Thế Giới Ngầm .

Thế Giới Ngầm .

Tác giả: Nguyễn sakura

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 325413

Bình chọn: 9.5.00/10/541 lượt.

u ớ miệng, hắn chỉ tay vào anh, hậm hực nói:

- Mày cứ giả ngu nữa đi, hừ, tao cảnh cáo lần cuối, nếu mày còn dám tiếp tục lại gần Ngọc thì đừng hòng sống nổi ở đây.

Vẫn là những câu hăm dọa rỗng tuếch, Việt cười ruồi, hất tay tên đó ra, anh sẵng giọng:

- Đừng chỉ vào mặt tao, cũng dẹp m* mấy câu dọa người vô dụng đó đi, muốn làm gì cứ làm thẳng luôn, tao sẵn sàng tiếp mày bất cứ lúc nào.

- Mày…

Thằng Trường nắm chặt tay muốn đánh, Đình Hiếu vẫn bình tĩnh cản gã đó lại. Hắn ta nói tiếp:

- Hừ, mày chờ đấy, tao đã nói là làm, sẽ đến lúc tao thanh toán mày một thể, cả vụ mày hạ nhục thằng Trường hôm qua nữa.

Nói xong hắn rời đi, trong khi đi ngang qua anh, hắn bất ngờ dùng vai hất một cái khiến Việt loạng choạng. Việt lắc đầu chán nản, nghĩ thầm sao bản thân đi đến đâu cũng gây ra đủ thứ lộn xộn rắc rối.

Tên Trường cười cười bảo Đình Hiếu:

- Hiếu, cám ơn mày!

Hiếu lắc đầu nói:

- Mày là bạn tao, dĩ nhiên tao phải giúp rồi.

- Vậy khi nào chúng ta đánh hắn?

Trường nghe được đánh là rất vui, bẻ khớp tay răng rắc. Hắn nhịn Quốc Việt lâu lắm rồi. Đình Hiếu đáp:

- Hiện tại vẫn chưa thể làm gì hắn được, đợi sau đi.

Tên Trường ngạc nhiên hỏi lại:

- Sao lại thế? Chẳng phải mày cũng rất muốn đập hắn một trận ư, đợi làm cái quái gì chứ?

Đình Hiếu nói đầy tức giận:

- Mày tưởng tao lại không muốn sao, nhưng mà dạo này ông bà già quản chặt quá, đến cả đi vũ trường giải trí cũng khó.

Tên Tân nãy giờ im lặng, giờ mới lên tiếng:

- Thế sao mình không...

Đình Hiếu hiểu ý của Tân nhưng hắn vẫn lắc đầu:

- Chuyện nhỏ này mà phải cần làm vậy sao? Thằng khốn mình tao là đủ rồi.

- Nhưng mày thì đang vướng mắc với ông bà già của mày kia mà.

Đình Hiếu trầm ngâm hồi lâu rồi nói:

- Ừ, thôi cứ tạm thời cho qua đợt quân sự này đã, mà bọn mày cũng đừng làm gì cả, tao không muốn ông bà già tao phát hiện đâu.

- Ừ! Bọn tao biết rồi.

“Khốn kiếp! Quốc Việt, rồi mày sẽ biết tay tao!" Đình Hiếu giận đến sôi máu, nắm tay siết chặt. Hắn kiên trì theo đuổi Thu Ngọc hơn ba năm mà cô ấy vẫn lạnh lùng, chẳng hề để ý tới hắn, hoàn toàn là công cốc. Công sức mấy năm hắn bỏ ra không bằng mấy ngày của một kẻ vừa mới vào đại học, bảo sao hắn không nổi giận cho được.

Quốc Việt không hề hay biết tai họa sắp rơi xuống đầu mình.

Tất cả bắt đầu từ một hiểu lầm.

...

Một tuần trôi qua, anh đã kịp chép lại phân nửa cuốn bí kíp, anh chỉ không vẽ hình và chữ của anh hơi xấu chút thôi chứ anh chép đúng từng từ một. Tuy hơi mất công một chút nhưng anh lo lắng mang đi phô tô, người khác trông thấy sẽ nảy sinh tò mò, hỏng chuyện. Bản gốc anh cất kỹ ở nơi kín đáo, còn bản sao thì đem về nhờ ông dịch. Cách ngày sinh của ông một hôm, anh ra bến xe mua vé đế về. Anh dự tính sẽ ở lại khoảng năm sáu ngày nên trước đó anh đã kịp gọi cho mấy thằng bạn nhờ điểm danh hộ.

Bác tài lái xe chạy khá nhanh, ngồi xe khoảng bốn tiếng anh đã về tới nơi. Anh mở cổng đi vào, đồng thời bà anh từ trong đi ra, thấy anh, bà rất ngạc nhiên:

- Ơ, Việt, sao cháu lại về? Không phải cháu đang đi học à?

Anh gãi đầu gãi tai đáp:

- Dạ ngày mai là sinh nhật lần thứ bảy mươi, nên cháu về thôi ạ.

Bà cười cười:

- Cái thằng nhóc này, học chưa đầy nửa tháng đã tìm cách chuồn về, cháu muốn ăn đòn phải không?

Bà giơ tay định cốc đầu anh, theo phản xạ, Quốc Việt lùi lại một bước, cười khì khì chối tội.

- Dạ không, sinh nhật ông lần này được xã tổ chức, hiếm có dịp thế này, cháu phải về chứ ạ.

Bà anh có hơi ngạc nhiên, hỏi tiếp:

- Ai nói cho cháu mà cháu biết thế?

- Dạ cái này cháu biết lâu rồi, thế ông đâu rồi ạ?

Việt tìm cách lảng sang chuyện khác. Bà của anh quá hiểu cái tính này nên chỉ cười xoà:

- Giờ này ông chắc đang ở trong vườn thôi, cháu vào thay đồ, rửa mặt, nghỉ ngơi cho đỡ mệt.

- Vâng!

Tất nhiên anh chẳng thế nào tránh khỏi việc bị ông mắng cho một trận vì tội dám trốn học, chẳng qua mắng thì mắng vậy thôi chứ trong lòng ông cũng rất vui, sinh nhật của mình, có thằng cháu học xa về chúc thọ, có ông lão nào không mừng đâu.

Đến tối sau bữa cơm, anh mon men lại gần chỗ ông hỏi:

- Ông ơi! Ông có rảnh không, cháu có chút việc nhờ ông giúp ạ.

- Việc gì thế?

- Dạ cháu có một cuốn sách chữ Nôm muốn nhờ ông dịch cho ạ.

Ông nói với vẻ ngạc nhiên:

- Sách chữ Nôm à? Thằng nhóc này, học thì không lo tập trung học, lao đầu vào những thứ này làm gì; đợi đến khi ra trường, công ăn việc làm ổn định rồi, học cũng không muộn.

Việt nói:

- Dạ cháu vẫn học bình thường mà ông. Vả lại sách là của bạn cháu, cháu nhỡ mồm khen ông rất giỏi chữ Nôm nên nó cứ nằn nì cháu.

- Hừ, đâu, đưa ông xem thử?

Dù ông biết anh đang nịnh nhưng trong lòng bớt giận một phần. Việt hí hửng lôi bản sao cuốn sách mà anh đã chép cẩn thận ra và nói:

- Dạ đây ạ!

Ông cầm lấy đọc lướt qua mấy trang đầu. Ông bỗng cau mày, nghiêm giọng hỏi:

- Việt, cháu có chắc cuốn sách náy của bạn cháu đưa cho cháu chứ?

- Dạ vâng, sao vậy ông?

- Đây là sách dạy võ.

Ông vừa nói vừa quan sát kỹ biểu cảm trên mặt anh. Chỉ thấy hai mắt anh sáng rực, miệng cười toe toét:

- A! Đây là sách dạy võ hả ông? Hay quá!

Ông


Duck hunt