ian đi học takewondo của mình. Cước vụt mạnh về phía ngực Việt, vừa đá, vừa thét:
- M* kiếp, hôm nay tao phải đánh mày đến ba mẹ cũng không nhận ra.
- Mày...
Việt tai nghe được đối phương nhắc tới ba mẹ mình thì trong lòng cực kỳ tức giận. Hắn sẽ không tha cho bất kỳ ai xúc phạm tới hai người. Anh nghiêng người tránh cú đá của Đình Hiếu, tiếp đó tung hết sức bình sinh, đấm mạnh vào hông đối phương.
“Bụp!” Cú đấm nện thẳng tới. Đình Hiếu loạng choạng, miệng méo xệch vì đau, người vẹo sang một bên. Hắn ta cắn răng nhịn đau, tung cùi chỏ ngay giữa mặt anh, đòn đánh rất nhanh và hiểm độc.
“Ái chà!” Anh ngạc nhiên, vội vàng đưa tay chụp lại, đồng thời quyền bên tay kia móc từ dưới lên, trúng ngay cằm của đối phương làm hắn bật ngửa ra sau. Kế tiếp, anh tống một đạp vào bụng hắn ta.
Đình Hiếu ôm bụng ngồi sụp xuống thét lên thảm thiết. Hắn đã không còn sức đánh tiếp được nữa. Quả đấm của anh khiến bụng hắn đau đớn, co thắt lại, mọi thứ ở bên trong tưởng như muốn trào ra.
Tên Trường chưa kịp ra chiêu tấn công đã nhìn thấy kết quả của hai “đồng bọn” thì hơi run sợ dừng lại, gườm gườm nhìn Quốc Việt. Quốc Việt thấy vậy thì cười khinh bỉ, nói:
- Sao thế, mày xông lên đi chứ, sao lại đứng yên mà nhìn tao thế, mày sợ rồi à? Ha ha ha, kết quả của mày cũng sẽ như hai thằng kia thôi.
- Thằng khốn, daaa, xem đây.
Xấu hổ trúng phải kế khích tướng, tên cú mèo mặt mũi đỏ bừng, bất chấp tất cả đánh tới.
- Dừng... dừng... lại!
Tên kia đang định lao tới thì Đình Hiếu bỗng nhiên lên tiếng, câu nói ngắt quãng do bụng của hắn đang co thắt từng cơn, khó lắm mới thốt ra được một câu. Tên Trường hỏi với vẻ ngạc nhiên:
- Hiếu, tao đang muốn đánh thằng đó, sao mày lại cản tao.
Tên Hiếu chỉ trừng mắt nhìn không nói gì, vừa rồi hắn ta đã nhịn đau, cố gắng hết sức mới nói được, giờ hắn đau đớn tới mức thở không ra hơi nữa. Tên Tân đã tỉnh táo trở rồi, máu chảy ở khoé miệng đã khô lại. Hắn chạy lại đỡ Hiếu đứng dậy, hỏi.
- Mày không sao chứ?
Hiếu lắc đầu:
- Tao... không sao... grừ, Quốc Việt...
Hắn ta quay sang đe dọa anh:
- Mày... khá lắm... mày sẽ... nhận hậu quả vì dám... đánh tao... ngày hôm nay... cú đấm này... Đình Hiếu tao sẽ... nhớ kỹ... rất kỹ, chúng... ta đi.
Đình Hiếu vẻ mặt hung tợn, hai mắt đầy căm thù nhìn Quốc Việt, “tốt bụng” cảnh báo, sau đó hắn được hai tên đàn em đỡ trên vai rồi xoay người bước đi.
- Được, tao sẽ chờ xem bọn mày sẽ làm ra trò gì nữa.
Việt không hề sợ hãi đáp trả lại.
Đình Hiếu ôm bụng bước đi, không quay đầu lại, nghiến răng nói:
- Hừ... trò gì... thì... rồi mày... sẽ... được... biết.
Ba thằng xa dần rồi mất hút. Tên Tân hỏi:
- Hiếu, giờ chúng ta nên đi đâu? Hay là qua nhà Trường, giờ này ở trong nhà nó không có ai.
Đình Hiếu tất nhiên gật đầu đồng ý. Hắn không thể về nhà vào lúc này, vì hai ông bà già của hắn hôm nay làm việc với đối tác tại nhà riêng. Còn Việt thì đứng nhìn theo hướng đi của bọn chúng, vẻ cười cợt mang chút khinh miệt trên mặt biến mất. Thay vào đó, cặp lông mày hơi nhíu, trầm ngâm suy nghĩ. Anh biết mọi chuyện chỉ mới bắt đầu thôi, cuộc sống của anh từ nay về sau không thể tiếp tục diễn ra bình thường được nữa.
Anh vừa đi vừa tìm cách giải quyết phiền phức này như thế nào. Nếu nói anh đi gặp chúng để giảng hòa cho mọi việc êm đẹp thì không bao giờ. Anh không phải kẻ nhu nhược, muốn nắn thế nào thì nắn. Hơn nữa, hiện giờ mâu thuẫn giữa anh và Đình Hiếu đã trở nên cực kỳ gay gắt, tới mức không thể hoà giải được nữa rồi.
Anh cũng biết Đình Hiếu là một tên tiểu nhân chính hiệu. Hắn ta nhất định sẽ không chịu bỏ qua chuyện này. Tên đó sẽ còn tiếp tục làm ra nhiều việc âm hiểm, khó lường hơn. Minh thương dễ tránh nhưng ám tiễn khó phòng. Anh mà không chuẩn bị trước, có khi chết thế nào cũng không biết.
“Mình sao cứ phải suy nghĩ làm gì cho mệt người, cổ nhân đã có câu 'binh đến thì tướng ngăn, nước lên thì đắp bờ', hừ, các người đến đây đi, dù đáng sợ thế nào tao cũng sẽ tiếp đón chu đáo.” Quốc Việt xốc lại tinh thần, tên Đình Hiếu cũng chỉ là một thằng sinh viên như hắn mà thôi. Nhưng anh không hề biết được từ cuộc đụng độ giữa anh và hắn ta ngày hôm nay là nguyên nhân bắt đầu đủ mọi chuyện phiền phức, khó khăn, thậm chí nhiều lần nguy hiểm tính mạng anh gặp phải sau này. Đó là chuyện tương lai, bây giờ Việt đang chuẩn bị về nhà, bất chợt túi quần anh rung lên, nhạc chuông kinh điển của Nokia vang lên, anh lấy điện thoại thì thấy là thằng bạn Việt Tiến gọi đến, anh nối máy:
- Alo, gọi ta có chuyện gì không?
Tiếng Việt Tiến vang lên ở đầu bên kia:
- Ta hỏi mày ngày mai mày rảnh không?
Việt hỏi:
- Hử, ngày mai hả? Có, chuyện gì?
Việt Tiến cười nói:
- Có chuyện tốt muốn nói với mày, hê hê hê.
- Có chuyện tốt gì mày nói lẹ lên cho rồi.
Việt sốt ruột. Việt Tiến cười đáp:
- Hê hê, mày quả nhiên là bạn tốt, tối mai sáu giờ, mày nhớ đến đúng đấy.
Việt Tiến vui vẻ khi thấy Quốc Việt chấp nhận đề nghị của mình.
- Ok, ok, ta biết rồi, ta cúp máy đây.
Việt bấm kết thúc cuộc gọi, chưa kịp cất điện thoại đi thì lại có người khác gọi, tên hiện trên màn hình lần