đợi được, sốt ruột giục:
- Đánh lẹ đi mày! Đánh bài chứ có cái éo gì mà lâu thế! Cược có vài chai nước chứ nhiều nhặn gì mà suy với chả nghĩ!!!
Mạnh Hùng đốp lại:
- Hừ, cái gì cũng phải từ từ chứ! Làm gì mà mày phải sồn sồn lên thế!
Hữu Toàn và Việt Tiến nhân lúc hai thằng cãi nhau rít một hơi thuốc rồi nhấp ngụm nước cho nó có lời. Mạnh Hùng hơi bực bội, miệng lẩm bẩm:
- Điên thật, bộ bài gì khúc cuối nhớp thế này, đánh đấm nhọ gì nổi.. Được rồi, sảnh ba bốn năm.
Hữu Toàn khoát tay nói:
- Tới luôn đi mày!
Quốc Việt nói:
- Á à, thích nói nhiều à? Cho chú Đầm Già Xì Cơ này!
- Á, thằng này máu quá nhỉ! Qua, để xem mày nhảy cao tới đâu!
Việt Tiến cũng cho qua. Quốc Việt cười cười, xòe tiếp ba lá:
- Hờ hờ, hàng độc đây mấy chú! Sam bảy, bắt đi mấy chú! Không là anh về đấy!
- Tới!
Tiến và Hùng đồng thanh nói. Toàn cười khèng khẹc, đập ba lá xuống bàn:
- Chú mừng sớm quá! Anh còn ba lá mười đấy!
- Oắt đờ hợi??? Mày ngon! Tiếp, còn cái gì tung ra hết đi!
Toàn lại đập ba lá:
- Hé hé, đây mới là hàng cực độc nè mấy cu! Mười Bồi Đầm, đẻ ra mà bắt, hé hé hé...
- Hừ, để nó về nhất, thôi về đi!
- Cạch ba, về! Hé hé, bài thế mà cũng về nhất! Làm ly nước miễn phí cho nó ngọt giọng nào!
Tiến ngồi bên lẩm bẩm đầy bực tức, cậu ta rút bài ném ra một lá:
- Đệt! Thế mà cũng không cho hưởng sái! Ép tao trả tiền nước à? Năm!
- Nhảy Heo để chạy!
Việt đánh lá heo bích. Hùng nói:
- Vẫn ngoan cố nhảy Heo cơ đấy? Ta Heo Chuồn, xin suất về nhì nhá!
Trong khi cậu ta sung sướng cười lớn, định rút cả sấp bài đánh luôn thì bỗng nhiên Tiến cười đầy khoái trá, đập bốn lá:
- Ấy ấy, chờ đã chờ đã! Ém mãi hàng này! Thuốc diệt chuột đây, tứ quý sáu mần thịt con heo! Há há há, về cây tám, ba điểm cộng hai điểm về nhì là năm điểm! Đĩa này ăn ngon thật, há há há.
Mặt Hùng tái mét, vói tay kiểm tra bài, chả biết thằng này có ăn gian không mà kinh thế. Quốc Việt cười hô hố:
- Cho mày chết, cái tội không cho tao chạy tiếp, thôi tao hưởng sái cái này.
- Này Hùng! Sao giờ này mày vẫn còn ngồi đây đánh bài?!
Giữa lúc ván bài đang dang dở thì một cậu sinh viên không biết từ đâu chạy xe máy đến bàn nước của nhóm Quốc Việt và gọi Mạnh Hùng. Hùng ngẩng đầu lên hỏi:
- Ủa Vinh, mày đến đây làm gì?
Cậu bạn tên Vinh nhăn mặt:
- Đã nói hôm nay mấy đứa đi ăn mừng sinh nhật tao mà? Mày còn kêu tao nhớ qua đón mà lại quên à?
Hùng vỗ trán sực nhớ lại, cậu gật đầu:
- Ừ nhỉ, tao quên mất, tao đi ngay đây.
