n rồi ném mạnh vào vị trí con rắn đang cựa quậy. Tảng đá rơi xuống đánh bình một tiếng dữ dội, cái đuôi nó quẫy thêm một lúc rồi nằm im không nhúc nhích nữa. Đầu con rắn nát bét, dưới lực ném kinh khủng như thế, nền đá núi cứng rắn phía dưới còn nứt vỡ ra, huống hồ là xương thịt động vật.
Sau khi giết xong con rắn, anh cũng mệt đứt hơi, nằm vật ra đất thở dốc, tay chân không nhấc lên nổi, lực tàn trí kiệt, anh ngoảnh đầu nhìn ra khoảng tối xung quanh mình, thầm nghĩ nếu giờ mà có thêm con rắn nào khác nữa xuất hiện thì cũng đành bó tay chịu chết chứ chẳng còn hơi sức đâu mà đánh với tránh né, may mắn là điều anh lo sợ đã không xảy ra. Không biết thời gian trôi qua bao lâu, anh cảm thấy trong người đã đỡ nhiều, bèn ngồi dậy, Đứng ở đỉnh núi từ trên cao nhìn xuống có thể thấy gần như toàn bộ thành phố. ĐN về đêm mới đẹp làm sao, ánh lèn từ những ô cửa sổ trải dài che kín tầm mắt, dường như có cả dòng sông ngân hà ngay bên dưới nơi anh đứng.
Hôm nay là ngày rằm, trăng tròn vằng vặc tỏa ra thứ ánh sáng màu bạc huyền ảo, che phủ không gian. Ánh trăng tràn lên tán cây, quấn quýt bên bụi cỏ hoa, lưu luyến không rời.
Bỗng Quốc Việt trông thấy có thứ gì đó phát ra ánh sáng nhè nhẹ phía xa. Anh lại gần nhìn kỹ mới nhận ra đó là một tảng đá dựng đứng , mang hình bức tượng một ông lão đang ngồi, ngón tay phải trỏ lên đầu, tay trái cầm bầu rượu, tựa hồ như đang suy nghĩ điều gì đấy rất khó khăn khiến ông phải cau mày. Còn tảng đá nằm ngang kia là một bàn cờ rất lớn, trên đó bày ra một cuộc đấu, bàn cờ không còn nhiều quân lắm, có lẽ đã chơi gần tới kết thúc, mỗi bên còn ba quân: bên này còn tướng với cặp pháo; bên kia còn tướng với cặp chốt, chúng đính cứng vào bàn đá. Thế cờ trên bàn cờ đã được cao nhân đặt thành thế cờ tàn cuộc. Thật không ngờ anh chạy trốn đám du côn, chạy thế nào lại leo lên đúng Đỉnh Bàn Cờ, vào ngay đêm trăng rằm để có cơ hội được ngắm nhìn nơi có phong cảnh đẹp tuyệt vời thế này.
Đỉnh Bàn Cờ - một trong những thắng cảnh đẹp nhất của thành phố ĐN, nổi tiếng với truyền thuyết về núi Tiên Sa và tiên ông đánh cờ. Truyền thuyết thế này: Phía Đông liền biển, có một quả núi tên ST tục gọi là Hòn Nghê, tương truyền trên núi có ngọc, đêm đêm ngọc chiếu sáng xuống biển. Người dân ở đây kể rằng, tiên thường hay giáng xuống để tắm, chơi đùa nên cũng gọi là núi TS. Có hai vị tiên ông ngồi đánh cờ trên đỉnh núi ST nhưng trong nhiều ngày vẫn bất phân thắng bại. Rồi một hôm, những tiên nữ bay xuống bãi biển để tắm, trong lúc lơ là nhìn tiên nữ vui đùa, một tiên ông đã bị đối thủ đánh bại. Bực mình, tiên ông đá văng bàn cờ xuống biển, rồi bay về trời. Bãi biển mà tiên nữ tắm ấy bây giờ trở thành bãi biển đẹp nhất Việt Nam với cái TS, còn bàn cờ tiên bây giờ vẫn còn nằm dưới biển để minh chứng một truyền thuyết thực ảo về ST. Và theo truyền thuyết này, người dân đã đặt một bức tượng Đế Thích ngồi một mình bên tảng đá có hình bàn cờ, đỉnh Bàn Cờ có tên từ đó.
Dẫu truyền thuyết cũng chỉ là truyền thuyết nhưng hằng năm vẫn có hàng ngàn lượt khách đến đây để một lần độc thoại với tiên ông, ngẫm bàn cờ nhân thế hay cũng có khi đến để vượt trên những cung mây, để lắng lòng giữa không gian mênh mông, u tịch như giữa chốn tiên bồng. Quốc Việt hiện tại cũng có tâm trạng giống vậy, vốn có hiểu biết chút đỉnh về môn cờ tướng, hiếm có cơ hội tốt thế này, anh bèn lại gần bàn cờ thử chơi một ván với tiên ông. Không biết các cao thủ làng cờ tướng thế nào chứ anh nhẩm ba mươi nước cờ vẫn bất phân thắng bại.
Bỗng anh thấy ở chân góc của bàn cờ bằng đá phát ra tia ánh sáng rất lạ, màu xanh lục, nhưng không gắt mà dìu dịu. Chỗ đó nằm phía dưới chỗ con rắn chết. Anh tò mò đến đó xem thế nào. Ánh sáng từ trong lòng đất phát ra. Anh vần tảng đá sang một bên, chỉ vần chưa được ba thước anh đã thở dốc. Tảng đá đó rất nặng, chả hiểu sao khi nãy anh lại nhấc lên được, có lẽ lúc bị dồn vào chỗ chết, tiềm lực con người mới bùng phát.
Lớp đất cứng ở vị trí đó vỡ nát. Anh nhìn vào trong, tức thì há hốc miệng kinh ngạc. Anh thấy một vật có dạng hình hộp chữ nhật nằm giữa đống đất đá vụn. Chính nó đã tỏa ra ánh sáng xanh. Anh ngồi xổm xuống, mang nó lên, bất tri bất giác xoay lưng che mất ánh trăng, thế là chiếc hộp không phát sáng nữa, anh tránh đi thì lại tỏa ánh xanh. Hoá ra trăng chiếu vào làm cho nó phát quang. Anh cầm nó lật tới lật lui, tự hỏi vật liệu tạo nên chiếc hộp này là gì. Anh sờ sờ bề mặt hộp thì cảm giác trơn nhẵn, dường như không hề có chất lân tinh, quả kỳ lạ, khiến cho anh càng thêm tò mò. Có điều tò mò thì tò mò chứ anh chẳng làm gì được vì trới tối mù, có thấy mặt mũi nó ra sao đâu mà tìm hiểu.
Một thắc mắc khác nữa là tại sao vật này nằm ngay dưới chân bàn cờ nhưng không một ai phát hiện. Rồi anh tự trả lời luôn, bởi hiếm ai lên đây vào ban đêm và chả ai dám đập vỡ bàn cờ để tìm chuyện lạ cả. Chỉ duy nhất mình anh xui xẻo gặp con rắn và vô tình đập tảng đá mà thôi!
Quốc Việt cẩn thận cất cái hộp đi. Anh ngồi xuống nghỉ ngơi một lát. Vừa đói vừa mệt, anh thầm nghĩ bây giờ bọn du côn đuổi đến chắc anh bó tay chịu ch
