nếu muội cứ làm càn nữa, huynh sẽ mặc kệ. Huynh không muốn muội đối đầu với phái Thiên Sơn, vả lại huynh cũng không phải là đối thủ của Đường Hiểu Lan." Rồi chàng đưa hai ngón tay ra cho nàng xem, hai đầu ngón tay đã bầm đen, đó là lúc nãy chàng dùng công phu Đàn chỉ thần công búng vào hai cây Thiên Sơn thần mãng cho nên mới bị thương. Lệ Thắng Nam nói: "Được, chúng ta gác chuyện phái Thiên Sơn sang một bên, giết Mạnh Thần Thông xong sẽ tính tiếp, lúc đó dù muội có đối đầu với Đường Hiểu Lan cũng không cần huynh giúp, huynh có yên tâm chưa? Huynh có đau không?" nàng vừa nói vừa bôi thuốc cho Kim Thế Di, rồi lại thổi nhẹ lên ngón tay của chàng, bộ dạng nàng rất dịu dàng khiến Kim Thế Di dù muốn trách cũng không mở miệng được. Lệ Thắng Nam lấy cái khăn bằng tơ, buộc tóc lại.

Hai người tiếp tục lên đường, đến tối thì đến một ngôi thành lớn, Lệ Thắng Nam nói: "Đây là đâu?" Kim Thế Di nói: "Đây là huyện thành Định Hưng, cách Bắc Kinh còn ba bốn ngày đường." Đang nói thì chợt nghe tiếng ngựa lộc cộc vang lên, có hai thớt ngựa ở phía sau phóng tới.

Trên lưng ngựa là một ông già, thuật cỡi ngựa của ông già này rất giỏi, chỉ nghe tiếng roi ngựa vang lên, hai thớt ngựa đã lướt qua bên mình Kim Thế Di! Kim Thế Di chợt khựng lại, Lệ Thắng Nam nói: "Thế Di, huynh có nhận ra hai người này không?"

Kim Thế Di nói: "Đừng lên tiếng, hãy nghe họ nói chuyện!" hai thớt ngựa đã phóng ra đến mười mấy trượng, nhưng hai người Kim, Lệ rất thính tai, nghe câu được câu mất, một người nói: "Đêm nay chúng ta sẽ ở lại Định Hưng." Một người nói: "Còn Vân đại ca ở trong thành nữa! Đêm nay chúng ta đi thêm một đoạn để đến thăm y."

Người kia cười ha hả: "Đúng thế, Vân nhị ca cũng giống như chúng ta, cũng đã nhận được..." nhưng lúc này thì không nghe được họ nói gì nữa. Lệ Thắng Nam nói:

"Những lời này có nghĩa gì? Chắc là hai lão già nghèo tiếc tiền không muốn ở khách sạn, nhớ đến một người bằng hữu ở đây cho nên đến nhà y tá túc." Kim Thế Di nói:"Muội đã quá coi thường