Rồi quay sang bảo nhóm Quốc Việt:
- Giờ tao có việc phải đi nên không chơi tiếp được, xin lỗi bọn mày nhá!
Ván bài đang đi đến hồi kết với phần thua nghiêng hẳn về Hùng, cậu ta thuận nước đẩy thuyền, dập bài làm ba đứa kia kêu réo liên hồi, bảo cậu ta chơi xấu, biết mình thua nên kiếm cớ bỏ ngang. Hùng cười hề hề khoác vai Quốc Việt bảo:
- Thôi, anh em bỏ quá cho nhau chút thì có mất gì đâu!
Quốc Việt hừ một tiếng, ra vẻ không thèm so đo mấy chuyện này, anh nói:
- Hừ, tạm tha cho mày, đi đi!
Mạnh Hùng nghe thế thì cười tí tởn vì thoát nạn, Vinh - bạn cậu ta thấy vậy liền bắt chuyện với anh:
- Mấy bạn đi cùng cho vui!
- Sao thế được? Tụi này có quen biết gì đâu mà tới!
- Được chứ! Trước lạ sau quen mà. Hôm nay cũng chỉ có vài người bạn của tao thôi. Tao cũng dặn chúng nó rủ thêm bạn bè nữa cho đông vui mà.
Quốc Việt kéo Hùng lại thì thầm:
- Nhóm mình chỉ có mày quen nó, bọn ta đi có tiện không?
Mạnh Hùng đáp lại:
- Có gì mà không tiện chứ, đều là bạn nhau cả mà!
- Hùng nói đúng đấy! Đều là bạn bè, có gì mà ngại, đi chung cho vui.
Hai người nói chuyện rất khẽ thế mà Vinh vẫn nghe được. Cậu ta đã nhiệt tình mở miệng mời thì mình cũng chẳng làm khách nữa, Việt gật đầu:
- Bạn ấy đã có lời thì bọn mình cũng đừng khách khí nữa! Đi thôi!
Thế là năm thằng kéo nhau ra quán nhậu gần đó. Cả bọn chọn đúng giờ vàng nên quán rất đông khách, khi nhóm anh đến, chỉ còn ba bàn ở sát tường. Vinh hô:
- Cô ơi, cho một két bia Larue với đĩa đậu khuôn chiên!
- Còn gọi thêm món gì nữa không?
- Tạm thời thế đã!
Ngay sau khi nhóm anh vừa ổn định chỗ thì một nhóm sáu bảy người đi vào, phần lớn trong bọn chúng nhuộm tóc đủ các màu. Vẻ ngoài của bọn chúng trông khá là dữ tợn, vừa đi vừa nói oang oang, liếc nhìn mọi người xung quanh bằng ánh mắt bất thiện, khách ở quán không ai bảo ai tự động cúi đầu xuống, không khí rộn rã ban đầu giảm hẳn. Chúng ngồi vào bàn gần với nhóm Quốc Việt, hét lớn gọi món rất xấc xược. Việt tò mò hỏi đứa bạn:
- Hùng, mày là dân bản địa, mày biết chúng nó là ai không?
Cậu ta lắc đầu đáp:
- Nhà tao cách trường năm sáu cây số sao biết được chứ!
- Ừ, cũng đúng!
Tiến bỗng nhắc nhở:
- Việt, mày đừng nhìn trực tiếp như thế! Không hay đâu, coi chừng chúng kiếm cớ gây sự đấy!
Việt xua xua tay:
- Mày cứ lo hão! Yên tâm, sẽ không có chuyện đó đâu!
Dù vậy anh vẫn xoay người lại bàn nhậu, bấy giờ phục vụ bàn bưng ra đĩa đậu khuôn được chiên vàng rộm, trông cực kỳ hấp dẫn, bên cạnh còn thêm bát mắm để chấm. Anh cầm cốc bia lên, mở màn:
- Trước lạ sau quen, nào, cùng nâng ly chúng mừng sinh nhật người bạn mới.
- Mà