pacman, rainbows, and roller s
Thế Giới Ngầm .

Thế Giới Ngầm .

Tác giả: Nguyễn sakura

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 325162

Bình chọn: 8.00/10/516 lượt.

người không thể ngờ một sinh viên năm nhất như Việt mà lại có thể biện luận được nhiều điều như thế. Rốt cuộc Đăng Khoa phải thừa nhận Việt giỏi:

- Chú em làm anh rất bất ngờ đấy. Tốt! Tối nay anh tạm tha cho em, nhưng mà chú em nên nhớ đừng tái phạm lần nữa.

Quốc Việt không biết nói gì ngoài câu xin lỗi, đúng là anh đã sai, phải chịu trách mắng là tất nhiên, chỉ có thể chấp nhận. Hằng ngồi im lặng, không hiểu lòng cô đang nghĩ gì Chỉ thấy cô liếc nhìn anh rồi lại nhìn ra xa, một ý nghĩ kỳ lạ bất chợt hiện lên trong đầu. Đúng lúc này Quốc Việt đột ngột đứng dậy nói:

- Giờ em có việc phải đi rồi, em xin đi trước, em rất xin lỗi vì đã không phải.

Khoa và Huyền gật đầu. Quốc Việt quay sang Hằng tiếp tục nói:

- Giờ mình phải đi rồi, Hằng ở đây chơi vui vẻ nhé.

Hằng buột miệng đáp:

- A, mình cũng đi luôn, chúng ta đi chung một đoạn cho vui.

Có người đẹp đi chung thì còn gì bằng, Việt đồng ý. Hằng cầm túi xách đứng dậy cùng anh ra khỏi công viên. Thật ra Việt đứng dậy là vì hai lý do, anh sợ ngồi đây thêm lâu nữa thì hai anh chị kia sẽ hỏi các vấn đề cao siêu hơn mà anh không biết thì chả biết để mặt mũi vào đâu. Còn lý do thứ hai quan trọng hơn, anh vừa có linh cảm kỳ lạ nên anh đứng dậy đi quan sát xung quanh. Đáng tiếc, cảm giác đấy biến mất ngay sau khi anh vừa rời đi. Anh khó hiểu: “Kỳ quái, sao nó biến mất rồi, thế là thế nào nhỉ? Có lẽ do mình đa nghi quá thôi”. Anh lúc lắc đầu, tự nhủ.

Nhưng linh cảm của anh đã đúng, quả thật, khi anh và Hằng vừa rời đi không lâu, một bóng người xuất hiện phía sau một cây cau cảnh ở gần ghế đá mà hai người đã ngồi trước đó. Tên đấy bấm điện thoại, nói:

- Anh Thiên, là em Trương đây, thằng Việt đã đi rồi, lần này chắc chắn hắn sẽ đi theo con đường đó.

Dứt lời, tên Trường cúp máy, ngồi lên xe máy rú ga chạy đi.

Hai người Quốc Việt đi được một đoạn thì Hằng hỏi:

- Bạn có việc phải đi à?

Quốc Việt lắc đầu cười cười:

- Có việc gì đâu, chỉ vì mình thấy ngồi đó hơi ngại nên mới lấy lý do như vậy thôi.

Rồi anh nói tiếp:

- Hằng cũng phải đi việc đúng không? Để mình chở bạn đi một đoạn nhé.

Hằng lắc đầu:

- Mình không có, vì mình thấy bạn đứng dậy nên cũng muốn đi theo.

Nói tới đây thì dừng lại, Hằng xấu hổ đỏ bừng mặt. Lời vừa rồi của cô có thể hiểu theo hiểu một nghĩa khác.

- Thật vậy à?

Quốc Việt vốn hơi đen tối đương nhiên sẽ liên tưởng lung tung. Anh bối rối vì suy diễn lệch lạc, rồi lại hí hửng bước đi, đúng là ăn phải quả dưa bở rất to. Nhìn theo bóng dáng của hai người, Thanh Huyền khẽ cười:

- Hai cô cậu này thật kỳ lạ, rõ ràng là người yêu, thế mà lại làm như lạ lắm không bằng.

