XtGem Forum catalog
Thế Giới Ngầm .

Thế Giới Ngầm .

Tác giả: Nguyễn sakura

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 325041

Bình chọn: 8.5.00/10/504 lượt.

đầu của tờ giấy là một đoạn văn khá dài, chữ dày đặc, lại là chữ Nôm nên anh nhìn hoa cả mắt. Anh học chữ Nôm với ông từ nhỏ nên hi vọng có thể đọc hiểu chút gì đấy. Anh lấy hết vốn liếng về chữ Nôm được học ra đọc.

Sau một hồi đánh vật với mớ chữ Nôm, Quốc Việt chợt sửng sốt! Tuy anh chỉ đọc lõm bõm, chỗ được chỗ mất, nhưng từng đấy cũng đủ khiến anh ngạc nhiên. Trong bức thư đó viết điều gì?

Đại để thì có thể hiểu thế này: quyển sách này do một bà hoàng thời gian thế kỷ thứ mười bảy là Bắc Cung Hoàng Hậu Lê Ngọc Hân viết. Mà hoàng hậu Ngọc Hân thì quá nổi tiếng rồi, vợ một người anh hùng dân tộc danh vang bốn bể, vi tướng tài ba kiệt xuất, vị vua lỗi lạc: Quang Trung - Nguyễn Huệ. Trong tờ giấy bà ghi lại rằng, vào một đêm nọ vua bị kẻ thù đáng sợ nhất hãm hại. Dường như vua đã biết trước "con đường" của mình nên ngài đã đặt quyển sách nọ kia vào chiếc hộp mà ngài đã sai một người thợ giỏi làm. Sau đó ngài vời Chính cung Hoàng Hậu Bùi Thị Ngạn cùng bà vào và căn dặn: "Ta gặp đại nạn, nếu ta qua khỏi thì rất tốt, còn nếu không thì hai nàng phải cất giữ nó thật cẩn thận để truyền lại cho con, tất cả mọi điều ta đều ghi ở trong." Quả nhiên sáng hôm sau, vua băng hà khi trong buổi chầu giữa bá quan văn võ.

Diễn biến sau khi vua qua đời thì Quốc Việt không biết vì đọc đến đây thì anh tịt, chẳng thể hiểu nổi các phần khác. Chính sử mà anh học ở trường nói rằng Nhà Tây Sơn mất đi trụ cột, nội bộ lục đục, cuối cùng đành chịu thất bại về tay Nguyễn Ánh, tức vua Gia Long sau này, có điều, ở khoảng thời gian nằm giữa đấy có gì uẩn khúc hay tại sao bí kíp ở trên ngọn núi này thì chịu bó tay. Có lẽ phần mà anh chưa hiểu chứa đựng tất cả những điều đấy.

Đồng thời, anh đã khẳng định bài thơ trong bức thư là bài “Ai tư vãn” của bà hoàng Lê Ngọc Hân. Khi anh đọc đến tên bà, anh mới sực nhớ ra tên của nó. Như vậy anh có thể chắc chắn đến bảy tám phần quyển sách bìa vàng kia là bí kíp võ công thật, việc còn lại là trải qua công đoạn so sánh, kiểm chứng giữa hai loại nét chữ. Đến khi về phòng, anh sẽ lên mạng tìm thử. Người nào dám mạo danh bà thì đúng là hết muốn sống.

Giữa lúc phân vân giữa thực và giả, bất chợt anh nghe thấy có tiếng động cơ xen lẫn với tiếng người nói với nhau từ dưới vọng lên, có vẻ họ đang leo lên đây. Anh giật mình hoảng hốt, chạy ra nấp sau một lùm cây lớn rồi nhô đầu nhìn xuống dốc, thấy rõ rồi thì anh thở dài nhẹ nhõm, thì ra đó là một nhóm sinh viên rú xe lên dốc.

