cô ngồi xuống. Từ sau chuyện hiểu lầm đấy, mọi người trong lớp đều cho rằng hai người quen nhau.
Anh và Ngọc đã giải thích nhiều lần rằng đó chỉ là tai nạn, tất nhiên, chẳng có ai tin hai người. Chuyện đó xảy ra ngay trước mắt, mà Thu Ngọc cũng không la hét gì cả, liệu có thể giả được sao. Cô thẹn quá hóa giận, lại càng ghét anh hơn. Mấy nam sinh trong lớp bây giờ đều xem anh là kẻ thù; vì anh đã thần không biết, quỷ không hay trộm đi hoa khôi của lớp, à không, của khoa chứ.
Xét tới Việt, anh biết dù có nói gì đi nữa cũng chả có ma nào tin. Vậy là anh để thế luôn, mặt dày ngồi phía sau cô, mặc kệ người ta nghĩ gì. Anh vừa ngồi xuống, thì cô quay xuống nói với giọng bực bội:
- Này Việt, bạn có thể chuyển chỗ khác được không? Bạn không thấy mọi người đang hiểu lầm chúng ta đang....
Nói đến đây thì cô đỏ mặt, anh hiểu ý của cô là gì, chẳng qua anh vẫn cười vô sỉ, đáp:
- Có sao đâu, dù sao thì cũng đã hiểu lầm rồi, giải thích bao nhiêu cũng sẽ như vậy thôi.
Ngọc ngập ngừng:
- Nhưng cứ như vậy thì...
- Không có chuyện gì đâu, giữa hai chúng ta chả có gì, hoàn toàn là tình bạn trong sáng, Ngọc lo gì chứ.
Anh vẫn mặt dày. Tình bạn giữa hai người đúng là trong sáng, nhưng thâm tâm anh có trong sáng không thì chỉ mình anh biết.
Thu Ngọc giận đến mức ngứa răng muốn cắn, cô lườm anh một phát, chu môi giận dỗi nói:
- Hừ, bạn thật là...
“Đẹp quá, đúng là quá đẹp, đúng là đôi mắt em liếc như là dao cau!” Quốc Việt bị ánh mắt này của nàng làm cho ngây ngốc.
P/S: đoạn này nhờ con em nó viết hộ, chính mình đọc cũng nổi da gà, nhưng mà lỡ viết rồi nên cũng ngại sửa mong các độc giả thông cảm. Ngọc bắt gặp Việt nhìn chằm chằm mình, sực nhớ lại động tác khi nãy có chút mờ ám, tức thì đỏ mặt, gắt một tiếng, quay mặt đi.. Một cô gái đang mang cặp sách đi tới, trêu đùa:
- Hai người mới sáng sớm đã liếc mắt đưa tình rồi sao, dù tình cảm thế nào, cũng đừng công khai quá mức vậy chứ.
Khuôn mặt Ngọc càng đỏ hơn, vội vàng giải thích:
- Thu, bạn đừng nói bậy, bạn hiểu lầm rồi, mình và Việt... không có gì cả.
Thu gật gù tỏ vẻ đã hiểu:
- Ừ ừ... mình hiểu, mình hiểu mà.
Ngọc nhân lúc không ai chú ý tức giận trừng mắt nhìn Việt, ý muốn mắng anh: “tại bạn hết cả đấy, liệu hồn thì đi mau đi” rồi quay lên chẳng nói gì nữa.
Anh lúc này đã muốn cười thật to, trong lòng thầm nghĩ: “Há há há, lại hiểu lầm rồi, cứ mặc cho hiểu lầm thật lớn đi, chả mấy chốc sẽ có được trái tim của người đẹp thôi, hé hé hé!” Vì nghĩ như vậy nên anh ngồi yên một chỗ. Nếu có ai bất mãn thì anh cứ đè lý do ngồi bàn trên mới hiểu thầy cô dạy cái gì.
Bất chợt tóc gáy dựng đứng hết cả, một cảm giác nhột nhột rất quen thuộc chạy dọc sống lưng. Hình như ai đấy ở phía sau đang chú ý tới anh. Anh ngoái đầu nhìn khắp phòng một lượt nhưng không thấy, cả kẻ đáng nghi nhất là nhóm ba thằng Đình Hiếu kia cũng chả có gì đặc biệt.
Anh yên tâm quay lên, rồi thấy hiểu lầm này quá thú vị. Anh nhớ lại cảm giác mềm mại, thơm tho khi ôm người đẹp trong tay, tâm trạng trở nên rất tốt.
Đáng tiếc sự đời đâu chỉ toàn vui vẻ, đến khi thầy vào anh mới tá hỏa, cảm xúc như rơi từ trên chín tầng mây xuống đất. Anh sực nhớ hôm nay học bốn tiết Triết học Mác- Lê nin, mà học phần này anh ngán đến tận cổ. Những học phần khác lâu đến mấy anh cũng chấp tất, nhưng cứ đến cái môn này là buồn ngủ.
Việt nhìn mấy dãy bàn phía sau mà “thèm”, ba trong số những thằng bạn của anh đã ngã gục. Anh thầm hối hận, sao có thể quên là hôm nay học môn này chứ, tiết sau bắt buộc phải chạy xuống dưới.
Tiết đầu tiên trôi qua một cách khó nhọc. Giờ giải lao, anh lập tức thu dọn sách vở đi xuống. Thu hỏi:
- Ơ, Việt đi đâu thế? Không ngồi đây với Thu Ngọc nữa à?
anh nào có để ý được gì, anh giờ chỉ muốn xuống dưới kia làm một giấc, theo quán tính buột miệng trả lời:
- A, vì ngồi gần người đẹp quá, suy nghĩ lung tung, không tập trung học được nên phải đi xuống thôi.
Lời vừa ra khỏi miệng anh đã biết mình tới số rồi, càng nhanh chóng xuống dưới. Ngọc nghe xong, bị mấy cô bé khác trêu, vừa xấu hổ vừa tức giận, muốn chạy tới đạp cho Việt mấy cái. Việt biết trước, đã nhanh chân lủi xuống dưới mất rồi.
...
Chuông reo hết giờ “báo thức” cho Quốc Việt. Anh vươn vai ngáp dài, tỏ vẻ hết sức thỏa mãn.
- AAAAA! Làm một giấc đã thật!
Mấy thằng xung quanh cũng như anh vậy. Anh bỏ sách vở vào cặp ra về. Mạnh Hùng đập vai anh nói:
- Này, mày khoan về đã, ở lại họp lớp kìa.
- À, chút nữa thì quên.
Họp lớp đầu năm thật ra chả có gì để nói nhiều, cũng chỉ là nộp tiền quỹ lớp này nọ. Đặc biệt là thông báo về đợt đi học giáo dục quốc phòng, ba tuần nữa là đi.
"Xem ra phải tăng tốc độ chép sách chứ nếu không đổ vỡ hết kế hoạch." Quốc Việt vừa đi ra khỏi phòng học vừa bấm đốt ngón tay tính toán thời gian. Chợt có người nói với anh:
- Xem ra mày không xem lời cảnh cáo của tao ra gì nhỉ?
Anh ngẩng đầu lên nhìn xem thử ai vừa nói, thì ra Đình Hiếu đứng chặn trước mặt, cái gã này suốt ngày cứ gây phiền toái cho anh, bực mình anh đáp:
- Lời cảnh cáo gì, tao không nhớ. Mày nhắc lại cho tao với.
- Mày...
Đình Hiế