Đăng Khoa lại quan sát Quốc Việt theo một chiều hướng khác, anh ta vuốt cằm nói:

- Anh nghĩ cậu nhóc này không hề đơn giản chút nào, hừm, rất có thể cậu ta đang có chủ ý với ...

- Thôi anh đừng nói nữa.

Thanh Huyền lập tức cắt ngang lời của Đăng Khoa, cô đưa tay ra véo hông anh ta một cái rõ đau rồi nói:

- Chỉ những người suốt ngày suy nghĩ bậy bạ như anh mới làm vậy. Cậu ta không phải người như anh nghĩ đâu.

Đăng Khoa vẻ mặt đau khổ, lấy tay xoa xoa chỗ bị đau, nói:

- Em đừng vội khẳng định, anh cá với em là không bao lâu sau thằng nhóc đó sẽ...

Đăng Khoa nói lấp lửng, cười hề hề, nháy nháy mắt với Thanh Huyền. Cô tất nhiên hiểu ý là gì, cô đỏ mặt, ngón tay lại nhắm đúng vào vị trí cũ xoáy một vòng khiến Đăng Khoa kêu rên oai oái. Thanh Huyền hứ một tiếng ra vẻ tức giận. Đăng Khoa vội ôm lấy cô dỗ dành. Anh ta lảng sang chuyện khác, một chuyện rất quan trọng:

- A, sao em lại giận anh vì chuyện của người khác thế. Hà hà, phải rồi, em đã bàn với mẹ em chuyện đó chưa?

Huyền bĩu môi đáp:

- Chiều nay em gọi về rồi nhưng không ai nghe máy, thôi để giờ em gọi luôn đây, không biết ở nhà có việc gì mà cả bà cũng vắng. Hứ, mà anh chưa xong với em đâu, cứ đợi đấy.

Thanh Huyền nghe vậy thì không đùa giỡn với Đăng Khoa nữa, cô lấy điện thoại ra bấm số gọi về nhà. Sau một hồi chờ máy, mẹ cô mới đi tới để nghe. Thanh Huyền bắt chuyện trước:

- Alo, dạ con Thanh Huyền đây mẹ.

Giọng mẹ của cô vang lên ở đầu bên kia:

- À Thanh Huyền đấy hả con? Dạo này khoẻ không con?

Huyền hỏi những câu mà người ta vẫn thường hỏi khi gọi điện thoại về gia đình:

- Dạ con vẫn khoẻ mẹ, cả nhà có gì không mẹ?

- Cả nhà vẫn bình thường thôi con.

- Nhà ăn cơm chưa ạ?

...

Huyền hỏi đến đứa em trai:

- Thế thằng Nam nó vẫn chơi chưa về hả mẹ?

Thanh Huyền quá hiểu thằng em trai này, cứ mỗi chiều đi học về là dông tuốt không chịu làm việc với gia đình gì cả. Bà nội và ba mẹ đã nhắc nhở nhiều lần, thậm chí mắng mỏ nhưng vẫn không sửa đổi tính nết. Mẹ cô trả lời rất vui vẻ:

- Nam hả? Nó lên phòng rồi, hôm nào chả như thế, cứ học về là tót đi chơi đến tối mịt mới về nhà. Nhưng mà buổi chiều hôm nay không hiểu sao thằng bé lại về sớm, có lẽ nó cũng đã biết lỗi rồi.

Thanh Huyền kinh ngạc hỏi:

- Thật sao ạ? Nhưng con không tin nó đã thay đổi đâu.

- Mẹ thì ngược lại với con. Nhưng mà con muốn gặp nó à?

- Dạ không có gì, con chỉ hỏi thăm thôi, con gọi về là có chuyện muốn nói với mẹ.

- À, ừ, con nói đi