phi tụ mà chẳng thể đoạt được bảo kiếm của Lệ Thắng Nam thì không khỏi bất ngờ. Lòng thầm nhủ: "Mình chưa xuống núi không đầy mười năm mà trên giang hồ lại có nhiều nhân vật lợi hại như thế, đúng là hậu sinh khả úy." Rồi bà ta không dám khinh địch, tiện tay bẻ một cây liễu, đánh soạt một tiếng vào cổ tay của Lệ Thắng Nam! Lúc này Lệ Thắng Nam mới biết bà ta là Phùng Anh, trong lòng tuy sợ nhưng vẫn cậy mình có hai thanh bảo kiếm, thầm nhủ: "Hai vợ chồng họ cùng nổi danh như nhau. Đường Hiểu Lan ngại thân phận nên chắc không liên thủ với vợ tấn công mình, mình có hai cây bảo kiếm trong tay, không tin chẳng địch nổi cành liễu của bà ta." Nào ngờ từ nhỏ Phùng Anh đã được chân truyền của Thiên Sơn nữ hiệp, nay đã gần sáu mươi tuổi, công lực đã đến mức lư hỏa thuần thanh, tuy chỉ cầm một cành liễu nhưng đã hơn bất cứ loại binh khí nào.
Lệ Thắng Nam tay trái giơ ngang kiếm hộ thân, tay phải lia cây Tài vân kiếm trong không trung, chém vào cành liễu, chỉ nghe soạt một tiếng, mu bàn tay của Lệ Thắng Nam đã trúng một roi, nhưng nàng chỉ chém rụng được hai chiếc lá trên cành cây liễu. Phùng Anh cũng giật mình, chiêu này của bà ta vốn là đánh vào hổ khẩu của Lệ Thắng Nam buộc nàng phải buông kiếm, nhưng lại đánh trúng vào mu bàn tay, vả lại đã đánh liền ba chiêu mà Lệ Thắng Nam đều tránh được. Số là Lệ Thắng Nam vừa cảm thấy không ổn thì lập tức sử dụng Thiên la bộ pháp, cho nên Phùng Anh cũng chẳng làm gì được nàng.
Phùng Anh thầm nhủ: "Chả trách nào mà ả này đoạt được bảo kiếm của Kinh Thiên, võ công quả nhiên hơi quái dị, cả mình cũng không nhận ra lộ số của ả. Xem ra phải đánh trên mười chiêu mới được." Lệ Thắng Nam vừa đánh thanh kiếm ra chợt cảm thấy ở đầu kiếm tựa như có một luồng lực đạo ngược lại dẫn ra ngoài, cây Du long kiếm suýt nữa rơi khỏi tay, Lệ Thắng Nam cả kinh vội vàng lia cây Tài vân kiếm chém vào cành liễu, hóa giải tình thế nguy hiểm cho Du long kiếm.
Chỉ thấy Phùng Anh múa cành liễu như con linh xà chỉ đông quét tây, phiêu hốt bất định, khiến Lệ Thắng Nam phải luống cuống không biết bà ta sẽ đánh từ hướng nào, cây bảo kiếm vừa bị cành liễu giáng vào thì Lệ Thắng Nam bất đồ lạnh mình!
Té ra Phùng Anh đang thi triển tâm pháp nội công ảo diệu nhất, bà ta dùng tự quyết chữ niêm (dán) để đoạt bảo kiếm của Lệ Thắng Nam, nhành liễu cứ đảo theo mũi kiếm của Lệ Thắng Nam, vừa có cơ hội thì lại phất lên lưng kiếm, may mà Lệ Thắng Nam có hai thanh bảo kiếm, cây kiếm bên trái gặp nguy thì cây kiếm bên phải đến cứu, cây kiếm bên phải gặp nguy thì cây kiếm bên trái đến cứu, nếu chỉ có một thanh kiếm thì đã sớm bị bà ta đoạt, đánh được mấy mươi chiêu thì Lệ Thắng Nam đổ mồ hôi ròng ròng, chỉ còn có thể chống đỡ chứ chẳng phản đòn được. Nhành liễu của Phùng Anh không ngừng đánh vòng tròn, vòng tròn càng lúc càng thu nhỏ, chỉ trong chốc lát Lệ Thắng Nam cảm thấy không thể thi triển được hai cây kiếm nữa, toàn thân bị cành liễu bao vây.
Lại nói khi Kim Thế Di đến nơi thì thấy Lệ Thắng Nam đang khổ đấu với Phùng Anh, còn Đường Hiểu Lan thì đứng trên sườn đồi, chàng thất kinh. May mà khinh công của chàng cực kỳ cao cường, tương đương với vợ chồng Đường Hiểu Lan, chàng vừa thấy hai người thì lập tức nấp vào chỗ khuất; còn Đường Hiểu Lan thì cũng đang chú ý đến cuộc đấu, cho nên vẫn không phát giác ra Kim Thế Di.
Kim Thế Di thầm kêu khổ, nhủ rằng: "Nếu mình muốn cứu nàng thoát hiểm. cố gắng vẫn có thể làm được, nhưng như thế thì khó thoát khỏi tai mắt của bọn họ. Nếu muốn ngầm giúp đỡ thì không thể được, làm thế nào đây?" chàng vừa nghĩ thì chợt nghe cách đó mấy trượng tựa như có tiếng loạt soạt, Kim Thế Di nhìn kỹ thì thấy có hai người đang ẩn thân trong bụi cỏ, chỉ lộ ra một nửa bên mông, Kim Thế Di nhìn kỹ, vì hai người này có thân hình đặc biệt, cuối cùng chàng đã nhận ra đó là Qui Tàng Tử và Thích Đạo An.
Hai người này trị thưu ở một sơn động gần đấy, lúc này thương thế đã giảm quá nửa, bọn chúng cũng nghe thấy tiếng chém giết nên ra đến đây, tưởng rằng hai người Chung, Lý bị bao vây, không ngờ lại phát hiện vợ chồng Đường Hiểu Lan. Hai người này trước đây đã suýt mất mạng trong tay Đường Hiểu Lan, vừa thấy vợ chồng họ thì hoảng hồn nên nấp vào bãi cỏ, không dám thở mạnh? Kim Thế Di đang nghĩ cách cứu Lệ Thắng Nam thì chợt nghe Đường Hiểu Lan quát: "Là ai lén lút nấp ở đó?" KimThế Di cả kinh, chỉ thấy vợ chồng Đường Kinh Thiên đã phóng tôi chỗ Qui Tàng Tử và Thích Đạo An, té ra hai người này tuy nín thở nhưng khi nghĩ đến trận chiến năm xưa với Đường Hiểu Lan thì không khỏi run cầm cập, cũng ngay lúc này Phùng Anh cũng quát: "Sao còn chưa buông kiếm?" rồi cành liễu đánh một vòng, quấn lấy chuôi kiếm Du long. Lệ Thắng Nam làm sao chịu nổi, chợt cảm thấy đau nhói tim, hổ khẩu rách toạc, cây Du long kiếm trên tay trái đã bị Phùng Anh giật mất.
Khi Đường Kinh Thiên sắp tới nơi, Kim Thế Di chợt nảy ra một ý, chàng phóng vọt người lên, khoảng cách giữa chàng với hai người kia chỉ có mấy bước, chàng vừa vọt thì đã tới, nhanh như điện chớp giở Thích Đạo An dậy, tay trái nắm xương tỳ bà của y, tay phải lột