Anh vội vàng chạy lại tìm cách cất chiếc hộp đó. Anh loay hoay mãi vẫn chưa biết giấu nó như thế nào, cuối cùng cởi áo đang mặc trên người bọc quanh nó, chỉ còn mỗi cái áo ba lỗ trên người. Tiếp đó anh ôm chặt chiếc hộp bên hông và ngồi xuống cạnh tượng ông Đế Thích; quay mặt hướng về trung tâm thành phố.

Khi nhóm sinh viên nọ lên tới đỉnh, bắt gặp anh đang ở đấy, họ rất ngạc nhiên. Họ cứ nghĩ rằng mình đã lên rất sớm rồi, ấy thế mà còn có người sớm hơn, ngắm cảnh tự bao giờ. Một anh chàng mở miệng bắt chuyện:

- Này, cậu bạn gì ơi!

Việt giả bộ bị tiếng gọi làm giật mình, vội quay lại nói:

- Ai đấy?

Anh kia cười hề hề nói:

- Xin lỗi vì làm bạn giật mình nhé, bọn mình lên đây chơi, thấy bạn đã ở đây trước nên thấy lạ, lại hỏi thăm thôi.

- À không sao đâu, tại mải ngắm cảnh nên mình không chú ý xung quanh.

Anh chàng kia tiếp tục nói:

- Bạn lên chơi sớm thật đấy, bọn mình tưởng đi thế này là rất sớm rồi, nào ngờ vẫn muộn hơn bạn.

Việt nhìn đồng hồ, tám rưỡi sáng rồi. Thời gian anh đọc bức thư kia mất gần hai tiếng. Anh cười cuời với cậu bạn kia:

- A, bạn nhầm rồi, mình đâu có đi chơi, mình chạy tập thể dục thôi.

Cậu bạn kia và những sinh viên đi cùng anh ta tức thì mắt chữ A mồm chữ O lộ vẻ kinh ngạc. Anh nọ thốt lên:

- Tập thể dục, cậu đang nói đùa phải không?

Quốc Việt thiếu chút bật cười lớn, may mà nén kịp. Anh được thể chém tới luôn:

- Không, mình vốn là dân sống ở đây, buổi sáng vẫn thường chạy lên chạy xuống đường này tập thể dục. Mọi khi giờ này về nhà rồi, hôm nay thấy cảnh đẹp hơn mọi khi nên ngồi ở đây ngắm.

Trong lúc Việt đang bịa chuyện lấp liếm cho qua với mấy nam sinh thì nghe loáng thoáng mấy cô gái đi họ cùng chụm đầu vào bàn tán to nhỏ với nhau về anh:

- Cậu ta leo lên tận đây chỉ để tập thể dục, thảo nào nhìn "man" thế, ê tụi mày, lại xin số đi!

Một cô gái khác nói

- Tụi mi nhao nhao lên thế làm gì, từ từ khoai mới nhừ, mi sợ thì để đó cho ta...

Mấy người xung quanh không chú ý nhưng anh có đôi tai rất thính nên nghe rõ ràng. Anh rùng mình, giờ anh mới hiểu câu thắng Tiến hay nói: Mày đừng bao giờ tán gái khi cô ta đi cùng đám bạn, vì khi đấy cô ta là sói chứ không phải là gà. Chợt Việt phát hiện cậu sinh viên nhìn chằm chằm vào cái “bọc” áo trên tay anh với vẻ hiếu kỳ. Thấy cậu ta để ý đến cái bọc mình cầm trên tay, anh biết nhất định không thể để chiếc hộp lộ ra nên kiếm cớ bỏ đi:

- Thôi, muộn rồi, mình phải xuống núi đây, còn chuẩn bị đi học nữa. Các bạn tiếp tục tham quan ĐBC nhé.

Một cậu sinh viên khác lên tiếng:

- Bạn về à? Tiếc quá, tụi này đang cần một hướng dẫn viên.

Việt lại giả b