cây thanh cương kiếm vẽ ra một đóa kiếm hoa, tựa trái nhưng lại đánh phải, soạt một tiếng, đã đâm vào huyệt ngọc hoành dưới be sườn của Lệ Thắng Nam, cũng trong lúc này, cây bảo kiếm của Băng Xuyên thiên nữ cũng đã chém ngang tới, cả hai vợ chồng đều nhủ thầm: "Dù ả yêu nữ nhà ngươi võ công cao gấp mười lần nhưng cũng khó tránh khỏi chiêu này!" Nào ngờ Lệ Thắng Nam có mặc ngọc giáp trên người, chỉ nghe soạt một tiếng, cây kiếm của Đường Kinh Thiên đâm trúng nàng, nhưng chợt thấy tay nhẹ hẫng, té ra nhân lúc chàng không kịp thi kiếm biến chiêu, Lệ Thắng Nam đã dùng cây Du long kiếm bên tay trái gạt bảo kiếm của Băng Xuyên thiên nữ ra, tay phải dùng Tài vân kiếm chém gãy cây thanh cương kiếm của Đường Kinh Thiên.
Lệ Thắng Nam thoát khỏi vòng vây, cười rằng: "Đường thiếu chưởng môn, xin thứ, tôi không thể chiều theo?" Nào ngờ cười chưa dứt thì nghe một tiếng quát lạnh lẽo vang lên: "Đứng lại cho ta" tiếp theo là Đường Kinh Thiên kêu lớn: "Cha!" Lệ Thắng Nam cả kinh, khi ngẩng đầu nhìn lên thì thấy dưới trăng có hai người, người đàn bà tựa như Phùng Lâm, người đàn ông râu dài ba chòm, tướng mạo uy nghiêm trông khoảng năm sáu mươi tuổi, cả hai bên đang cách nhau khoảng nửa dặm, nhưng tiếng quát của ông ta thì to tựa chuông đồng, chấn động cả lỗ tai của Lệ Thắng Nam.
Đường Kinh Thiên kêu ông ta là cha, người đàn ông đương nhiên là chưởng môn của phái Thiên Sơn Đường Hiểu Lan. Số là lần này Đường Hiểu Lan không tham gia đại hội Mang Sơn, nhưng ông ta lại rất lo, bởi vậy không đợi Thống Thiền thượng nhân cho người đến mời thì đã cùng vợ xuống núi quay trở lại Trung Nguyên, nghĩ rằng chẳng may phía chính phái thất bại thì ông ta sẽ hẹn quyết chiến đơn đả độc đấu với Mạnh Thần Thông.
Vừa khéo đêm nay vợ chồng Đường Hiểu Lan tá túc ở một ngôi chùa trên núi, nửa đêm thanh vắng ông ta nghe tiếng Thiên Sơn thần mãng xé gió thì vội vàng chạy ra xem thì thấy Đường Kinh Thiên bại trận lại thấy có cây Du long kiếm trong tay Lệ Thắng Nam, dù Đường Hiểu Lan giỏi kìm nén đến mức nào cũng không khỏi đùng đùng cả giận. Lệ Thắng Nam chỉ mới luyện được nửa bộ bí kíp võ công, vả lại vẫn còn chưa đại thành, biết rằng đó là Đường Hiểu Lan thì làm sao dám chống cự! Nàng cậy mình khinh công cao siêu, Đường Hiểu Lan quát nàng đứng lại thì nàng chạy càng nhanh hơn. Ông ta nhíu mày nói: "Anh muội, muội hãy bắt ả yêu nữ lại, hỏi tại sao đoạt bảo kiếm trấn sơn của chúng ta, có mối thù thâm thù đại hận gì với phái Thiên Sơn?" Đường Hiểu Lan tuy cả giận nhưng ông ta là một chưởng môn, và lại là một người đàn ông thì làm sao có thế đích thân bắt một thiếu nữ cho nên chỉ đành bảo vợ mình ra tay.
Phùng Anh mỉm cười nói: "Đại ca đừng nổi giận, ả này có thể đoạt bảo kiếmtrong tay Kinh Thiên, võ công cũng đã hiếm có, muội bắt ả lại thì huynh cứ hỏi nhưng đừng làm khó ả". Lệ Thắng Nam đang chạy nhanh như gió thì chợt nghe có tiếng gió lướt lên, đột nhiên có một bóng trắng lướt qua người mình, khi nhìn kỹ lại thì Phùng Anh đã chặn đầu nàng. Lệ Thắng Nam không lạnh mà run, thầm nhủ: "Nếu bà ta bất ngờ đâm một kiếm ở sau lưng, mình đâu còn mạng?" nhưng nàng đã tưởng Phùng Anh là Phùng Lâm, lại nghĩ rằng: "Khinh công của Phùng Lâm tuy hơn mình, nhưng bản lĩnh chân thực chưa chắc hơn mình được bao nhiêu, mình có hai thanh bảo kiếm trong tay, tốt xấu gì cũng phải thử một phen còn hơn là để họ bắt!" Phùng Anh cười:
"Tiểu cô nương, đừng chạy nữa, trả Du long kiếm lại cho ta, hãy quay lại trò chuyện với bọn ta một lúc, chỉ cần ngươi nói rõ thì bọn ta sẽ không làm khó ngươi". Lệ Thắng Nam nói: "Được, trả bảo kiếm lại cho bà!" đột nhiên đánh ra một chiêu Bạch hồng quán nhật, cây Du long kiếm đâm thẳng vào ngực Phùng Anh, nàng còn sợ khinh công của đối phương quá giỏi, một kiếm đâm không trúng, cây Tài vân kiếm ở tay bên phải cũng đánh ra một chiêu Phong quyện lạc hoa, chém vào hai chân của Phùng Anh, nếu Phùng Anh thi triển Công phu tay không đoạt binh khí thì chắc chắn phải chồm người về phía trước, ngực sẽ bị cây Du long kiếm đâm qua; nếu bà thi triển khinh công thì phải vọt người lên, lúc đó hai chân cũng bị chém đứt. Lệ Thắng Nam xuất kiếm như điện, tưởng rằng Phùng Anh khó thoát chết, ít nhất cũng phải bị thương, nào ngờ nàng nghĩ chưa dứt thì trước mắt chợt có một bóng trắng, không biết hai thanh kiếm đã bị thử gì giữ chặt, một luồng lực đạo trong nhu có cương tựa như đang kéo cổ tay nàng, khiến cho hổ khẩu của nàng đau nhói. Lệ Thắng Nam kinh hoảng, vội vàng lia hai thanh kiếm, thi triển thân pháp Kê tử phiên thân, lộn ngược ra sau ba trượng, chỉ nghe hai tiếng soạt soạt vang lên, hai mảnh vải trắng trên không trung bay xuống, lúc đó Lệ Thắng Nam mới biết Phùng Anh vừa mới phất ống tay áo giữ chặt bảo kiếm của nàng.
Phùng Anh nhíu mày nói: "Tuổi còn nhỏ mà lại hiểm trá như thế, nếu không phải là ta, chỉ e đã bị ngươi đâm thủng hai lỗ trên người". Đường Kinh Thiên kêu lên:
"Mẹ, ả yêu nữ này ác độc vô cùng, mẹ đừng khách sáo với ả!" Phùng Anh tuy không bị thương nhưng với nội công mấy mươi năm của bà ta, thi triển công phu tuyệt đỉnh Lưu vân