Insane
Thế Giới Ngầm .

Thế Giới Ngầm .

Tác giả: Nguyễn sakura

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 325611

Bình chọn: 9.00/10/561 lượt.

làm Việt hơi bực mình, anh nói thẳng:

- Xem thường thì không, nhưng xin lỗi nói thật một câu, tao không thich thú lắm khi đi với ba đứa mày. Giờ phiền bọn mày tránh sang một bên, tao còn có việc phải đi.

Đình Hiếu đứng chắn lại, không cho anh đi qua, hai thằng kia đứng ở phía sau tiến tới gần hơn. Hắn ta mỉa mai anh:

- Hay mày sợ bọn tao nên tìm cách bỏ chạy.

- Mấy người bị bệnh truyền nhiễm à?

Việt bỗng hỏi một câu chẳng đâu vào đâu làm hắn ta ngây ra như phỗng. Phản ứng của anh nằm ngoài dự đoán của hắn. Hắn dự tính ít nhất bị quây thế này anh phải tỏ ra có chút hoang mang, mất bình tĩnh mới phải. Trấn tĩnh lại, Hiếu lên giọng:

- Tao nói mày biết. Khôn hồn thì tránh xa bọn tao ra! Đừng nhúng mũi vào việc riêng của bọn tao, nếu không thì đừng trách!

Việt biết chẳng thể bỏ đi được, có châm chích bọn chúng hai ba câu cũng vẫn cứ như thế. Anh nhún vai, miệng đáp:

- Tao thì không ngại, tất nhiên, à tất nhiên, trừ phi bọn mày mắc bệnh truyền nhiễm khó nói.

Tên Hiếu nghe anh nói móc họng, hắn ta tức giận thở không ra hơi. Hắn chỉ tay vào mặt anh, nói:

- Mày... mày... dám chửi tao hả?

Việt đáp trả:

- Chửi cái gì mà chửi. Còn không đúng à, nếu mày không mắc bệnh truyền nhiễm, việc gì tao phải bỏ chạy.

Đình Hiếu giận dữ, hai mắt trợn to lên nhìn anh, nhưng rồi hắn vẫn cố gìm xuống, nghĩ cách lấy lại mặt mũi, hắn nói:

- Chắc chắn mày sợ chúng tao đến mức v** *** ra, nên tính cách bỏ chạy, khỏi bị no đòn thôi.

Tên Trường và tên Tân đứng ở phía sau nghe thế thì cười to. Anh cũng cười theo:

- Tao mà sợ bọn mày ư? Ha ha ha! Tức cười, bọn mày tự cao quá rồi đấy.

Việt khoé miệng nhếch lên biểu lộ sự khinh bỉ. Anh hơi cúi đầu xuống gần tên Hiếu hơn chút ít, hạ thấp giọng xuống nói:

- Nói thật cho mày biết cũng chả sao, tao rẽ sang phải chẳng qua bởi vì muốn tránh con chó becgie to tổ choảng đang chạy trước mặt tao thôi.

Đến đây anh chợt ngừng lại vài giây rồi tiếp tục:

- Nhưng tao vốn cũng sợ chó, tao chỉ ngại chúng ăn no rửng mỡ, chạy lung tung trên đường cản trở việc đi lại của tao, không khéo còn bị nó cắn cho mấy phát nữa thì chết.

Quốc Việt vừa nói vừa hất hất đầu hướng về phía con chó becgie màu nâu rất to, trông khá hung dữ chạy qua lại bên cạnh một người đàn ông đang đứng trước cổng ngôi nhà ở cách đây không xa.

- Mày... mày... mày dám...

Mặt Đình Hiếu lập tức biến sắc, Việt rõ ràng là đang chỉ dâu mắng hoè, ngầm ví hắn với chó. Hắn ta tức đến bể phổi, hai mắt đục ngầu, trợn trừng lên nhìn Việt đầy hằn học. Hắn ta muốn chửi mắng nhưng chả hiểu sao, hắn ta miệng giống như mắc phải khúc gỗ, không nói gì được. Việt có vẻ như hơi sợ hãi nên lùi lại về sau hai bước, giọng run run:

- Này, này, đừng nhìn tao như thế, ấy, không nên động thủ, không nên động thủ.

Hai thằng luôn theo sau Đình Hiếu bây giờ đã không nhịn được ngay lập tức chửi ầm lên:

- Thằng khốn kiếp, mày dám sỉ nhục bạn tao hả, mày đúng là chán sống rồi.

Việt đáp:

- Ấy, tao có nói thế đâu, Việt tao là người có văn hóa, ăn nói lúc nào cũng đàng hoàng, chưa bao giờ mở miệng mắng chửi người khác. Tao không hề có ý xúc phạm hắn, trừ khi hắn tự nhận thôi.

- Mày...

Hai thằng nóng mặt lắm rồi, chỉ cần có lệnh của Đình Hiếu là bọn chúng sẽ xông lên làm thịt Việt ngay. Hiếu ra hiệu cho hai thằng đó phải im lặng, hắn ta đe dọa:

- Việt, mày cứng mồm thật đấy, đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.

Hắn ta cũng không bình thường, trước những câu chửi xéo của anh, hắn ta vẫn gượng đè nén cơn tức giận, gằn từng tiếng:

- Mày mau xin lỗi vì những lời đã nói vừa rồi, tao sẽ nhẹ tay cho.

Chợt hắn ta dừng hai ba giây như để suy nghĩ điều gì đấy rồi tiếp tục nói:

- Tao cũng nhắc nhở mày liệu hồn mà tránh Thu Ngọc xa một chút, không thì...

Hắn đưa tay ra làm động tác cứa ngang cổ. Việt phớt lờ sự đe dọa của hắn ta. Anh không thèm giữ sự nhún nhường nữa, lập tức đáp trả lại:

- Hừ, xin lỗi? Tao cóc làm thế. Còn Thu Ngọc? Hừ, mày ngon thì cạnh tranh công bằng với tao, dùng thủ đoạn hèn hạ này, mày cũng không có kết quả tốt đâu.

Đình Hiếu bật cười ha hả khi nghe Việt nói.

- Ha ha ha, thủ đoạn âm hiểm hèn hạ thì sao chứ, tao đ*** cần quan tâm, quan trọng là kết quả, những gì tao muốn thì tao phải giành cho bằng được.

Việt lắc đầu cười nhạt:

- Chúng mày làm được gì tao chứ, cùng lắm là bị tổn thương thân thể, chỉ cần lành lặn trở lại thì tao vẫn sẽ tiếp tục. Đánh nhau à? Tao không ngán đâu.

Đình Hiếu nghe vậy, lửa giận càng bốc lên. Hắn rít qua kẽ răng:

- Grừ, giỏi lắm, để tao xem mày có thể mở miệng được bao lâu nữa, vậy cũng tốt, tao thanh toán chuyện này cùng mấy chuyện trong đợt quốc phòng một thể.

Tên Trường nóng nảy chen miệng vào:

- Hiếu, đừng phí lời với thằng này nữa, chúng ta cứ việc đập hắn một trận là xong hết.

Trường đã muốn đánh nhau lắm rồi. Hai bàn tay bóp với nhau “rốp rốp”. Đình Hiếu nghe vậy, gật đầu, trong mắt hắn hiện lên sự tàn độc. Hắn ta nhìn Việt đầy dữ tợn, phẩy tay ra lệnh:

- Mày đập hắn cho tao, nhưng cẩn thận đừng đánh chết hắn, gãy tay gãy chân là được.

Tên Trường xoay xoay khớp cổ, phẩy phẩy tay rồi đáp:

-