Polly po-cket
Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Vân Hải Ngọc Cung Duyên

Tác giả: Lương Vũ Sinh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3213154

Bình chọn: 10.00/10/1315 lượt.

uội đã làm chuyện hiệp nghĩa." Kim Thế Di nói: "Có người đến." Bên ngoài có người kêu: "Ngụy ma ma, Ngụy ma ma!" Lệ Thắng Nam bóp mũi, giả giọng của mụ ác phụ lúc nãy: "Chuyện gì thế?" người kia nói: "Đêm nay lão gia có khách, không cần Hỷ Liên hầu hạ. Bà đừng đánh ả nữa." Lệ Thắng Nam đợi y bước vào cửa thì tóm lấy y, cười nói: "Bụng dạ của ngươi cũng không xấu lắm." Người ấy bị nàng tóm lấy đau đến tận xương tủy, vội vàng kêu: "Nữ đại vương tha mạng." Lệ Thắng Nam cười rằng: "Tha cũng được, chủ nhân của người đang ở đâu?" tên gia đinh run bần bật nói: "Ở Trầm Hương các." Lệ Thắng Nam quát: "Hồ đồ, ai mà biết Trầm Hương các ở đâu?" tên gia đinh nói: "Ở... ở hướng tây, có một cái hồ, bên cạnh hồ có một căn gác, căn gác đó là..." nói chưa dứt thì đã đổ sầm xuống đất, té ra Lệ Thắng Nam vừa nghe nói đến đây thì đã điểm huyệt đạo của y. Lệ Thắng Nam nói: "Cô nương cứ ngồi im ở đây, đợi tôi thu thập xong Vân lão tặc thì sẽ đưa cô nương trở về." An ủi xong nàng thiếu nữ thì cùng Kim Thế Di đến Trầm Hương các.

Kim Thế Di cười nói: "Huynh vốn chỉ muốn đến thăm dò, giờ đây cùng muội làm hiệp khách. Thắng Nam, muội có mang theo kê minh ngũ cổ phản hồn hương không?" Lệ Thắng Nam cười nói: "Đúng, nhà họ Vân đông người, chúng ta tuy không sợ nhưng hễ động thủ thì bọn người này sẽ quấy nhiễu, muội sẽ đi đánh thuốc mê người nhà của y, còn huynh thì bắt ba lão già này." Hai người chia nhau hành sự, chỉ trong chốc lát Kim Thế Di đã đến Trầm Hương các, chàng phóng vọt lên mái nhà nhìn xuống bên dưới.

Ba người này tuy là võ lâm cao thủ nhưng khinh công của Kim Thế Di trác tuyệt, bọn họ chẳng thể phát hiện được gì.

Chỉ thấy trong gác có bốn người, ba lão già ngồi ở chiếc bàn bên cạnh cửa sổ, phía trước là một bình trà thơm, ánh trăng rọi xuống hồ sen, sen trắng đưa hương, cảnh vật rất thanh nhã. Kim Thế Di thầm cười: "Vân lão tặc thật biết hưởng thụ." Có một hán tử đứng bên cạnh Vân Trung Hiện, trông bộ dạng y có lẽ là quản gia, vừa bước vào không lâu, bẩm rằng: "Lần này được huyện thái gia sai nha dịch giúp đỡ, đã thu được nợ, Đồng Thiện Đường trong huyện mời sư phụ quyên một chút tiền." Quản gia này cũng là đồ đệ của y, sau khi y đếm tiền xong thì đến báo cáo. Vân Trung Hiện nhấp một ngụm trà, cười nói: "Chuyện này phải nên làm, chỉ quyên năm trăm lượng mà thôi. Ngày mai ngươi cứ đem đi, bảo bọn chúng lấy danh nghĩa của ta phát cho người nghèo, ngươi phải kiểm soát cho ta đừng để bọn chúng táy máy." Liễu Tam Xuân cười ha hả: "Vân nhị ca đúng là người nhân hậu." Vạn Ửng Đang nói: "Vân nhị ca nhờ huyện thái gia thúc nợ, con nợ không thể oán trách ông ta. Ông ta chỉ bỏ ra một số tiền nhỏ thì đã có nhiều người cảm kích. Liễu đại ca, tôi thấy huynh phải học hỏi theo." Vân Trung Hiện cười ha hả: "Hai người nói như thế ta cứ tưởng là đã dùng tiền mua danh dự, giả mạo làm thiện." Vạn Ứng Đang vội vàng nói: "Vân huynh đừng đa tâm, tôi đang bội phục Vân huynh, nghe nói những kẻ tự xưng hiệp nghĩa cũng coi Vân huynh là đồng đạo, hà hà." Vân Trung Hiện vuốt râu cười: "Đôi bên đều biết nhau, có gì đáng cười? Nói thực, nếu chẳng phải ta qua lại với đám người ấy, có lẽ Tư Không đại nhân cũng không mời ta." Liễu Tam Xuân nói: "Té ra Vạn huynh cũng nhận được thiệp mời, chừng nào thì lên đường?" Vân Trung Hiện tiếp lời: "Ta đang muốn hỏi hai vị, hai vị thấy có nên đi hay không?" Liễu Tam Xuân nói: "Sao lại không đi?" Vân Trung Hiện nói: "Chúng ta đều là những người có gia sản, nếu đi tới đắc tội anh hùng hào kiệt trên giang hồ, nhưng nếu không đi thì có lỗi với Tư Không đại nhân, e rằng sẽ rước họa. Tiến thoái lưỡng nan, biết làm thế nào đây?" Vạn Ứng Đang cười ha hả: "E rằng lần này Vân huynh đã quá cẩn thận, sau này coi chừng hối hận không kịp!" Vân Trung Hiện nói: "Vậy mong Vạn huynh chỉ giáo!" Vạn ứng Đang nói: "Lần này hoàng thượng hạ quyết tâm bắt tất cả những anh hùng hào kiệt dám chống lại triều đình, Tư Không đại nhân mời chúng ta vào kinh chính là muốn chúng ta giúp sức..." Vân Trung Hiện không để y nói xong thì đã cướp lời: "Không giấu gì hai lão ca, tôi đã bỏ tập võ nhiều năm nay?" Vạn ứng Đang nói: "Vân nhị ca cần gì phải khiêm tốn, ai cũng biết Du long đao của đại ca là nhất tuyệt trong võ lâm.

Hơn nữa, đại nội cao thủ nhiều như mây, cũng chưa chắc cần mấy lão già chúng ta liều mạng. Có lẽ cũng như huynh nói, vì chúng ta ít nhiều cũng biết những nhân vật tự xưng chính phái cho nên Tư Không đại nhân mới mời chúng ta để khỏi có người lôi kéo. Nếu chúng ta không đi thì Tư Không đại nhân sẽ nghi ngờ." Vân Trung Hiện nói: "Tin tức của hai vị mau mắn thật, lần này huynh thấy Tây Môn Mục Dã có thể quét sạch được các môn phái hay không?" Vạn ứng Đang nói: "Tây Môn Mục Dã xuống núi rất bí mật, Vân huynh đã biết có thể nói tin tức cũng rất mau lẹ. Nhưng có một việc Vân huynh còn chưa biết, nửa tháng trước Tây Môn Mục Dã nhân lúc các phái tụ tập ở Mang Sơn đã tấn công các danh môn chính phái, số bị tử thương và bắt sống không thể tính xuể, chính vì tôi và Liễu đại ca biết tin này cho nên mới vội vàng lên kinh." Liễu Tam Xuân nói: