XtGem Forum catalog
Thế Giới Ngầm .

Thế Giới Ngầm .

Tác giả: Nguyễn sakura

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 325631

Bình chọn: 8.00/10/563 lượt.

anh niên khá bảnh, tuổi chừng hai sáu hai bảy, đang đứng ở khu sách gần đó. Anh ta là Đăng Khoa, người yêu của cô gái. Anh ta hỏi cô:

- Vừa rồi em đã nói chuyện với ai thế? Trông có vẻ lạ mặt. Mới quen à?

Cô lắc đầu đáp:

- Đó là người trả túi xách lại cho em. Em đã từng kể anh nghe lúc trước đấy. Cậu ta tên là Quốc Việt.

Người thanh niên “ồ” lên một tiếng, hỏi:

- À ừ, anh nhớ rồi thế cậu ta đang là sinh viên phải không?

- Vâng, đang là sinh viên năm nhất.

Vẻ ngạc nhiên hiện trên khuôn mặt Đăng Khoa khi anh ta nghe cô gái nói. Anh ta vuốt vuốt cằm lún phún râu và nói:

- A, phải không đấy, khi nãy anh đi ngang qua cậu ta, thấy trên tay cậu ta cầm toàn sách nói về những vấn đề chuyên sâu của các ngành kinh tế. Cậu ta mới chỉ năm nhất, đọc những loại sách mà có thể hiểu được thì đúng là quá giỏi đấy.

Thanh Huyền trừng mắt lên nhìn anh ta vặn lại:

- Hừ, thế anh tưởng ngoài anh là giỏi ra thì không còn ai nữa hả?

Anh ta khẽ thở dài:

- Sao em nói anh như vậy chứ? Anh chỉ cảm thán thôi mà, lúc trước là Đại Nam, bây giờ đến lượt cậu sinh viên năm nhất này, đời sao không công bằng như vậy chứ.

Cô lấy tay nhéo hông anh một cái khiến anh kêu to:

- Á á á, em làm gì thế?!!

Véo đã đời rồi Huyền mới buông tay ra. Cô vẫn còn lườm Khoa một cái. Đăng Khoa kêu đau oai oái, anh ta xoa xoa phần da thịt bầm tím, miệng chống chế:

- Anh thuận miệng nói đùa thôi mà, em có cần mạnh tay như vậy không.

- Tất nhiên là phải mạnh tay, ai biểu anh nói xấu em trai của em chứ.

Hai người vừa đùa giỡn vừa đi ra khỏi nhà sách, đúng lúc Quốc Việt chạy xe đạp ngang qua mặt họ. Giờ Thanh Huyền và Đăng Khoa mới thấy rõ những quyển chuyên ngành quản trị kinh doanh mà cậu ta mượn là những loại sách gì. Hai người thầm lắc đầu lè lưỡi, đều có cùng câu hỏi: “Cậu nhóc đó mua chúng về học hay làm gì?”

Thật ra Việt cũng chỉ biết mấy cái cơ bản, còn vấn đề chuyên sâu tất nhiên bây giờ anh chưa thể hiểu được. Anh sẽ từ từ tìm hiểu chúng. Có điều cách mua của anh hơi khác người, khiến cho anh chị kia choáng váng.

Anh theo đường cũ quay trở về phòng trọ. Đang đi bỗng anh thấy có hai người quen quen đi ngược chiều phía trước, nhưng vì cách xa quá nên nhìn không rõ mặt. Anh nheo mắt quan sát kỹ thì nhận ra là nhóm bn Đình Hiếu và dường như chúng đang tiến tới chỗ anh.

Anh tuy rằng không sợ bọn chúng nhưng anh nghĩ dù sao cũng nên tránh gặp bọn chúng để khỏi phải vướng vào những rắc rối không đáng có. Vì thế, anh bèn chuyển sang đi đường khác. Nhưng ý định của anh đã không thành công. Khi anh chuẩn bị quay xe vào ngõ hẹp thì bọn chúng chạy nhanh tới đứng chắn trước mặt anh. Cả ba dàn hàng chắn đường Việt, tỏ rõ ý đồ muốn gây sự.

Đình Hiếu cười cười, theo sau là hai thằng bạn của hắn. Quốc Việt nhìn ánh mắt bất thiện của bọn chúng, hắn biết lần này không thể thoát khỏi phiền toái này rồi. Anh sức nhớ tới học phần phải thi của ngày mai, tức thì anh biết âm mưu của bọn chúng. Âm mưu một mũi tên trúng hai đích của chúng quả là rất hiểm độc. Một mũi dùng để dằn mặt anh và mũi còn lại là làm anh không thể đi thi được. Học phần đấy những bốn chỉ chứ ít ỏi gì. Chẳng qua, điều đó vẫn không đủ để uy hiếp được anh. Nếu chỉ như thế thì anh chả ngán gì. Trong lúc Việt chưa kịp nghĩ ra cách ứng phó bọn chúng thì Đình Hiếu cùng hai thằng đàn em đứng chắn trước anh. Hiếu cười cười, nói:

- Á à, chào Việt, trùng hợp quá, không ngờ là tao lại gặp mày ở đây.

Việt cười nhạt nói:

- Tao thì lại không nghĩ như vậy. Tao vốn không tin vào mấy kiểu trùng hợp ngẫu nhiên cho lắm.

Một lời nói thẳng luôn. Dĩ nhiên đâu thể có chuyện tình cờ rồi. Dù anh đã biết chúng tới với mục đích bất thiện, nhưng anh vẫn không muốn đụng độ với bọn chúng. Nếu có thể tránh xung đột với bọn chúng thì có lợi cho mình hơn. Anh liếc mắt nhìn sang ngã rẽ nhỏ bên cạnh tìm đường bỏ đi.

Đình Hiếu dễ dàng nhìn thấy được động tác đó của anh. Hắn ta nghĩ thầm: “Hừ, mày không tin thì kệ m* mày, đừng tưởng tao không biết mày đang nghĩ cái gì, muốn trốn bọn tao hả, còn khuya nhé.” Mặt ngoài hắn tỏ vẻ thân thiện, nói:

- Ấy, ông bạn, đừng đi vội thế, đi uống với bọn này mấy ly nước cái đã, chỉ mất chút thời gian thôi mà.

Việt biết hắn ta đang giả mèo khóc chuột nên anh châm chọc hắn ta mấy câu:

- Ô hay, kỳ lạ thật đấy, chẳng phải bọn mày thù tao lắm mà, sao bỗng dưng rủ tao đi uống café là thế nào?

Hiếu nhịn cơn, đáp:

- Chúng ta là bạn cùng lớp, bọn tao cũng không muốn gây hấn với mày, làm lớp mất đoàn kết.

“Làm lớp mất đoàn kết sao?” Suýt tý nữa là Việt ôm bụng cười lớn. Trước đề nghị đầy hấp dẫn của hắn ta, anh chỉ lắc đầu đáp lại lạnh nhạt:

- Vậy thì hay, tao cũng đang nghĩ như thế đấy. Cám ơn lời mời của bọn mày nhưng xin lỗi, hiện giờ tao bận việc rồi, hẹn bọn mày dịp khác vậy.

Dứt lời, không đợi chúng nói, anh quay cổ xe chạy vào cái kiệt nhỏ hẹp kia. Đình Hiếu đâu thể để cho anh dễ dàng bỏ đi như vậy, hắn ta cùng hai thằng bạn rú ga đuổi theo, miệng vẫn cười cười:

- Này Việt, bọn này tốt bụng mời đi uống vài ly nước, sao tỏ ra khó chịu thế, xem thường bọn này à?

Bọn này dai như đỉa