Thế Giới Ngầm .

Thế Giới Ngầm .

Tác giả: Nguyễn sakura

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 325104

Bình chọn: 8.00/10/510 lượt.

hài lòng nghĩ thầm: "Thiết kế của chiếc hộp cũng có phong cách quá chứ!” Anh mân mê chiếc hộp kỳ lạ. Khi lật ngược chiếc hộp xuống, anh phát hiện mặt dưới có nhiều hoa văn cổ xưa quái dị, nhìn mãi mà cũng không nhận ra được những hoa văn này có ý nghĩa gì. Anh lại xoay lên trên ngắm nghía hình đôi rồng. Anh sờ hết viên long châu chính giữa đến hình đôi rồng hai bên vẫn chẳng phát hiện ra cái gì khác lạ. Chợt anh cảm thấy mắt của con rồng bên trái hình như hơi lõm xuống khi dùng ngón tay ấn vào, thử với con bên phải thấy cũng tương tự. Anh đoán chúng có thể là những cái nút hay kiểu như chìa khóa để mở chiếc hộp này. Anh bèn nhấn thử từng cái, không được, hai cái cùng lúc, không được, ấn giữ cái này rồi ấn tiếp cái thứ hai, vẫn không được. Anh ngửa mặt than thở:

- Chán quá! Rốt cuộc phải mở sao đây?

Việt vẫn không chịu bỏ cuộc. Anh cau mày, bóp trán suy nghĩ. Hai bàn tay của anh cứ bấm liên tục trên chiếc hộp, về sau chả hiểu bấm thế nào thì bỗng dưng chiếc hộp có phản ứng hồi đáp.

“Lách cách! Lách cách!” Âm thanh từ trong chiếc hộp, các cấu trúc trong đó đang di chuyển, và...

“Rắc!” Ổ khoá đã được mở, anh cảm thấy tim mình như ngừng đập, chăm chú nhìn vào chiếc hộp, hồi hộp chờ đợi điều sắp sửa xảy ra.

“Bốp!” Một tiếng động lớn vang lên.

“ÁÁÁÁ!!!!” Anh đau đớn hét thảm.

Nắp chiếc hộp được mở, và phần dưới nắp của chiếc hộp rơi mạnh xuống bàn chân anh đang ở ngay phía dưới. Cú rơi khá mạnh làm nó đỏ tấy lên. Anh ôm chân ngồi lên nằm lăn lộn trên đất, cú đập vừa nãy đau thấu trời, suýt chảy cả nước mắt. Cái hộp có làm bằng nhựa đâu.

Anh xuýt xoa rên rỉ, vừa dùng tay bóp lấy bóp để bàn chân cho hết đau, vừa quan sát. Phần nắp và đáy hộp đã tách ra làm hai. Lần mò hồi lâu, anh phát hiện mình đã lật ngược chiếc hộp, cho phần đầu xuống dưới mà phần đáy lên trên. Tiếp tục kiểm tra thì anh thấy dưới nắp chiếc hộp và các mặt bên có những bộ phận răng cưa ăn khớp vào nhau nhằm tạo ra sự chuyển động. Ngoài ra còn có một chốt hình lưỡi gà đóng vai trò liên kết hai phần nắp đáy lại với nhau. Thảo nào mặt ngoài nó phẳng lỳ, không thể tìm thấy chỗ mở.

Nhưng làm cho anh chú ý nhất là bọc vải đỏ trong lòng hộp. Bọc vải rất dày làm giảm sự va đập của vật chứa bên trong với thành hộp. Chả trách khi anh lắc không nghe thấy gì cả. Anh mở tiếp bọc vải, thì thấy trong đó có một tờ giấy, một quyển sách bìa màu vàng. Quyển sách trông khá cũ, nhưng giấy thì vẫn tốt, xem chừng là sách từ thời xưa.

Trên bìa có đề bốn chữ Nôm. Anh có thể nhận biết hai chữ, dịch ra chữ Quốc Ngữ, một là Quang, hai là bút, còn hai chữ kia hoàn toàn không nhận ra. Nhưng nếu là sách Nôm thì anh đoán tuổi của nó ít nhất khoảng một trăm năm.

Anh mở tờ giấy đọc đầu tiên, nó chi chít chữ, nội dung chia làm hai phần, phần đầu rõ ràng là một đoạn văn, còn phần sau hình như là một bài thơ được làm theo thể song thất lục bát. Dòng chữ đầu tiên phía trên bài thơ, anh nhận ra được ba chữ: [ lê'>, [ai'>, [vãn'>.

“Sao mấy từ này gợi cho mình nghĩ đến cái bài gì đó từng đọc rồi nhỉ?” Dường như Quốc Việt đã bắt gặp chúng ở đâu đó trước đây. Anh vuốt cằm cố gắng nhớ lại đã thấy cái này ở đâu, nhưng qua hồi lâu mà vẫn không nghĩ ra là cái gì.

Vì thế anh tạm thời bỏ qua. Anh tiếp tục lật sách ra, ba trang đầu toàn là chữ, có vẻ đây là phần Lời nói đầu hay Giới thiệu tác giả tác phẩm thường thấy trong các quyển sách. Dựa vào kinh nghiệm mười mấy năm xem ông của anh viết thư pháp có thể đưa ra một vài nhận xét về chữ viết của tác giả: Chữ viết phóng khoáng, góc cạnh rõ ràng, bút lực như muốn xuyên thủng giấy, phảng phất hùng tâm tráng chí ngút trời. Điều này chứng tỏ người viết ra quyển sách này là người mạnh mẽ, một trang nam tử đầu đội trời chân đạp đất, cũng rất có thể là một anh hùng chấn động cổ kim của thời đại trước. Lật sang các trang sau, anh chưa kịp trấn tĩnh lại từ kinh ngạc đó, thì bị rung động trước những gì đập vào mắt. Anh đã thấy gì vậy?

Đó là các chiêu thức võ công; trảo pháp, quyền pháp, cước pháp, chưởng pháp, đao pháp, kiếm pháp...v.v... đủ các loại, nhìn đến hoa cả mắt. Anh không ngờ đây là sách dạy võ. Đâu chỉ thế, phần sau còn khiến anh kinh ngạc gấp nhiều lần. Phần còn lại bao gồm vô số hình vẽ người đàn ông loã thể ở những tư thế khác nhau, ngồi xếp bằng có, nằm có, cả trồng cây chuối... Trên thân người vẽ các đường dây chạy từ đầu tới chân. Theo các tài liệu võ thuật hiện đại anh từng đọc thì đó là các đường kinh mạch và người đàn ông đang luyện Khí Công. Phần này chiếm gần một nửa quyển sách. Hơn nữa, nó được viết bằng chữ Nôm thì chả phải bình thường.

Gấp sách lại, anh tạm thời không thể xác định quyển sách kiểu “bí kíp võ công” này là thật hay giả. Lý trí nhận định đây là giả, nhưng tận sâu trong tiềm thức, anh vẫn hi vọng đây là hàng thật giá thật, bởi lẽ chả có ai rảnh, bỏ thời gian vẽ vời mấy cái này rồi chôn kỹ nó trong bàn cờ đá cả, mặc dù, trực giác của anh chưa một lần chính xác. Muốn chứng minh nó là thật hay giả cứ dịch bức thư kia trước.

Đã có ý định là phải làm ngay, Quốc Việt bắt đầu dịch từ tờ giấy ghi bài thơ đó. Phần


Pair of Vintage Old School Fru