Old school Swatch Watches
Thế Giới Ngầm .

Thế Giới Ngầm .

Tác giả: Nguyễn sakura

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 325645

Bình chọn: 8.5.00/10/564 lượt.

Mày cứ yên tâm đi, với sức vóc của hắn, tao chỉ cần cho hai đấm là xong. Hây a! Cho mày chết!

Tên Trường bước tới, thét lớn một tiếng, tay phải đánh về phía Việt rất nhanh. Việt nhảy vọt sang một bên, dùng cạnh bàn tay chặt mạnh vào khuỷu tay của đối phương, đồng thời, bàn tay kia nắm lại đấm vào hông của đối phương. Tên Trường trúng đòn đau, kêu thảm một tiếng, ôm cánh tay bước lùi lại về sau, mới chỉ chiêu đầu đã thất bại. Hai thằng còn lại rất ngạc nhiên vì không thấy được cảnh Việt kêu gào đau đớn như chúng tưởng tượng, thay vào đó là tiếng thét thảm của đồng bọn.

Việt vừa rồi đã vận dụng những điều căn bản trong quyển võ học do vua Quang Trung để lại. Ngoài hai phần nội công tâm pháp cùng chiêu thức võ thuật ra, vua còn viết thêm vô số chiến thuật, kỹ xảo được vận dụng trong giao đấu nhằm mục đích giành thắng lợi một cách nhanh nhất và hiệu quả nhất.

Viết rằng: trên cơ thể người có những vị trí hay khu vực mà khi bị đánh vào đấy, sẽ tạo ra nhiều hậu quả khác nhau. Nhẹ thì gây ra choáng váng, nặng thì tử vong, tùy thuộc tầm quan trọng của vị trí bị trúng đòn và sức mạnh của đòn đánh. Những khu vực đó được gọi là tử huyệt.

Phía dưới một đoạn thì có viết là võ Việt ta là võ thuật thực chiến, ra đòn tấn công sao cho hiệu quả nhất; kết hợp với nội công làm nền tảng cơ sở, tăng uy lực cho mỗi chiêu thức khi đánh ra. Khi đối phương đánh một chiêu, chắc chắn có điểm sơ hở và đó là mấu chốt để giành thắng lợi, chỉ cần nhận ra rồi tận dụng đánh trúng thì dù một chiêu cũng có thể đắc thủ.

Việt biết rằng nếu đòn tấn công của đối phương đánh trực diện tới thì chỗ dễ khai thác nhất là khớp khuỷu tay. Đối với cao thủ thì không có gì nhưng với người thường thì là nhược điểm. Đánh nó không gây hậu quả nặng mà phá đòn tấn công. Chỉ cần nhanh hơn kẻ địch, tấn công mạnh vào đó, tất sẽ phá được. Bên cạnh đó, hông của người không luyện ngạnh công chính là một vùng yếu nhược, có thể lợi dụng. Đình Hiếu thấy tên Trường thất bại, thì giận dữ nói:

- Trường, chẳng phải mày nói sẽ hạ hắn bằng hai chiêu thôi à?

- Tao đâu có ngờ được hắn trông gầy yếu như vậy mà...

Tên Trường quá xấu hổ vì thất bại, không nói gì được nữa. Việt cười hắc hắc ba tiếng, khinh bỉ tên đó:

- Chỉ có thế thôi sao, thật quá yếu, hai chiêu đã kêu đau rồi, bọn mày khiến tao quá ngạc nhiên đấy.

Thằng Tân tìm cách bào chữa cho hắn ta:

- Chẳng qua là vì thằng Trường quá chủ quan, đừng vội cười, mày cũng sẽ như vậy thôi.

Việt bật cười nói:

- Hà hà, khoác lác quá. Hắn to con nhất trong bọn mày mà còn kêu đau thì tao hiểu hai thằng mày không ra gì rồi.

Đình Hiếu nghe anh nói thế thì không thể kiềm chế nổi nữa rồi. Hắn rít qua kẽ răng:

- Khốn kiếp! Dám xem thường tao, mày tới số rồi.

Hắn khoát tay, đồng thời quát:

- Hai đứ mày xông lên đánh thằng khốn này tàn phế luôn cho tao, đéo cần quan tâm ỷ đông ý hiếp ít.

Hắn ta cùng hai đồng bọn vọt đến bao vây Việt, ý đồ đánh hội đồng đã quá rõ ràng. Việt thu lại nụ cười khi thấy cả ba thằng đều xông lên. Việt không dám chủ quan, ngầm vận chân khí, hai mắt tập trung quan sát. Đây là một đánh ba chứ không phải một chọi một.

- Chúng mày, lên!

Theo tiếng gầm của Đình Hiếu, ba thằng ào tới, một đá, hai thằng kia chia nhau đấm vào ngực và bụng của Quốc Việt. Anh bình tĩnh đưa tay gạt, giơ chân đỡ cực kỳ thuần thục. Trải qua đợt học quốc phòng, tuy anh gầy đi và sụt xuống mấy cân, nhưng sức khoẻ không hề yếu mà còn tăng thêm mấy phần. Thân thể cũng nhanh nhẹn hơn trước rất nhiều,. Đồng thời, nội lực cũng đã tích luỹ được, dù rằng khá ít. Hơn nữa, ba tên này có vẻ như đều là những công tử bột điển hình. Người to mà sức như trái nho, căn bản không thể tạo ra uy hiếp gì lớn với anh cả. Vì thực lực chênh lệch, chỉ giằng co trong chốc lát, Việt đã áp đảo thế trận, mặc dù anh chưa hề luyện bất kỳ loại tuyệt kỹ lợi hại gì ở trong bí kíp.

“Bốp, binh, ...”

Chỉ thấy Việt nhảy tới nhảy lui, đấm trái đá phải mấy cái, thì đã khiến cho ba thằng phải lảo đảo lùi về sau. Thằng Trường trúng hai đấm vào mặt, hai mắt lập tức bầm đen như con cú mèo, tên Tân bị trúng một đạp vào chân, bước đi tập tễnh. Hai thằng lùi về sau, miệng không ngừng rên “Hừ! Hừ!”

Tên Trường cú mèo lấy tay xoa xoa mắt, còn tên Tân thì xoa xoa cổ chân tê dại, Đình Hiếu khá nhất, hắn không trúng đòn nào, nhưng hắn bị Việt đánh rát, phải thối lui. Việt thấy thế cười lớn:

- Ha ha ha, bọn mày có vẻ phong độ, mạnh mẽ, vậy mà không chịu nổi mấy cú đấm. Tao tưởng bọn mày ghê gớm lắm, cứ lo phen này bị đập cho một trận te tua, không ngờ tao lại thắng nhẹ nhàng như thế, ha ha ha.

Anh nhếch mép cười khinh bỉ, chọc cho bọn Đình Hiếu tức đến tím mặt. Tên Trường gầm một tiếng, lao tới:

- Thằng khốn, mày chết đi!

Bất ngờ hắn tung ra một quyền cực mạnh. Thân người hắn chồm tới, tay phải đấm thẳng vào mặt của Việt nhanh như cắt. Dẫu Việt lợi hại hơn nhưng vẫn bị giật mình. Cùng lúc đó, hai thằng kia theo nhào đến tấn công hỗ trợ cho hắn ta. Lúc này tên Đình Hiếu nhân cơ hội Quốc Việt đang vướng bận đánh nhau với Trường, đá ra một cước xuất sắc nhất trong khoảng thời g